Chương 125: Bước Lên Đài

Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố

Chương 125: Bước Lên Đài

Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Câu hỏi của Châu Hà như một cú búa giáng thẳng vào ngực Tang Hủ, tim cậu đập thình thịch dữ dội, như thể trái tim đã nhảy khỏi lồng ngực. Cậu cảm thấy bất an vô cớ, như thể mình đã bị lộ tẩy, nỗi lo sợ tăng vọt. Vô thức cậu phủ nhận: "Không phải."
"Thế à?" Châu Hà nhướn mày, cúi đầu nhìn cậu chằm chằm, dường như không tin lắm.
Tang Hủ nhìn thấy hình ảnh của mình thu nhỏ trong đôi mắt vàng của Châu Hà, giống như một con mồi bị bắt. Ánh mắt ấy như ngọn lửa thiêu đốt khắp thân thể cậu.
Cậu chau mày, khó nhọc hỏi: "Sao anh lại nghĩ tôi thích anh?"
"Sao không thích chứ?" Châu Hà nói, "Anh giúp em, bảo vệ em, lại còn đẹp trai nữa, em không có lý do gì không thích anh."
Tang Hủ: "..."
Quá tự tin.
Cậu không muốn nói chuyện với hắn nữa, quay người về nhà. Châu Hà khoanh tay theo sau, tiếng bước chân kêu lộc cộc như ong mật: "Tang Tiểu Quai, em lo lắng ta có vợ hay không, chẳng phải là vì em muốn làm vợ ta sao?"
"Không muốn."
"Lần trước ta đến điện Tiên Đài, em tức giận, là vì em không muốn xa ta, muốn ở bên ta hàng ngày."
"Không..."
"Em toàn dỗi ta, là vì thiếu cảm giác an toàn. Em sợ ta bỏ đi, sợ ta thích người khác, sợ ta không cần em."
"..."
"Hà, em hiểu rõ em rồi, Tang Hủ."
Châu Hà càng nói càng hăng, từng lời như ghim nhọn vào lưng Tang Hủ. Cậu cảm thấy mình như trần truồng giữa ban ngày, bất cứ ai cũng có thể đến chém mình. Cậu quen sống trong vỏ bọc sắt thép, chưa bao giờ để ai nhìn thấu nội tâm.
Thật ra mình thích Châu Hà chăng? Dù đối với Tang Hủ, từ ấy quá thân mật. Cậu không muốn cởi bỏ chiếc áo giáp sắt, dùng trái tim yếu đuối đón nhận những mũi giáo và phong ba sắp tới.
Cậu sẽ chết mất.
Dù thích hay không, cảm giác bị nhìn thấu còn tồi tệ hơn cả lúc đối mặt với Lý Tư Cựu trong trận chiến ở kho hàng năm dòng họ. Tang Hủ không nghĩ đến tình cảm, chỉ muốn phủ nhận thật nhanh, nhưng Châu Hà đã nói quá chặt chẽ, cậu không xen vào được, chỉ cảm thấy mồ hôi tuôn ra.
Cuối cùng, cậu đột nhiên dừng bước.
Châu Hà cũng dừng lại.
Dưới ánh đèn đường, bóng hai người kéo dài.
"Tôi không thích anh." Cậu quay lưng lại, nói chậm rãi, "Nói lại nữa, tôi không thích anh."
Dứt lời, Tang Hủ bước đi, Châu Hà ngừng cười, đứng yên tại chỗ.
À, tôi vừa phát hiện ra bên truyện hay cũng đang edit truyện này nhưng chia nhỏ lung tung. Chương 7x của họ mới là giấc mộng thứ 2, còn bản gốc của tác giả chương 7x là giấc mộng thứ 4. Họ còn bắt phải nạp tiền đọc nữa. Có khi các bạn mua truyện bên đó đọc còn đắt hơn cả tiền tôi nạp trường bội mua raw. Mà bên đó mới đến chương 7x thôi, tôi gần xong truyện rồi. Thế tức là nếu tôi bị phát hiện, tôi sẽ bị đem nguyên bộ truyện đi mất. TTvTT
Châu Hà không theo Tang Hủ về nhà, cũng không biết hắn đi đâu. Tang Hủ mặc kệ, nằm trong căn phòng tối om. Dạo này Châu Hà vẫn ngủ cùng cậu, đột nhiên ngủ một mình, cậu không tài nào ngủ được. Cảm xúc rối bời như tơ vò, ngực đau nhói. Cậu đau đến mức không suy nghĩ nổi, chỉ biết chau mày ấn ngực, cố xoa dịu cơn đau bất chợt.
Sáng sớm thức dậy, tối mai sẽ bước vào giấc mộng thứ bảy.
Rất có thể giấc mộng lần này sẽ tăng lên cấp A, mỗi lần tăng cấp độ, độ khó đều tăng vọt. Tang Hủ không còn nhiều thời gian.
Điện thoại rung, tin nhắn từ Hàn Nhiêu.
Hàn Nhiêu: [Chàng trai*, đã tìm hiểu được cơ chế dự đoán giấc mộng của dòng họ Châu. Dưới trướng họ có một người ngoại tộc tự xưng là Lão Lang Bồ Tát, có thể nhìn thấy tương lai. Để anh hỏi xem giấc mộng tiếp theo của cậu ở đâu.]
Hàn Nhiêu: [Tiên sư*, giấc mộng tiếp theo của cậu là cấp A. Anh ấy không nhìn rõ được cậu ở đâu, nhưng chắc là phía tây bắc Cõi Mộng, là nguồn cội của thứ gì đó.]
Hủ: [Được, hiểu rồi.]
Hầy, quả nhiên, đúng như cậu đoán. Giấc mộng tiếp theo thật sự cấp A.
Tang Hủ ngẫm nghĩ, lấy quả tim của Tần Sơ Đồng trong công ty ra. Cậu nhìn quả tim đỏ tươi, suy nghĩ vô tình thoáng qua phía Châu Hà... Đừng nghĩ lung tung, cậu lập tức lắc đầu, ép suy nghĩ tập trung vào quả tim.
Dù thế nào, ăn rồi tính.
Tang Hủ hít sâu, cắn vào thịt quả tim.
Một lát sau, cậu mở mắt. Căn phòng yên tĩnh bỗng ồn ào, cậu nghe được âm thanh từ mọi phòng trong tòa nhà, cùng những âm thanh vô định. Chúng không có ngữ nghĩa, vừa như tiếng nói mơ hồ, vừa như tiếng gọi.
Cậu vô thức đi về phía tiếng gọi, cửa tự động mở, bên ngoài không phải phòng khách, mà là hàng triệu cánh cửa giống nhau, lần lượt mở ra. Bên trong cửa tối om, chờ cậu bước vào.
"Tiểu Quai..."
"Tiểu Quai... Tiểu Quai..."
Cậu nghe thấy tiếng gọi của mẹ.
Chân phải bước ra.
Đợi đã, mẹ đã chết rồi.
Một bóng người bốn đầu tám tay xuất hiện sau hàng triệu cánh cửa, tiếng gọi vọng từ hư vô. Tám bàn tay run rẩy, lao tới. Tang Hủ vội quay đầu, định về phòng mình. Nhưng phía sau cậu trống không, chỉ có bức tường cao.
Bước Lên Đài, nghĩa là xa người hơn, gần thần hơn. Thần đã phát hiện ra bóng dáng cậu, dụ cậu tự chui vào lưới. Tiếng gọi như giòi bọ chui vào mọi lỗ, len lỏi khắp thân thể cậu. Đầu cậu như sắp nổ tung, nhìn thấy mình đã biến hình: nhiều đồng tử đỏ xuất hiện trong hốc mắt, xoay loạn xạ, miệng rộng đến tận mang tai, phát ra tiếng cười đáng sợ.
Tiêu rồi, Bổ Thiên Đan ở trong phòng, cậu không quay về được.
"Tiểu Quai... Đừng chống cự..."
"Con phải gia nhập... gia nhập cuộc cuồng hoan này..."
Đầu cậu đau muốn vỡ, cậu bịt tai, đập mạnh vào tường.
Trên tường xuất hiện vết nứt, đúng lúc ấy, một xúc tu trắng xuyên thủng tường. Bụi rơi lả tả, cửa lại xuất hiện, Tang Hủ bị xúc tu kéo vào. Nhưng cậu không quay về phòng, mà rơi xuống biển sâu.
Ý thức chìm dần như tảng đá. Nước biển bao bọc toàn thân, vô số xúc tu trắng quấn lấy cậu, kéo cậu. Cậu muốn giãy giụa, nhưng không thể. Cảm giác quen thuộc, nhưng không nhớ ra.
Lòng rung động, ký ức ùn ùn kéo tới.
Trong đầu cậu đã có một đáp án —— Châu Hà.
Đẩu Mẫu Nguyên Quân vẫn đang gọi cậu, đầu cậu như muốn nứt toác. Tiếng gọi không từ bên ngoài, mà từ bên trong cơ thể cậu. Nếu không muốn nghe, phải tự rạch mình.
Dưới sóng nước cuồng loạn, một bóng khổng lồ xuất hiện sau lưng cậu. Sau đó, cậu nghe thấy giọng Châu Hà.
"Tin ta, đừng giãy giụa, giao cho ta toàn bộ thể xác và tâm hồn."
Cậu không giãy giụa nữa, xúc tu như tảo biển xé nát áo cậu. Da thịt phơi bày trong làn sóng lạnh giá, cậu vô thức muốn cử động. Từng xúc tu vươn tới, xoa bóp cánh tay, lưng cậu, giúp cậu thư giãn. Khí giới hung hãn cướp phía sau, nhưng cuộc xâm nhập không bạo lực, tràn ngập dịu dàng. Cậu cảm thấy tim đầy ắp, căng nhức.
Cậu hé môi định nói gì đó, khoang miệng bị chiếm cứ. Châu Hà mớm cho cậu Bổ Thiên Đan, cậu không thể cự tuyệt. Châu Hà chiếm lĩnh càng lúc càng nhiều, tiếng gọi cuồng loạn lui ra khỏi đầu cậu. Trong thế giới của cậu chỉ còn lại tiếng thở nặng nề của Châu Hà.
Châu Hà rời khỏi môi cậu, nước bọt kéo thành sợi. Cậu tưởng hắn tha cho mình, nhưng sóng lại lấn tới, cậu không nhịn được run bắn mình.
"Có thích ta không?" Giọng khàn đặc của Châu Hà bên tai cậu, "Hử?"
Không ngờ hắn lại nhân lúc nước đục thả câu, hỏi vào lúc này.
Tang Hủ không nói, chỉ nhắm mắt.
Nước mắt rơi xuống, từ mười tuổi đến giờ cậu không khóc nữa. Bản thân cũng không biết tại sao khóc.
"Khóc gì? Không phải sướng lắm sao?" Châu Hà lẩm bẩm, "Biến dị biến mất rồi. Em biết không, lúc ngậm đồ của ta, em đẹp lắm."
Nước mắt bị lột sạch, Châu Hà tấn công hết lần này đến lần khác. Cuối cùng, Tang Hủ mất hết khả năng suy nghĩ, đầu chỉ còn ánh sáng trắng xóa.
"Hỏi em lần cuối, có thích ta không?"
Giờ Châu Hà đã kiểm soát toàn bộ cậu, tính mạng cậu nằm trong tay hắn. Dù không cởi áo giáp, cậu cũng không thể thoát khỏi sương giá và khí giới này.
Không suy nghĩ nữa.
Chết ngay lập tức cũng chẳng sao.