Thế Tử Cố Chấp Điên Cuồng Theo Đuổi Vợ
Chương 51: Giận Dữ Và Đau Thương
Thế Tử Cố Chấp Điên Cuồng Theo Đuổi Vợ thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thôi Hạo Ngôn chẳng mảy may để ý đến lời can ngăn, bước thẳng vào trong phòng.
Căn phòng rộng rãi, thoáng đãng, thoang thoảng hương thơm ngọt ngào quyện với mùi thanh khiết của hoa bách hợp.
Chưa đi được bao xa, y đã thấy một vật tròn nhỏ nằm trên sàn – chính là miếng ngọc bội mà y luôn mang theo bên người suốt nhiều năm qua.
Bàn tay y siết chặt, khớp xương phát ra tiếng “rắc” lạnh lẽo, gân xanh nổi rõ trên mu bàn, rõ ràng là đang dồn nén cơn giận dữ đến tột cùng.
Y từ từ cúi xuống nhặt lấy ngọc bội, đè nén trái tim đang đập thình thịch như trống trận, từng bước tiến về phía chiếc giường. Y vén bức màn xanh lên, và nhìn rõ nữ tử đang nằm yên trên giường.
Ngay khoảnh khắc ấy, lòng y trào dâng sát ý – chỉ muốn giết nàng!
Vì sao? Vì sao lại chính là nàng?
Vì sao nàng, người y yêu thương nhất, cũng giống như những kẻ y hận nhất, cuối cùng lại phản bội y?
Ánh mắt Thôi Hạo Ngôn đỏ ngầu, đôi mắt dài hẹp như băng hồ ánh lên vẻ độc ác. Y có thể bỏ qua quá khứ của Nhan Miểu, có thể giả vờ chưa từng xảy ra điều gì, chỉ cần nàng không nói, chỉ cần nàng còn muốn lừa dối y – thì y sẵn lòng tin.
Nhưng giờ đây, sự thật đã phơi bày trần trụi trước mắt, y làm sao có thể không giận?
Nước mắt nóng hổi lăn xuống, ngón tay lạnh giá của nam nhân khẽ vuốt má Nhan Miểu, từ từ kéo thấp cổ áo nàng. Y lập tức nhìn thấy một vết đỏ chướng mắt trên da thịt trắng nõn.
Nữ tử đang say ngủ trông dịu dàng vô cùng, như thể dù có làm gì nàng cũng sẽ không chống cự.
Cổ nàng mảnh mai, mong manh đến mức tưởng chừng chỉ cần một bàn tay là có thể bóp nghẹt.
Bàn tay đặt lên cổ nàng siết chặt dần, siết mạnh hơn, như muốn xóa sạch vết tích đáng ghét kia bằng sức mạnh tàn bạo.
Có lẽ cả đời này, những gì y khao khát đều sẽ không thể đạt được – tình yêu, sự kính trọng, hay chân tình – tất cả đều là thứ người khác bỏ đi, mà y thì nhặt về gìn giữ.
Thôi Hạo Ngôn bỗng cảm thấy cuộc đời mình thật sự thất bại. Bao năm sống dưới cái bóng của huynh trưởng, chưa từng được ai công nhận.
Thuở nhỏ, y luôn ngưỡng mộ huynh trưởng – người lúc nào cũng có Nhan Miểu bên cạnh, được nàng cẩn trọng chăm sóc. Còn y, dù nỗ lực đến đâu, thay đổi ra sao, cũng chẳng ai thèm để mắt.
Cuối cùng, y dùng cách cực đoan để giành lấy vị trí tộc trưởng Thôi thị, trải qua muôn vàn gian nan, cuối cùng cũng đợi được ngày người con gái mà y thầm yêu bấy lâu quay trở lại. Rõ ràng mọi thứ sắp tốt đẹp, hạnh phúc tưởng chừng sắp chạm tay.
Là hắn – kẻ ngoài kia! Nếu không phải hắn xen vào, sao có biến cố hôm nay?
Nhan Miểu là vị thê tử chưa cưới của y. Ai dám chạm vào nàng, kẻ ấy đáng chết!
Thôi Hạo Ngôn quay người bước ra ngoài. Mộ Dung Hành đứng bên ngoài, bị đám cận vệ bao vây, nhưng không hề sợ hãi. Trái lại, trên gương mặt hắn lúc này là vẻ khiêu khích rõ rệt.
Y lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ mang áo choàng đến, dặn dò mọi người giữ kín chuyện này. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, y chậm rãi bước đến trước mặt Mộ Dung Hành.
“Nàng đã là thê tử của ta. Suốt đời này, nàng chỉ thuộc về ta.” – Mộ Dung Hành nhướng mày, dù bị áp chế vẫn không mất đi khí phách.
Thái dương Thôi Hạo Ngôn nổi gân xanh. Y rút thanh đoản đao từ tay tùy tùng, mạnh mẽ đâm một nhát vào ngực trái Mộ Dung Hành. Máu tươi lập tức bắn ra, chiếc áo choàng xanh nhạt nhanh chóng nhuộm đỏ, thành vệt đen sẫm.
Cơn đau xé toạc khiến mắt Mộ Dung Hành co giật, nhưng Thôi Hạo Ngôn – kẻ tinh thông tra tấn – cố ý vặn xoắn lưỡi dao, như muốn xé nát từng thớ thịt.
“Ngươi tưởng vài câu nói có thể dụ nàng đi sao? Nàng là người của ta – kiếp này, kiếp sau. Một kẻ từng làm tổn thương nàng, có tư cách gì xuất hiện trước mặt nàng? Ta sẽ thay nàng trừ khử ngươi.” – Thôi Hạo Ngôn nghiêng người, giọng nói lạnh lẽo tột cùng, nhưng ánh mắt tràn đầy sát ý đã betray chính tâm tình thật sự.
Tùy tùng mang áo choàng đến. Thôi Hạo Ngôn quay lại giường, nâng Nhan Miểu dậy một cách cẩn trọng. Dù lòng như bị xé nát, y vẫn bọc kín nàng trong áo, đội mũ trùm che kín khuôn mặt, rồi bế nàng ra ngoài.
Vạt áo vô tình quét qua lư hương, khiến nó nghiêng đổ, phát ra tiếng “bộp” trầm đục. Tro nhang cháy dở bay lên thành làn khói mỏng, hòa vào mùi hương ngọt ngào trong phòng.
Thôi Hạo Ngôn nhíu mày, nhìn người con gái đang ngủ say trong lòng. Y biết rõ – Nhan Miểu bị kẻ xấu hãm hại, chẳng phải tự nguyện.
Y ôm chặt nàng hơn, khi đi ngang qua Mộ Dung Hành, hắn vùng vẫy muốn giằng lấy nàng, nhưng bị thuộc hạ ghì chặt. Dù dao đã kề cổ, thân mang trọng thương, hắn vẫn không nao núng, ánh mắt quyết liệt muốn giành lại người.
Thôi Hạo Ngôn liếc hắn đầy khinh miệt, từng chữ lạnh lẽo vang lên: “Giết hắn cho ta.”
A Thuận bên cạnh hét lớn: “Ngươi dám!” – nhưng lập tức bị đám thuộc hạ đánh mạnh vào đầu gối, ép quỳ xuống, dù giãy giụa cũng không thể đứng dậy.
Tiếng kêu ấy khiến không ít thực khách trong tửu lâu quay lại tò mò.
Thôi Hạo Ngôn chỉ cười lạnh, thản nhiên phô bày quyền thế: “Ta có gì mà không dám? Đây là Bình Khê – ta chỉ đang xử lý một tên nô tài toan bắt cóc tiểu thư nhà chủ nhân.”
Quả nhiên, lời vừa dứt, đám người tò mò liền im lặng rút lui.
Hắn là công tử chính thống của Thôi gia – dòng dõi danh giá bậc nhất Bình Khê. Việc hắn bắt một tên nô tì bỏ trốn, ai dám can thiệp?
Kết cục, Mộ Dung Hành bị coi như nô tài đào tẩu, bị giải về tư phủ của Thôi Hạo Ngôn.
Tư phủ này tựa núi, hướng nước, cảnh sắc thanh nhã, tĩnh lặng – nơi Thôi Hạo Ngôn thường lui tới, cũng là chốn duy nhất hoàn toàn thuộc về y.
Nơi đây không có âm mưu, không có người theo dõi – nơi y có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, thậm chí giết người cũng không chút do dự.
Trong phủ, hai nha hoàn câm, dung mạo tầm thường, cúi đầu cung kính. Vừa thấy chủ nhân về, lập tức phủ phục, run rẩy cúi đầu.
Thôi Hạo Ngôn thích sự yên tĩnh, nhưng đời lại ồn ào – nhất là con người. Vì thế, y đã cho các nha hoàn uống thuốc câm, để giữ lấy một chút thanh tịnh.
“Tắm rửa cho nàng. Nhớ – phải im lặng.” – Thôi Hạo Ngôn nhẹ nhàng đặt Nhan Miểu lên chiếc sập, bàn tay lạnh lẽo khẽ vuốt ve gò má nàng.
Hai nha hoàn câm vội vã lui xuống, chuẩn bị nước nóng và đồ dùng tắm rửa.
Y bỗng nghĩ, giá như Miểu Miểu mãi mãi yên lặng như thế này thì tốt biết bao. Nàng sẽ không chạy lung tung, không rơi vào mưu kế, cũng chẳng khiến y phải đau đầu.
Cứ để Nhan Đại tiểu thư ngủ mãi như vậy – cũng là một cách để giữ nàng bên mình.
Y rút từ trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là hai con trùng đen bụng đỏ, bò quấn quýt nhau, chân nhỏ giãy giụa nhưng không thể tách rời.
Y và Nhan Miểu – lẽ ra nên như đôi trùng này, sinh tử không rời. Y chẳng cầu gì nhiều, chỉ mong nàng luôn nhìn thấy y trong mắt. Chỉ cần Nhan Miểu không rời xa, y sẵn sàng dâng hiến tất cả – kể cả mạng sống.
Nhưng hiện thực cứ mãi tàn nhẫn phá vỡ ảo mộng, chế giễu y – một kẻ không biết lượng sức, cầu mà chẳng được.
Nhan Miểu dường như vừa tỉnh khỏi một giấc mộng dài. Trong mộng, nàng mệt mỏi rã rời, xung quanh trắng xóa tuyết. Nàng đứng dưới tán cây phủ tuyết cao vút, loay hoay tìm đường về nhà. Cho đến khi nàng ngẩng đầu, một mảng tuyết rơi xuống, phủ kín mặt.
Nhưng kỳ lạ – tuyết ấy lại ấm nóng, dịu dàng, khiến lòng nàng bình yên lạ thường.
Nàng mở mắt – và thấy gương mặt Thôi Hạo Ngôn đang lặng lẽ rơi lệ. Dung mạo tuấn tú, nhưng hàng mi dài ướt đẫm, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt trắng nõn in hằn nỗi đau thương và tuyệt vọng.
Thấy vậy, Nhan Miểu nhanh chóng nhớ lại mọi chuyện.
Dù bị kẻ khác tính kế, lòng nàng vẫn đầy phẫn nộ. Nhưng Thôi Hạo Ngôn đối với nàng – từ đầu đến cuối – đều chân thành. Nàng không thể nhẫn tâm phụ lòng y.
“Thôi Hạo Ngôn…” – nàng khẽ gọi.
Nam nhân ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy bi thương.
Nhan Miểu cũng không hiểu vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Chỉ biết rằng – nàng không thể gả cho y nữa. Nàng có thể hình dung rõ ràng, lời đồn đại sẽ khắc nghiệt đến nhường nào.
“Chúng ta… giải trừ hôn ước đi.”
Thôi Hạo Ngôn như nghe thấy một trò đùa lạnh lẽo. Y cười khẽ, lòng không thể chấp nhận.
Ý cha mẹ, lời mai mối.
Chỉ tám chữ ngắn ngủi ấy, mà y phải đánh đổi hàng mấy chục năm, giành giật hôn ước từng thuộc về huynh trưởng – hôn ước gần như đã mất hiệu lực.
Mà nàng lại nói muốn hủy bỏ.
Dồn nén cơn sóng cuộn trong lòng, Thôi Hạo Ngôn bỗng nhận ra – tất cả gian khổ trước đây chẳng thấm vào đâu so với một câu nói nhẹ bẫng của Nhan Miểu, lại đâm thấu tim y đến vậy.
“Miểu Miểu, phải chăng ta làm gì khiến nàng không hài lòng, nên mới nói ra những lời giận dỗi này?” – Bàn tay ấm nóng nắm lấy vai nàng, ép nàng nhìn thẳng vào mắt y.
Không. Nhan Miểu tự nhủ – người có lỗi là nàng, chứ không phải y.
Nàng khẽ lắc đầu. “Hôm nay mọi chuyện quá bất ngờ… thật sự là đã phụ lòng huynh. Điều này… quá bất công với huynh.”
“Ta không quan tâm!” – Y siết chặt nàng vào lòng, giọng khàn khàn: “Ta chỉ yêu mỗi mình nàng. Chỉ cần nàng không rời ta, ta sẽ không bao giờ buông tay. Đây không phải lỗi của nàng.”
“Nhưng mà…”
Một nha hoàn khẽ bước vào, cúi đầu thông báo nước tắm đã sẵn sàng.
“Được rồi. Nàng hãy đi thanh tẩy một chút. Ta còn việc, lát nữa sẽ quay lại.” – Tay áo rời khỏi tay nàng, Nhan Miểu nhìn bóng y khuất dần, lòng bỗng thấy có điều gì đó đã thay đổi.
Trong ngục tối, Mộ Dung Hành đã bị uống tán nhuyễn gân – lúc này thuốc bắt đầu phát tác, tứ chi hoàn toàn mất lực.
Thôi Hạo Ngôn đứng trước mặt hắn, nhận lấy chiếc roi gai dài. Chiếc roi này ngâm trong nước ớt suốt ngày đêm, mỗi lần đánh xuống không chỉ lột da, mà còn khiến đau đớn tăng gấp ngàn lần, vết thương cũng khó lành.
Roi khẽ rung, phát ra tiếng rít rợn người trong không khí – như tiếng reo vui của một con ác thú đòi máu.
Mũi roi phóng xuống, đánh mạnh vào ngực Mộ Dung Hành – đúng vào vết thương cũ, lột ra một mảng da thịt đỏ ươn.
Mộ Dung Hành đau đớn tột cùng, gân xanh nổi đầy trán, mái tóc vốn gọn gàng giờ rối bời dính mồ hôi, trông vô cùng thê thảm.
Nhưng hắn lại như một kẻ chiến thắng – ánh mắt đầy khinh thường, lạnh lùng nhìn Thôi Hạo Ngôn đang ra tay tra tấn.