Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố
Chương 101: Gáy
Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong lục đạo, thần là tồn tại tối cao.
Dù người ngoại tộc nào đó leo lên đỉnh đạo, trở thành Vua Cõi Mộng, thì vẫn chỉ là bạn đời, là thuộc hạ của thần. Nếu thứ đứng sau khe cửa kia thực sự là thần, Tang Hủ không dám nghĩ mình có thể chiến thắng. Nhưng nếu Người thật sự tò mò về cậu đến vậy, đâu cần phải núp lén nhìn trộm? Giết cậu, chặt đầu ngắm nghía kỹ lưỡng chẳng phải sẽ thỏa mãn hơn sao?
Vậy nên, thứ đằng sau khe cửa kia không phải thần.
Chỉ cần không phải thần, thì chuyện này còn có thể giải quyết.
Tang Hủ lập tức kích hoạt Thỉnh Na Thuật. Lớp lớp giáp đen của Áp Binh Tiên Sư phủ kín người, trường kiếm lồng trong tay. Cậu lao thẳng về phía cánh cửa. Tấm khăn trùm đầu đỏ phía sau khe cửa đứng im bất động, như đang chờ đợi cậu. Lòng Tang Hủ thoáng lạnh, nhưng nhớ đến lời cảnh báo của Châu Hà – không được rời khỏi từ đường – cậu biết rằng, dù trong từ đường có nguy hiểm, Châu Hà vẫn tin cậu có thể xử lý. Còn nguy hiểm bên ngoài? Có lẽ là thứ mà cậu không thể đối mặt.
Xông lên!
Tang Hủ đẩy mạnh cửa, vung kiếm chém thẳng vào tấm khăn đỏ.
Lưỡi kiếm xé toạc lớp vải, để lộ ra một cái gáy đen ngòm.
Một người đang đứng quay lưng lại với cậu.
Tang Hủ rút ra một viên Bổ Thiên Đan, sẵn sàng dùng bất cứ lúc nào, rồi vòng ra phía trước để nhìn rõ khuôn mặt người kia.
Không ngờ đó lại là Minh Thuần – mặt mày đờ đẫn, khoé miệng chảy dãi, khoác lên người một bộ váy thần linh tối tăm, bẩn thỉu, chẳng ra nam chẳng ra nữ.
Ai đã mặc đồ cho y như thế này? Tang Hủ cất viên thuốc đi, hỏi: "Anh Minh, anh làm sao vậy?"
Minh Thuần không trả lời, chỉ đờ đẫn nhìn cậu.
"Anh Minh, nói cho tôi biết anh đã gặp chuyện gì?"
Tang Hủ thử giao tiếp, nhưng bất kể nói gì, y đều phớt lờ. Cậu đành từ bỏ, quay lại đóng cửa từ đường, rồi tuần tra khắp phòng, đảm bảo ngoài Minh Thuần ra không còn thứ gì kỳ lạ. Mọi thứ trong nhà vẫn như cũ – bức ảnh đen trắng vẫn treo trên tường. Lúc nãy cậu tưởng nó rơi xuống đất, nhưng hóa ra chỉ là ảo giác.
Tang Hủ bật đèn pin, cẩn thận soi từng bức ảnh một. Bỗng nhiên cậu phát hiện ra vài tấm ảnh không còn chụp gáy nữa, mà là khuôn mặt. Những người trong ảnh đều là tổ tiên nhà họ Triệu – da trắng như tuyết, gương mặt đẹp tựa tranh vẽ, tựa tiên nhân. Nhưng chính vì quá đẹp mà toát lên vẻ ma mị, khiến người ta rùng mình.
Lúc nãy mình bỏ sót ư? Hay do bị ảnh hưởng bởi ảo giác? Sao lại không nhận ra những tấm ảnh này chụp chính diện?
Khi quay lại kiểm tra những bức đã xem, sống lưng Tang Hủ lập tức lạnh toát.
Tất cả ảnh đều đã đổi thành khuôn mặt hướng về phía cậu.
Không phải cậu bỏ sót – mà là người trong ảnh đã quay đầu lại nhìn cậu.
Từ đường này quả thật quái dị. Tang Hủ cảm thấy áp lực dâng cao. Ảnh thay đổi, mà cậu chỉ không nhìn vài giây, khi bật đèn pin quay lại xem, gần như tất cả người trong ảnh đều đã quay mặt về phía mình. Như thể họ đang trừng mắt nhìn cậu, ánh mắt đầy ác ý.
Phải hành động ngay. Cậu nghĩ, chắc chắn họ sẽ không dừng lại ở việc chỉ quay đầu.
Nhiều ảnh thế này, gỡ từng cái xuống đốt thì quá chậm. Tang Hủ lấy thuốc nổ C4 từ ba lô ra, đặt sát vào bốn bức tường. Trước tiên cậu nhắn tin cho Châu Hà, báo rằng năm giây nữa sẽ kích nổ, rồi kéo Minh Thuần vào nhà vệ sinh, bấm điều khiển từ xa – tiện thể giải quyết nhu cầu sinh lý.
Minh Thuần quay người, quay lưng về phía cậu. Tang Hủ không khỏi cảm thán – dù đã trở nên đần độn, người này vẫn hết sức lịch sự.
Một tiếng nổ lớn vang lên từ bên ngoài, kính cửa nhà vệ sinh vỡ tan. Tang Hủ vặn tay nắm, đẩy cửa – cả cánh cửa đổ ập xuống. Bên ngoài giờ đây chỉ còn là đống hoang tàn cháy đen. Ảnh treo bốn phía bị nổ tung thành từng mảnh vụn, cánh cửa bay mất, bức tường thủng một cái hố đen ngòm.
Bất kể trong ảnh ẩn chứa tà ma gì, nếu không còn sót mảnh nào, hẳn là không thể gây họa được nữa.
Tang Hủ bật đèn pin, tỉ mỉ kiểm tra đống đổ nát, xác nhận không còn tấm ảnh nào may mắn sống sót. Khi cúi người xuống quan sát, cậu bỗng thấy một con mắt hiện ra trong khe gạch lát dưới chân. Chưa kịp định thần, mặt sàn đột ngột nứt toác, toàn thân cậu rơi xuống. Trong khoảnh khắc nguy cấp, cậu lập tức kích hoạt Trung Âm Thân, chuẩn bị hành động ngay khi rơi trong không trung.
Bỗng nhiên, có người ôm lấy eo cậu, đồng thời khống chế luôn hành động của cậu. Một giọng thì thầm vang lên bên tai: "Im lặng."
Cậu lập tức bất động. Châu Hà nhẹ nhàng đặt cậu xuống đất. Hắn không bật đèn, chỉ kéo Tang Hủ đi theo một hướng. Tang Hủ nghe thấy hắn mở một cánh cửa, bấm công tắc nào đó, rồi dẫn cậu xuống cầu thang. Đi được vài bước, Châu Hà bỗng dừng lại. Tang Hủ đâm sầm vào lưng hắn, mũi đau điếng.
Châu Hà bật đèn pin. Ánh sáng le lói cho thấy đôi đồng tử vàng ánh kim của hắn. Hắn bỗng hỏi: "Có phải em vẫn đang giận không?"
Tang Hủ đáp: "Không, cụ hiểu nhầm rồi."
"Rõ ràng là có," Châu Hà nắm cằm cậu, chăm chú nhìn, "Không giận, sao không cầu xin ta như trước? Hơn nữa..."
"Hơn nữa gì?"
Châu Hà ngập ngừng một chút, rồi nói: "Em có nhận ra dạo này em rất bất thường không?"
Tang Hủ trong lòng giật thót. Chẳng lẽ cậu đã hành động kỳ quái mà không hay?
"Em sao cơ?" Cậu nhíu mày.
Châu Hà nheo mắt, vẻ mặt không vui: "Đã bao lâu rồi em không gọi ta là chồng?"
Tang Hủ im lặng.
... Thực sự không biết nói gì cho phải.
"Hơn nữa," Châu Hà tiếp tục tố cáo, "Đã lâu rồi em chưa rủ ta lên giường."
Tang Hủ: "..."
Trong hoàn cảnh này, ai mà lên giường được?
Trong đầu Châu Hà rốt cuộc đang nghĩ gì vậy?
"Mau nói đi, em giận ta vì chuyện gì?" Châu Hà nói, "Tòa âm trạch này phức tạp hơn em tưởng. Đừng để mất mạng chỉ vì dỗi ta."
Tang Hủ nhíu mày, định phủ nhận, nhưng nhìn ánh mắt rực lửa của Châu Hà, cậu biết nói thế nào hắn cũng sẽ không tin. Thực tế là đúng – cậu không còn nịnh nọt, không còn cầu xin hắn như trước. Nhưng cậu không biết phải giải thích ra sao.
Tang Hủ thở dài khẽ: "Nếu cụ cảm thấy em giận, cụ có thể dỗ em."
"Dỗ em?" Châu Hà hơi nheo mắt, như thể nghe thấy điều gì đó kỳ lạ.
Hắn ta xưa nay có bao giờ hạ mình dỗ dành ai đâu?
Oắt con Tang Tiểu Quai giờ đã được nuông chiều quá mức rồi.
Tang Hủ thấy đồng tử Châu Hà bùng lên trong tích tắc – dù trong bóng tối, ánh lửa ấy vẫn sáng mờ mờ như than hồng. Cậu biết hắn không thể nào dịu dàng dỗ dành người khác. Cậu nói vậy chỉ để cho qua chuyện, muốn hắn thôi bám vào câu hỏi có giận hay không.
Ai ngờ Châu Hà nhìn cậu chằm chằm hồi lâu, rồi lại không phản đối, chỉ hỏi: "Dỗ em là được à?"
"... Ừm."
Ngay sau đó, Châu Hà nghiêng người về phía trước, cúi đầu hôn lên môi Tang Hủ.
Nụ hôn của hắn không thể gọi là dịu dàng – thậm chí có phần gắt gỏng. Nhưng kỳ lạ là, nó hoàn toàn khác trước kia – không một chút dục vọng, chỉ nhẹ nhàng như cánh hoa rơi xuống. Chẳng mấy chốc, Tang Hủ nhận ra – Châu Hà đang bắt chước chính cậu, dùng cách dỗ dành mà trước đây cậu từng dùng với hắn để dỗ cậu.
"Thế này... được chưa?" Châu Hà rời môi, lầm bầm.
Lần đầu tiên dỗ người khác, hắn không biết có đúng không.
Trước kia mỗi khi Tang Hủ dỗ hắn như vậy, nếu hôn chưa đủ, cậu sẽ rủ hắn lên giường. Lên giường thì cũng được, nhưng lúc này không dễ tìm chỗ, huống chi còn có một "Áp Lê" to đùng cản trở. (Áp Lê – đồng âm với "áp lực").
Nếu Tang Hủ thật sự muốn, hắn có thể đánh ngất Thẩm Áp Lê. Nhưng nghĩ lại, Tang Hủ trẻ như vậy, sao có thể muốn trong hoàn cảnh này được? Thôi thì Châu Hà lớn tuổi hơn, nhường cậu chút cũng chẳng sao.
Tang Hủ nhìn hắn như thể lần đầu tiên quen biết, đôi mắt hơi ngạc nhiên. Trong lòng cậu có gì đó đang nảy mầm, lớn lên lặng lẽ – một cảm giác ngứa ngáy, mơ hồ không nắm bắt được. Ma xui quỷ khiến, cậu kiễng chân, cũng hôn lại Châu Hà.
Rõ ràng đã hôn nhau nhiều lần, nhưng nụ hôn này tựa như một cú đánh lén, khiến Châu Hà sững người.
Trong bóng tối, Tang Hủ không thấy mặt Châu Hà đỏ bừng như lò hơi. Hắn cảm thấy mình thật rẻ mạt – Tang Hủ lạnh nhạt với hắn xong lại hôn bất ngờ, chẳng khác nào tát một cái rồi cho kẹo. Hắn đáng lý phải tức giận mới phải. Đúng, hắn phải tức giận!
Hắn gắt lên: "Đừng... đừng... đừng hôn bậy!"
Tang Hủ: "..."
Châu Hà cắn lưỡi, gằn giọng: "Đi thôi, bám... bám... bám sát ta, đừng... đừng... đừng đi lạc nữa!"
Tang Hủ hỏi: "Sao cụ nói cà lăm thế?"
"Ta không sao!"
Không sao thật sao? Tang Hủ lo lắng nhìn hắn, định nói gì đó thì Châu Hà đanh mặt, đột nhiên bịt miệng cậu. Tiếng bước chân vội vã vọng từ phía cầu thang trên, ngày càng lớn, đang lao tới nhanh chóng.
Châu Hà tắt đèn pin, kéo Tang Hủ xuống cầu thang. Trước mắt đen kịt, Tang Hủ vấp ngã, may mà Châu Hà kéo kịp – họ lao xuống liền hai tầng.
Trong bóng tối, Tang Hủ rút điện thoại ra soi sáng. Mở khóa bằng khuôn mặt thất bại – chiếc iPhone cũ kỹ đã dùng ba năm nay càng ngày càng chậm, không nhận diện được. Cậu đành nhập mật khẩu, bật đèn pin.
Ánh sáng hiện ra, cuối cùng cậu cũng nhìn rõ cảnh vật.
Nơi này lại là một từ đường khác – giống hệt cái trước. Bốn phía treo ảnh đen trắng, nhưng tất cả đều bị bôi đen.
Một bóng người cao gầy xuất hiện ở góc. Là Thẩm Tri Ly, đang cười híp mắt thì thầm: "Đồng nghiệp ơi, tưởng cậu cẩn thận lắm, không ngờ ngu thế này. Cậu có nghĩ tại sao lúc nãy tôi và anh Châu không cho nổ không?"
Tang Hủ nhíu mày, cuối cùng cũng nhận ra – lúc nãy Bạch Tích trong ảo giác luôn có ác ý, dụ cậu ra khỏi từ đường. Châu Hà cũng cấm cậu ra ngoài. Rõ ràng, bên ngoài từ đường ẩn chứa mối nguy hiểm nào đó.
Lẽ nào tiếng nổ sẽ đánh thức thứ gì đó?
"Thẩm Phượng Lê," Châu Hà lạnh lùng, "Ngươi gọi ai là ngu?"
Tang Hủ: "..."
Châu Hà lại tự tiện đổi tên người ta.
Thẩm Tri Ly chẳng hề tức giận, vẫn tươi cười: "Được rồi, ai bảo tôi luôn sẵn sàng giúp đỡ đồng nghiệp cơ chứ? Tiểu Tộc Trưởng, không sao cả, cậu gây họa, anh đây lo lót cho cậu."
Tiếng bước chân lại vang lên phía trên đầu – thứ đang truy đuổi họ đã quay lại.
Châu Hà tặc lưỡi: "Bám dai như kẹo cao su."
"Rốt cuộc là gì đang đuổi theo chúng ta?" Tang Hủ hỏi.
"Tạm thời im lặng."
Châu Hà tắt đèn pin của Tang Hủ. Bóng tối tràn về. Tiếng bước chân đi ngang trên đầu, ván gỗ rung bần bật, bụi rơi xuống ào ào. Qua khe ván, Tang Hủ thấy ánh sáng đèn pin chói lóa.
Rốt cuộc là gì? Theo Thẩm Tri Ly, chắc chắn thứ đó từ bên ngoài từ đường chui vào. Mà còn biết dùng đèn pin?
Khi tiếng bước chân biến mất, giọng Thẩm Tri Ly vang lên bên cạnh: "Khách của chúng ta đến rồi."
"Đâu?" Tang Hủ không thấy gì.
"Hướng 12 giờ, cách mười mét."
"Đánh bọc sườn," Châu Hà lạnh lùng nói, "Tang Hủ đứng yên tại chỗ."
Tang Hủ thầm thở dài.
Sao ngay cả hợp tác cũng không cho cậu tham gia?
Hai người lặng lẽ tiến lên. Tang Hủ cảm nhận được Châu Hà và Thẩm Tri Ly dần rời xa. Đứng một mình trong bóng tối, tay không thấy năm ngón, cậu chẳng nhìn thấy họ, cũng không thấy mục tiêu họ định đánh. Trong im lặng chết chóc, động tác của họ nhẹ hơn cả mèo – không một tiếng động.
Tang Hủ bắt đầu nghi ngờ – họ có còn ở đây không? Có phải đã gặp nguy, lại bỏ rơi cậu lần nữa?
Cậu không dám bật đèn, kìm nén nỗi bất an, lặng lẽ chờ đợi.
Phải tin tưởng Châu Hà, cậu nghĩ.
Giờ đây lo lắng quá mức chỉ vì áp lực khi ở một mình trong bóng tối. Thực ra, cậu nhận ra – từ khi bị ô nhiễm, tâm trạng cậu không còn bình tĩnh như xưa. Ví dụ như việc nãy giờ nổ từ đường – nếu là Tang Hủ của quá khứ, tuyệt đối không làm hành động liều lĩnh như vậy.
Rốt cuộc, cậu đã bị ô nhiễm ảnh hưởng. Và ảnh hưởng này là sự biến đổi ngầm – khó lòng phát hiện.
Giữ lý trí. Tránh xa điên rồ... Cậu thì thầm câu này. Cuối cùng, giọng Châu Hà vang lên: "Xong rồi."
Tang Hủ bật đèn pin. Hắn và Thẩm Tri Ly đang áp giải một người quay lưng về phía họ. Kẻ đó mặc váy đen – chính là Minh Thuần. Trước đó, Tang Hủ đã nhốt y trong nhà vệ sinh tầng trên, không hiểu sao giờ lại xuống đây.
Thẩm Tri Ly hỏi: "Anh ta bị làm sao vậy?"
Tang Hủ bước tới, nói: "Không biết có phải ảo giác không, tôi cảm giác anh ta luôn đi theo tôi. Hơn nữa... hình như anh ta rất thích quay lưng lại với tôi."
Cậu quan sát Minh Thuần, nhíu mày, rồi đưa tay vén tóc phía sau gáy y.
Ba người cùng nhìn thấy – trên gáy Minh Thuần mọc ra một khuôn mặt xanh mét. Thì ra y thích quay lưng vì trên gáy cũng có một khuôn mặt. Và cả ba đều nhận ra – đó chính là Bạch Tích, người đã mất tích.
Gáy Minh Thuần đã mọc ra mặt Bạch Tích.
Kinh dị quá. Tang Hủ sởn cả gai ốc. Có phải do Thi Cẩu không? Cậu cảm nhận được một nỗi sợ chưa từng có. Bạch Tích trên gáy Minh Thuần cũng nhìn cậu không chớp mắt – như một fan cuồng, từ khi Tang Hủ bước vào âm trạch nhà họ Triệu, cô ta đã bám theo cậu như hình với bóng.
Ánh mắt cô ta đầy mỉa mai lạnh lùng, như thể Tang Hủ là một kẻ bất toàn đáng thương.
Tang Hủ nhìn thẳng vào mắt cô ta, bỗng phát hiện điều kỳ lạ.
Theo lẽ thường, khi cậu đứng trước mặt Bạch Tích, đồng tử cô ta phải phản chiếu khuôn mặt cậu. Nhưng trong mắt cô ta, Tang Hủ chỉ thấy một cái gáy đen ngòm.
... Là sao?
Cả người Tang Hủ lạnh toát như có rắn trườn trong lòng.
Cậu đang quay lưng lại với Bạch Tích? Thế thì làm sao cậu nhìn thấy cô ta được?
Lẽ nào điện thoại không mở khóa bằng khuôn mặt được... không phải do điện thoại hỏng, mà là do chính cậu?
Cậu nhìn sang Châu Hà – không có gì bất thường. Cậu đưa tay vén bím tóc sau gáy Châu Hà – và thấy một khuôn mặt Bạch Tích. Cậu lại vén tóc Thẩm Tri Ly – lại thấy gương mặt Bạch Tích trên gáy hắn. Cậu hít một hơi sâu, chạm vào mặt mình, rồi đến tóc. Cuối cùng, chậm rãi đưa tay ra sau, sờ vào gáy mình——
Cậu sờ thấy một khuôn mặt.