Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố
Chương 118: Vợ Cũ
Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dinh thự nhà họ Châu, Bắc Kinh.
Ánh nắng rọi lên mái hiên hành lang, phủ lên nền gạch xanh một lớp vàng mỏng như rắc vụn. Vài con mèo vàng cuộn tròn ngủ gật trên tảng đá, bộ râu khẽ rung trong gió nhẹ. Châu Nhất Nan vuốt ve cằm con mèo, nó khoan khoái khép hờ mắt.
"Bố, Văn Uyên đang kẹt trong Cõi Mộng. Cụ cố không ưng người mà chúng ta chọn, vẫn chưa chịu quay về," Châu An Cẩn nói từ phía sau.
"Hừ, đàn ông thì ai chẳng vậy. Hai nhà Tần, Triệu bỗng dưng có thêm cụ nội Vọng Hương, đời nhà họ Châu chúng ta ngày càng khốn đốn. Cụ cố không về ổn định trật tự, sau này làm sao ngẩng đầu giữa năm dòng họ? Tương lai có được đạo thành tiên, biết đâu cũng chẳng có phần. Chiều nay phải bay sang Hàng Châu họp, bố con ta lại phải nuốt đắng nuốt cay," Châu Nhất Nan thở dài, rồi nói, "Nếu vậy, chỉ còn cách mời bà ta ra tay thôi."
"Bà ta?" Châu An Cẩn sững sờ, "Bố nói... vợ đầu của Châu Hà ư? Nhưng chẳng phải bà ấy đã..."
"Xì..." Châu Nhất Nan bật cười, "Cụ cố chúng ta xưa nay chỉ mê sắc, ai lên giường với hắn, hắn sẽ thương người đó. Đã phong lưu bao năm rồi, cũng đến lúc phải nhắc hắn nhớ là mình còn một người vợ đang chờ đợi."
Ông đứng dậy, phủi những sợi lông mèo trên tay, nói: "Đi, gọi điện cho cụ cố, kể cho hắn nghe món nợ tình ái trăm năm trước. Bảo hắn nhanh về Bắc Kinh."
.
Kế hoạch trộm hàng tại cụm kho ngoại ô Bắc Kinh do Tang Hủ lập ra rất đơn giản. Cụm kho này do các dòng họ luân phiên canh gác. Tang Hủ lợi dụng thân phận đặc phái viên của Lý Tư Cựu, dẫn người nhà họ Lý đến thay ca. Theo lịch trình, họ sẽ thay thế người nhà họ Triệu tiếp quản hệ thống an ninh vào lúc mười hai giờ trưa.
Tốt nhất là Tang Hủ làm nội ứng, mở hết cổng an ninh để Thẩm Tri Ly xâm nhập. Nhưng như vậy, năm dòng họ chắc chắn sẽ nghi ngờ nhà họ Lý, lá bài Lý Tùng La có thể bị lộ, bản thân Tang Hủ cũng nguy hiểm.
Vì vậy, việc trộm cắp phải hoàn thành trước khi người nhà họ Triệu đến thay ca. Tức là, Hàn Nhiêu phải ra tay.
Hàn Nhiêu là nhân viên an ninh của nhà họ Triệu, sẽ cung cấp thẻ đen thông hành cho Thẩm Tri Ly. Dùng thẻ này, có thể đi xuyên qua mọi cổng an ninh, xâm nhập sâu vào kho hàng. Sau đó, Thẩm Tri Ly sẽ dán tem chuyển phát của công ty Ác Mộng lên toàn bộ hàng hóa, rồi rút lui âm thầm.
Hàn Nhiêu đã đưa thẻ đen, và khi quẹt thẻ vào cổng, hệ thống chắc chắn lưu lại lịch sử. May là khi Tang Hủ làm việc ở đây, cậu đã cài sẵn Trojan trong hệ thống. Tang Hủ có thể xóa dữ liệu từ xa, giúp Hàn Nhiêu thoát khỏi liên lụy. Còn Thẩm Tri Ly sẽ thay đồ nhân viên nhà họ Lý, đi ra cổng chính, ung dung lên xe nhà họ Lý, an toàn rời khỏi khu kho.
Dù có biến cố, ví dụ Thẩm Tri Ly bị lộ, thực lực hiện tại của năm dòng họ, trừ ba nhà Tần, Minh, Lý đạt trình độ Lên Thềm, còn lại đều mới ở Qua Sông hoặc Gõ Cửa. Với sức mạnh của Thẩm Tri Ly, hắn hoàn toàn có thể thoát thân.
Sau khi hắn đi, ông chú phòng thư sẽ vận chuyển toàn bộ Bổ Thiên Đan. Đến hôm sau, khi mọi người phát hiện hàng bị mất, bọn họ đã biến mất tự bao giờ.
Mười một giờ trưa, Tang Hủ bước xuống xe. Dù chỉ rời Bắc Kinh chưa đầy nửa tháng, nơi này giờ lại xa lạ như một kiếp khác. Đường phố vắng vẻ, cành cây khô in trên nền trời xanh lam, tựa vết nứt trên men gốm. Cậu nới lỏng cà vạt, liếc về hướng tây. Một ô cửa sổ ở chung cư xa xa lóe lên ánh sáng phản chiếu – đó là tia nắng rọi vào ống ngắm súng bắn tỉa của Hàn Nhiêu. Đằng sau anh, Thẩm Tri Đường đang căng mắt theo dõi qua ống nhòm.
Hàn Nhiêu và Thẩm Tri Đường được bố trí ở đó để đề phòng bất trắc và hỗ trợ rút lui. Tang Hủ cúi đầu nhìn điện thoại, màn hình bật lên tin nhắn từ Châu Hà:
Châu Hà: [Đang ở đâu?]
Hủ: [Bắc Kinh.]
Hủ: [Em có việc ở ngoại ô, cụ muốn đến giúp không?]
Châu Hà: [Một triệu.]
Hủ: [Coi như em chưa hỏi.]
Châu Hà: [Ờm, ta có việc giấu em, em sẽ không giận chứ?]
Hủ: [Cụ giấu em gì?]
Chẳng lẽ lại ăn hết snack của cậu, hay không mặc quần áo mà lăn lê trên giường cậu?
Châu Hà: [Ta nói em đừng giận, nếu em giận thì ta không nói đâu.]
Hủ: [Em không giận, cụ nói đi.]
Châu Hà: [Châu Đại Nan nói, trước khi bị nhà họ Tang phong ấn, ta từng có một người vợ.]
Hủ: [...]
Châu Hà: [Em không giận chứ? Em vừa nói không giận mà.]
Tang Hủ gõ vài chữ, ngẩng đầu thấy công tử nhà họ Triệu đang đi tới, liền xóa sạch.
Hủ: [Ừ, lát nữa nói sau.]
Châu Hà: [Lát nữa là sao? Ta từng có vợ mà em không quan tâm? Em không đến điều tra rõ sao? Biết đâu ta bị oan? Biết đâu ta thật sự có vợ? Ta đang ở dinh thự nhà họ Châu, em chẳng phải đang ở ngoại ô Bắc Kinh ư? Cho em một tiếng, đến đây.]
Hủ: [Công ty có việc, để em xong việc rồi tính.]
Châu Hà: [??? Chuyện gì quan trọng hơn chuyện này?]
Châu Hà: [Tang Tiểu Quai!!!]
Châu Hà: [Tang Hủ!!!]
Châu Hà bắt đầu nhắn liên hồi. Tang Hủ day trán, lòng rối như tơ vò. Cậu đã nghĩ khả năng Châu Hà từng kết hôn từ lâu. Với nhu cầu của hắn, dù không có vợ thì cũng có hầu phòng, thiếp hầu, nô lệ các kiểu. Dù khả năng lời Châu Nhất Nan nói là giả rất cao, nhưng vẫn phải chuẩn bị phương án xấu nhất. Cậu chưa kịp nghĩ ra phải chuẩn bị gì, chỉ thấy một nỗi nghẹn ngào trong ngực, không lên được cũng chẳng xuống được.
Thôi, làm việc trước đã.
Triệu Kiêu, con trai cả nhà họ Triệu, ra đón, bắt tay nồng nhiệt: "Ái chà, tổ trưởng Tang, nghe danh đã lâu! Nghe nói cậu được lão gia Lý rất coi trọng, tuổi trẻ mà đã nắm nhiều việc của người ngoại tộc họ Lý, sau này còn hợp tác dài lâu."
"Quá khen," Tang Hủ cúi đầu, "Tôi đến thay ca."
Triệu Kiêu liếc đồng hồ: "Còn một tiếng nữa mà, vào ngồi uống trà đi, tôi mời cậu trà ngon."
Y phẩy tay, bảo người dẫn đoàn người nhà họ Lý vào. Thanh chắn nâng lên, ba chiếc ô tô họ Lý tiến vào bãi đỗ. Chiếc cuối đi qua Tang Hủ, tài xế đội mũ lưỡi trai, vành kéo thấp, chỉ lộ ra một đoạn cằm mượt mà, tinh tế.
Thẩm Tri Ly đã xâm nhập thành công, tiếp theo sẽ dùng thẻ thông hành do Hàn Nhiêu cung cấp để vào kho trung tâm khu vực.
Đúng lúc đó, Tang Hủ thấy phía sau Triệu Kiêu còn một người đàn ông lạ mặt. Người này trông quen quen, đứng đó nửa cười nửa không, nhìn cậu.
... Khoan đã. Tang Hủ nhớ ra rồi – đó là con trai cả nhà họ Tần. Cậu từng thấy gã này khi Quan Lạc Âm mượn xác Hứa Chí Đông.
Sao người nhà họ Tần lại có mặt ở đây?
Triệu Kiêu vỗ trán: "Tôi quên mất, chưa giới thiệu. Đây là Tần Sơ Đồng, con trai cả nhà họ Tần."
Tần Sơ Đồng nhìn chằm chằm vào Tang Hủ, ánh mắt đen láy lấp lánh vẻ trêu chọc. Gã nhìn người như móc câu, như muốn lột trần từng lớp quần áo. Tang Hủ nhíu mày, đứng im.
"Tổ trưởng Tang, cậu được yêu thích lắm đấy," Tần Sơ Đồng khẽ nói.
Vừa dứt lời, Tang Hủ cảm thấy vai nặng trĩu. Cậu ngoái lại – một con tiểu quỷ trắng toát đang dán mắt vào mình.
Cậu định gọi Na, nhưng liếc thấy Tần và Triệu ở gần, liền kìm lại.
Tình hình chưa rõ, tốt nhất là giấu mình.
"Công tử Tần... Đây..." Tang Hủ giả vờ bất mãn.
Tần Sơ Đồng vẫy tay, gọi tiểu quỷ về, cười ha hả: "Tổ trưởng Tang hơi nhát gan. Có cụ cố hai nhà Châu, Lý che chở, chắc chưa từng gặp tà ma gì. Nhưng thật lòng mà nói, nhà họ Châu, họ Lý chẳng là gì. Giờ đây, nhà họ Tần mới là lựa chọn đúng đắn. Cậu thử cân nhắc nhảy sang nhà tôi, làm thư ký riêng của tôi xem sao?" Gã ghé sát tai Tang Hủ, giọng dụ dỗ, "Tôi đảm bảo, lên giường hay xuống giường đều không làm cậu thất vọng."
Tang Hủ lùi lại một bước, mặt lạnh như băng.
"Giờ là nhà họ Lý thay ca với nhà họ Triệu. Không biết công tử Tần có việc gì ở đây?"
Triệu Kiêu vội bước tới: "Cậu chưa biết đâu. Trước giờ nhà tôi luôn thiếu người, toàn dùng cộng tác viên. Lần trước bố tôi gặp nạn trong mộng, bà Tần ra tay giúp trấn an cục diện. Giờ phòng thủ nhà tôi có người nhà họ Tần hỗ trợ, cộng tác viên đã giải tán, hệ thống an ninh cũng được nâng cấp."
Y rút ra một tấm thẻ hoa văn phức tạp đưa cho Tang Hủ: "Thẻ thông hành cụm kho đã đổi. Đây là thẻ mới, cậu cầm tạm. Giờ mỗi người một thẻ, quẹt vào máy cảm ứng ở cửa sẽ lưu lại lịch sử đi lại. Nếu có người không rõ thân phận, báo động cả khu sẽ vang lên."
Tang Hủ trong lòng chấn động – Thẩm Tri Ly đang cầm thẻ cũ. Một khi hắn dùng thẻ đó ở máy cảm ứng, thân phận sẽ lộ ngay.
Cậu giữ bình tĩnh, giọng nghiêm: "Anh em thay đổi hệ thống an ninh, đã được nhà họ Lý, nhà họ Châu và nhà họ Minh đồng ý chưa?"
Tần Sơ Đồng liếc cậu, khinh khỉnh: "Cậu đúng là tận tụy với nhà họ Lý." Gã thản nhiên giơ tay, "Tôi đã thông báo với năm dòng họ rồi. Nếu không đồng ý, cứ việc đến tìm tôi."
Tang Hủ định nói thêm, Triệu Kiêu vội kéo cậu sang, thì thầm: "Đừng cãi nữa. Cậu không biết sao, nhà họ Tần gặp vận, sáu người con trai của Tần Ỷ La đều đã Lên Thềm. Tần Sơ Đồng là anh cả, kiêu căng lắm. Cậu hai, ba, bốn giờ cũng đang ở trong cụm kho. Lát nữa chắc lại dọa dẫm các cậu thay ca. Cậu cứ nhận lời, về hỏi lão gia Lý rồi tính sau. Thật đấy, nghe tôi đi, đừng đụng độ với hắn."
Tang Hủ lạnh toát sống lưng.
Tất cả anh em nhà họ Tần đều đã Lên Thềm? Lại còn đang ở ngay trong kho?
Nghĩa là, một khi Thẩm Tri Ly dùng thẻ đen, hắn chắc chắn không sống sót.
Tang Hủ thản nhiên nói: "Tôi cần xin chỉ thị từ lão gia."
Cậu quay đi gọi điện, gọi cho Thẩm Tri Ly – không kết nối, báo nằm ngoài vùng phủ sóng. Chứng tỏ hắn đã vào thang máy. Thời gian không còn nhiều. Thẩm Tri Ly sắp chết rồi. Tang Hủ nghĩ trong lòng – xong rồi.
.
Trong dinh thự nhà họ Châu, Châu Hà nhìn Châu Nhất Nan mở một chiếc quan tài lớn bằng gỗ trinh nam, viền chỉ vàng. Trong quan tài là một người phụ nữ, mắt khép, mặt mộc, da trắng như giấy, mong manh như thể hơi thở cũng có thể làm nàng tan biến.
"Cụ bà dùng bùa phong ấn bản thân trong quan tài suốt trăm năm mươi năm, chịu khổ, chỉ để một ngày được gặp lại cụ," Châu Nhất Nan nói, "Cháu giấu sự tồn tại của cụ bà là vì cụ mới trở về, chưa kịp nói thì đã có cậu Tiểu Tang. Nếu nói ra, chỉ càng khiến cụ đau lòng, khó xử. Nhưng giờ, cụ đêm nào cũng không về nhà, ngày ngày đến công ty họ Lý, cháu thật sự không còn cách nào khác."
Ánh mắt Châu Hà lạnh như băng: "Tốt nhất là đừng dối ta."
"Lời nói có thể dối, nhưng ảnh thì không," Châu Nhất Nan ra hiệu cho con trai.
Châu An Cẩn đưa ra vài tấm ảnh đen trắng. Châu Hà cầm tấm đầu tiên – một bức ảnh chụp hắn ngồi trên ghế tai quan (loại ghế cổ, lưng cao, đầu cong như cánh mũ), chân khoanh, thần thái thờ ơ. Một người phụ nữ dịu dàng đứng phía sau, nụ cười hiền hòa. Nàng mặc váy lụa cổ, tóc thoa dầu, đen nhánh, bóng mượt.
Lật tiếp các ảnh sau, hình ảnh người phụ nữ ấy luôn có mặt bên cạnh hắn, trong từng bức chụp với tổ tiên nhà họ Châu.
Người phụ nữ này rất quen mắt. Thái dương Châu Hà đau nhói, những ký ức mờ mờ như muốn trồi lên.
Hình như... hắn từng gặp nàng thật.
"Cụ cố, cụ muốn đánh thức cụ bà không?" Châu Nhất Nan khẽ hỏi.
Châu Hà bực bội. Hắn bị phong ấn một trăm năm mươi năm trước, mất hết ký ức trước đó. Từ Tức Hoang biến thành Châu Hà, có từng kết hôn hay không, hắn hoàn toàn không nhớ. Trừ phi tìm được Trùng Xác, nếu không không thể xác minh người phụ nữ này là thật hay giả.
Nếu Tang Tiểu Quai tin chuyện này, liệu có làm ầm lên đòi cắt đứt với hắn? Với tính cách vừa giận dỗi vừa cố chấp của Tang Hủ, khả năng đó rất cao. Trong khoảnh khắc, Châu Hà cảm thấy trời đất sụp đổ.
Không thể nào. Hắn không phải tên sở khanh. Chắc chắn bố con nhà họ Châu đang lừa hắn. Hắn cố trấn tĩnh, sắc mặt u ám, hỏi: "Cô ta tên gì?"
Châu Nhất Nan mỉm cười: "Cụ bà tên là Quan Doanh Nguyệt."
.
Bên kia, Thẩm Tri Ly âm thầm tách khỏi đoàn người họ Lý, tiến đến thang máy chở hàng. Bản đồ Tang Hủ đưa cho hắn cho biết tòa nhà này có 23 tầng, bao gồm cả bãi đỗ xe hầm. Nhưng trên bảng điều khiển thang máy không có nút 22. Dù vậy, theo mô tả, quẹt thẻ đen sẽ kích hoạt tầng bí mật tự động.
Hắn rút thẻ đen ra, thổi nhẹ lên thẻ, cười nhỏ: "Chúc may mắn."
Rồi đưa thẻ vào khe cắm.