Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố
Chương 32: Cuộc Họp
Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tang Hủ không có lựa chọn nào khác.
Muốn sống sót giữa những cơn ác mộng nối tiếp, cậu phải mạnh lên. Cậu không thể mãi dựa dẫm vào Châu Hà. Nếu một ngày nào đó hắn quyết định trở về nhà họ Châu, không còn che chở cho đứa trẻ mồ côi họ Tang nữa thì sao? Tang Hủ luôn hành động theo kịch bản tệ nhất. Cậu chỉ có thể tin vào chính mình.
Phát điên cũng là chuyện tương lai. Biết đâu sau này sẽ có cách giải quyết. Trước mắt, cứ sống từng ngày, việc sau hãy để sau lo.
Tang Hủ im lặng một hồi rồi hỏi: "Cụ tha thứ cho em rồi à?"
Châu Hà không đáp.
Tang Hủ lại nài nỉ: "Đừng giận nữa, cụ cứ giận, em cũng buồn lắm."
Châu Hà quay đầu đi, hừ một tiếng.
Xem ra là đã tha thứ. Tang Hủ thở phào, cơn buồn ngủ ập đến, cậu từ từ nhắm mắt.
Điện thoại cậu rung liên hồi. Châu Hà quay lại, thấy cậu đã chìm vào giấc ngủ. Dù đang ngủ, mặt cậu vẫn hơi nhíu, như đang vật lộn với một vấn đề nan giải. Không biết cậu suốt ngày suy nghĩ gì mà tâm sự nặng trĩu đến thế.
Điện thoại cứ rung mãi, Châu Hà mất kiên nhẫn, bèn cầm điện thoại của cậu lên. Là sếp gửi tin nhắn WeChat: phát hiện lỗi hệ thống, bảo cậu về công ty tăng ca.
Châu Hà chợt nhớ đến cảnh Tang Hủ bị nhốt trong dinh thự nhà họ Châu mà vẫn phải làm việc thâu đêm.
Hắn dùng dấu vân tay mở khóa, vào WeChat, dùng tay viết tin ——
*Viết tiếng Trung trên điện thoại có hai cách: gõ pinyin bằng bàn phím chữ cái, hoặc dùng tay vẽ chữ.
Hủ: [Tôi là cụ của Tang Hủ.]
Hắn chụp ảnh Tang Hủ đang nằm truyền nước trên giường bệnh.
Lưu Kiến Quốc: [Cụ Tiểu Hủ, Tiểu Hủ sao rồi?]
Hủ: [Tăng ca mệt quá, suýt chết, xe cấp cứu đưa đến bệnh viện.]
Lưu Kiến Quốc: [Sao lại thế này, cụ Tiểu Hủ ơi, cụ đừng lo, tôi báo công ty ngay. Bệnh viện nào, tôi đến liền!]
Hủ: [Không cần, ta không muốn thấy ngươi.]
Hủ: [Và đừng gọi nó là Tiểu Hủ, phải gọi là Tang Hủ.]
Lưu Kiến Quốc: [... Vâng ạ.]
Sau đó, Lưu Kiến Quốc không nhắn thêm nữa. Châu Hà tắt điện thoại, nhắm mắt nghỉ ngơi.
.
Hôm sau, mười giờ rưỡi, Tang Hủ đọc lại tin nhắn trong khung chat, lặng người.
Bỗng tin nhắn từ Lưu Kiến Quốc hiện lên:
Lưu Kiến Quốc: [Đúng là dạo này bắt cậu tăng ca nhiều quá, tạo áp lực lớn. Tôi thấy hai năm nay cậu chưa nghỉ ngày phép nào, vậy cậu nghỉ tạm bảy ngày đi. Nghỉ ngơi xong hẵng quay lại làm việc.]
Tâm trạng Tang Hủ phức tạp, chậm rãi gõ trả lời:
Hủ: [Cảm ơn trưởng phòng. Hôm qua cụ tôi nói chuyện không hay, mong sếp đừng để bụng.]
Lưu Kiến Quốc: [Không sao, tôi hiểu mà. Cậu cứ nghỉ ngơi tốt, đừng để các cụ lo. Cần gì cứ bảo tôi bất kỳ lúc nào.]
Sau chuyện này, Lưu Kiến Quốc không còn gửi yêu cầu làm việc cho Tang Hủ sau giờ làm nữa.
Buổi trưa, Tang Hủ xuất viện. Trên đường về, cậu mua một đôi kính áp tròng màu đen để che đôi mắt đỏ, rồi hai người trở về nhà.
Châu Nhất Nan gọi điện cho Châu Hà, nói có việc khẩn, gia tộc triệu tập cuộc họp cấp tốc, yêu cầu hắn tham dự. Nhưng Châu Hà không thể rời khỏi Tang Hủ, nên đành tham gia qua điện thoại. Châu Nhất Nan bảo Châu Hà tránh xa Tang Hủ ra —— cấp độ bảo mật cao, Tang Hủ không được nghe.
Châu Hà nhét bịt tai vào tai Tang Hủ, nói vào điện thoại: "Được rồi, nói đi."
"Cụ cố," Châu Nhất Nan lên tiếng, "chúng cháu nhận tin từ nhà họ Tần: nhà họ Tang còn người sống, hơn nữa đã vượt qua Cõi Mộng sang hiện thực."
Châu Hà liếc nhìn Tang Hủ. Cậu đang ngồi quay lưng, không rõ đang làm gì. Chắc lại dùng Quan Lạc Âm rình trộm người khác, bị phát hiện mất. Ngốc thật, không có mình thì thằng bé này sống sao nổi?
"Nhà họ Tang còn người sống?" Châu Hà chép miệng.
"Vâng, cụ cố có manh mối gì không?" Châu Nhất Nan hỏi, "Cụ đoán là ai? Dòng trưởng hay dòng thứ? Đến trả thù chúng ta chăng?"
Tang Hủ âm thầm dỏng tai.
"Ta biết gì được?" Châu Hà uể oải, "Hay các ngươi cứ giết hết người họ Tang đi. Ta đây cũng có một tên, Tang Hủ, bắt đầu từ nó đi."
Châu Nhất Nan cười: "Để đề phòng, con chuột họ Tang chắc chắn đã đổi tên, ngược lại người họ Tang trong hiện thực lại ít khả năng là thật. Được rồi, không làm phiền cụ cố nữa. Cụ sống ở nhà Tiểu Tang có quen không? À, phiền cụ bảo Tiểu Tang chiều nay đến dinh thự một chuyến, cháu có việc giao cho cậu ta."
Châu Hà gắt gỏng: "Được rồi, lui đi. —— À," hắn chợt nhớ, hỏi, "Con trai ngươi đâu? Thằng Châu An gì ấy, tối qua ta gọi, sao nó không nghe máy?"
Đầu dây im lặng. Châu Nhất Nan đáp: "Vợ An Cẩn vào mộng, vô tình thấy thứ không nên thấy, vừa dùng Bổ Thiên Đan. An Cẩn đang ở bên vợ."
Châu Hà: "..."
"Không có gì lớn, dù sao trong nhà cũng không thiếu Bổ Thiên Đan," Châu Nhất Nan cười hà hà, "Cụ cố bận, không tiện vào mộng cùng con cháu, chúng cháu hiểu. Cụ đừng lo."
Sau khi cúp máy, nụ cười Châu Nhất Nan biến mất. Ông quay lại nhìn con dâu nằm trên giường. Dù sống sót, nhưng do nhìn thấy điều cấm kỵ trong mộng, lại dùng Bổ Thiên Đan quá muộn, cơ thể cô đã sụp đổ. Châu An Cẩn nắm bàn tay biến dạng của vợ, nhìn gương mặt quấn băng, mặt không biểu cảm, chỉ có nước mắt lặng lẽ rơi.
"Cụ cố vào mộng cùng Tang Hủ, không đi cùng người nhà mình," Châu An Cẩn nói khẽ.
"Thôi," Châu Nhất Nan lạnh lùng, "Tang Hủ có thể lên giường với cụ cố, vợ con làm được không? Đàn ông, khóc cái gì? Con bé không cứu được nữa, buông tay đi."
"Bố định xử lý cô ấy thế nào?" Châu An Cẩn hỏi.
"Theo quy chế cũ: cho ăn vài cân Bổ Thiên Đan, giao cho chị gái chăm sóc, mẹ con đi," Châu Nhất Nan thở dài, "Con nói cũng đúng... lẽ ra cụ cố có thể vào mộng cùng nó..."
Ông nghĩ đến Châu An Dịch mất đôi mắt — lẽ ra cụ cố có thể để lộ mặt người sống, nhưng lại cố tình để con cháu họ Châu thấy bản thể thật, khiến họ phải trả giá. Tà ma rốt cuộc vẫn là tà ma. Hắn vốn chẳng phải tổ tiên họ Châu, làm gì có tình cảm gì.
Gọi hắn là cụ cố, hắn tưởng mình thật sự là tổ tiên à?
Châu Nhất Nan nói: "Đừng lo, bố có cách trị hắn, để hắn phục vụ chúng ta. Một tên tà ma không toàn vẹn, ngay cả lai lịch cũng không rõ, có gì đáng sợ."
.
Bên kia, Châu Hà đặt điện thoại xuống.
Dù Châu Nhất Nan nói không cần lo, nhưng hắn vẫn nghe thấy sự bất mãn trong giọng. Rõ ràng ông ta nghĩ: nếu hôm đó Châu Hà đồng ý vào mộng cùng vợ Châu An Cẩn, cô đã không bị thương. Nhưng họ bảo hắn đi kiểu gì? Chẳng lẽ để vợ nó ăn tro cốt của hắn?
Ai cũng muốn ăn tro cốt của hắn. Châu Hà bực mình.
Hắn cúp máy, bước đến trước mặt Tang Hủ, phát hiện thằng này đang cầm hộp tro cốt của mình.
"Ngươi làm gì đó?" Châu Hà cảnh giác, "Định bán tro cốt của ta à?"
Tang Hủ ngẩng đầu, đưa hộp cho hắn: "Mở ra xem đi."
Xem gì? Tro cốt của hắn còn sống lại được chắc? Châu Hà nghi hoặc nhìn Tang Hủ. Cậu bình tĩnh, không lộ sơ hở nào. Hắn mở hộp —— ánh sáng lóe lên. Hộp không còn trống. Bên trong lót bọt, cỏ, vài bông hồng xinh đẹp, và một con sóc đeo kính.
Hộp tro cốt đã thành một khu vườn nhỏ, viền quấn đèn dây. Vừa mở, đèn sáng, con sóc quay vòng lạch cạch.
"Sóc đọc gần giống tên em," Tang Hủ nói, "Ông nội cụ kỵ không còn, từ nay em nói chuyện với cụ."
"Ai thèm ngươi ở với ta," Châu Hà lầm bầm, nhưng vẫn chọc con sóc đang xoay tròn.
Ừ, cũng… đáng yêu.
"Em đi vệ sinh," Tang Hủ đứng dậy.
"Đợi đã, hỏi ngươi việc này," Châu Hà gọi lại, "Trong căn nhà ma kia, ngươi có thấy gì lạ không?"
Tang Hủ nhíu mày: "Lạ là sao?"
"Ví dụ như viên ngọc phong ấn con bọ," Châu Hà nói.
Tang Hủ không đổi sắc, lắc đầu: "Là cái gì vậy?"
"Một phần của ta," Châu Hà thất vọng, "Trước khi bị chôn dưới mộ nhà ngươi, Tang Ly Ưu đã phong ấn ba Trùng Xác của ta. Chỉ khi lấy lại, ta mới toàn vẹn. Lúc đó, hừ hừ, Tang Vạn Niên Vô Thường Tiên cũng phải quỳ gọi ta là cha. Ta từng cảm nhận một Trùng Xác ở nhà ma, nhưng sau đó bỗng dưng biến mất."
Ra là công ty có thể ngăn cản Châu Hà cảm nhận Trùng Xác. Tang Hủ thầm suy đoán. Hiện tại, Châu Hà không hoàn chỉnh — không chỉ trí nhớ và tinh thần bị khiếm khuyết, sức mạnh cũng suy yếu.
"Cụ quên quá khứ là vì vậy ư?" Tang Hủ hỏi.
"Ừ," Châu Hà gật đầu, "Cha mẹ, bạn bè, đều quên sạch. Tang Ly Ưu nói, nhớ lại không có lợi cho ta. Vô lý! Hắn dựa vào đâu mà quyết định thay ta? Chắc hắn muốn ta quên người thân, để suốt ngày chăm sóc ngươi thay ông cụ Tang. Chính vì chăm sóc ngươi, con cháu ta mới oán trách ta."
Tang Hủ cúi đầu: "Xin lỗi."
Ông nội từng dặn: tuyệt đối không để Châu Hà toàn vẹn.
Tại sao? Phải chăng nhà họ Tang đã làm gì hắn, để khi nhớ lại, hắn sẽ trả thù?
Nhưng ông nội cũng bảo cậu phải chăm sóc cụ cố… Tang Hủ nhíu mày. Chẳng lẽ việc Châu Hà toàn vẹn lại không tốt cho chính hắn? Trước khi rõ ràng, tốt nhất đừng đưa Trùng Xác cho hắn.
Cậu hỏi: "Dùng Quan Lạc Âm với cụ, em có thể thấy quá khứ của cụ không?"
"Chưa chắc thành công," Châu Hà xoa cằm, "Thử xem."
Tang Hủ dùng vải đen che mắt, đặt tay lên đầu Châu Hà.
Hình ảnh lướt qua mơ hồ — cậu thấy cậu cả nhà họ Châu đang hít ke.
Tang Hủ: "..."
Chẳng thu được thông tin gì, ngay cả quá khứ của cậu cả họ Châu cũng vỡ nát mờ ảo.
"Thân xác này là của cậu cả họ Châu, không thấy được gì về cụ. Nếu dùng nguyên hình lần trước — khi cụ đụ em — thì sao?"
"Càng vô ích," Châu Hà bực bội, "Ngươi yếu quá, không thể nhìn thấy thứ cao hơn mình. Nhét voi vào đầu kiến, đầu nổ tung mất."
Hắn xua tay thất vọng, quay lại nhìn hộp tro cốt.
Tang Hủ rút chìa khóa công ty ra, cạy ổ khóa phòng vệ sinh, lẹ làng khóa cửa. Công ty vẫn như cũ: hai lễ tân, một người ngây người, một người đang chửi thề với cậu. Cậu không để ý, đi thẳng lên tầng hai, vào văn phòng sếp, lướt màn hình trên không.
Lần này, cậu thử chức năng phòng họp.
Nhấn vào, danh sách nhân viên hiện ra. Tang Hủ suy nghĩ, chọn Thúy Hoa và Nhị Nha. Cậu không dám chọn ông bác phòng thư hay anh bảo vệ.
Chớp mắt, trời đất đổi thay. Văn phòng tan rã, thế giới trở nên mờ ảo, như khoảnh khắc hỗn mang sơ khai.
Thúy Hoa và Nhị Nha xuất hiện trước mặt, ngơ ngác nhìn cậu.
Thúy Hoa: "Sếp tổng muốn họp..."
Nhị Nha: "Sếp tổng thơm quá..."
Màn hình vẫn lơ lửng, hiển thị hướng dẫn cài đặt phông nền phòng họp: thiền định, phòng họp sẽ hiện ra theo tưởng tượng của người dùng.
Thông minh vậy ư?
Tang Hủ cảm giác thứ này như sự kết hợp giữa thần thông và công nghệ.
Cậu nhắm mắt, thiền định, tưởng tượng không gian mong muốn.
Ừ... phải đủ rộng, đủ huyễn hoặc.
Cậu mở mắt. Thế giới biến đổi: màn đêm đen kịt vĩnh hằng, sáu vì sao ló dạng. Dưới chân là biển cả vô tận, núi tuyết trắng muốt vươn cao xa tít, hài cốt thần linh phủ khắp, xương trắng lẫn băng tuyết. Những cây cột cao vút trồi lên từ đáy biển. Tang Hủ bước từng bước đến cây cột cổ xưa nhất và cao nhất.
Không thể lộ mặt thật. Cậu thay đổi hình dạng, mô phỏng nguyên hình của Châu Hà — dù chưa từng thấy, nhưng theo cảm nhận, hẳn là cơ thể khổng lồ, tay chân đầy xúc tu. Cậu vừa đi, cơ thể vừa phình to, biến đổi. Khi đứng trên đỉnh cột, Người che khuất cả cây cột cổ, xúc tu rủ xuống như dải lụa.
Nhìn quanh, Thúy Hoa và Nhị Nha đứng trên hai cột gần đó, ngơ ngác nhìn cậu.
"Nguyên hình... của sếp tổng..."
"Sợ quá... nhưng thơm lắm..."
Hai tên tà ma đầu óc hỗn loạn này, không phân biệt được thật giả. Tang Hủ thấy phòng họp đã sẵn sàng, quyết định bắt đầu. Cậu đá Thúy Hoa và Nhị Nha ra ngoài, rồi gửi tin nhắn đến toàn bộ nhân viên là người:
"Mười phút nữa, họp nhân viên lần thứ nhất.
Sếp tổng."
Khi nhận tin, Hàn Nhiêu vừa tắm xong.
Họp? Ở đâu họp? Sao sếp không nói địa điểm?
Anh nghiên cứu mãi, định nhắn hỏi, nhưng đúng mười phút, cảnh vật trước mắt bỗng tan rã, tái hợp — thành màn đêm đen đặc. Bản thân anh đáp xuống một cây cột đá cao vút, trần truồng không mảnh vải.
Hàn Nhiêu: "..."
Hai bóng người hiện lên trên các cột khác: Thẩm Tri Đường và Thẩm Tri Ly. Thẩm Tri Đường thấy Hàn Nhiêu, hét lên: "Anh Hàn, sao anh không mặc quần áo!"
Hàn Nhiêu vội che ngực: "Á á á, chuyện gì thế này!"
"Anh phải che dưới kia chứ!" Thẩm Tri Đường lao xao.
Tang Hủ vung xúc tu, quấn một chiếc khăn tắm ảo cho Hàn Nhiêu. Anh kéo khăn, vẫn run sợ, rồi nhìn thấy Thẩm Tri Ly trên cột khác — sơ mi trắng, quần dài, dáng vẻ mặt người dạ thú.
"Sao tên khốn chết tiệt này cũng ở đây?" Thẩm Tri Ly nghiến răng.
Thẩm Tri Đường cũng thấy anh, tức giận: "Sao anh lại theo em? Anh lại theo dõi em!"
Thẩm Tri Ly mỉm cười, chỉnh cà vạt: "Sếp tổng tuyển dụng anh. Anh cũng là nhân viên công ty này, như hai người."
Thẩm Tri Đường sững sờ: "Cái gì?"
Thẩm Tri Ly khẽ gật cằm về phía sau.
Hàn Nhiêu quay lại — và chết sững. Trên cột cao nhất, một quái vật mắt đỏ đang ngồi. Đầu khổng lồ mọc đầy xúc tu, cơ thể che khuất trời đêm, chi thể lơ lửng giữa không trung — to lớn, cồng kềnh, nhưng toát lên vẻ đẹp thần thánh đến nghẹt thở.
"Vãi thật," Hàn Nhiêu thốt, "Đây là sếp tổng chúng ta ư?"
Ba người, chỉ có Thẩm Tri Ly bình tĩnh.
Thế giới không thiếu bảo bối tạo ảo giác. Là kẻ chuyên lừa người, Thẩm Tri Ly chưa bao giờ dễ tin. Kẻ gọi là "sếp tổng" này thật sự đáng sợ, hay chỉ là dàn cảnh hù dọa? Trong lòng hắn dâng trào ác ý — hắn muốn xé nát lớp ngụy trang, để Tiểu Đường thấy bộ mặt thật, để cô biết rằng trên đời này, chỉ có hắn là đáng tin.
Thẩm Tri Đường lấy hết can đảm, hét lên: "Xin chào, em là Thẩm Tri Đường, ngài... là sếp tổng phải không ạ?"
"Là ta," giọng nói hùng vĩ, hư ảo vọng xuống từ hư không.
Biển cả cuộn trào, trời đất rung chuyển theo âm thanh của Người.
"Chào mừng các ngươi gia nhập Công ty TNHH Ác Mộng," sếp tổng tuyên bố, "Các ngươi là những ngoại tộc xuất sắc. Ta đánh giá cao năng lực và lòng dũng cảm của các ngươi. Công ty sẽ là mái nhà thứ hai. Ta mong các ngươi trưởng thành cùng công ty. Hãy im lặng — ta sẽ công bố quy định."
Hàn Nhiêu và Thẩm Tri Đường nín thở, chăm chú lắng nghe.
"Thứ nhất: nhân viên không được bàn tán về lương. Vi phạm — sa thải.
Thứ hai: không được bỏ việc vô cớ. Vi phạm — sa thải.
Thứ ba: không được phản bội công ty. Vi phạm — trừng phạt nghiêm khắc.
Thứ tư: không được phản bội đồng nghiệp. Vi phạm — trừng phạt nghiêm khắc."
Tang Hủ đã nghiên cứu kỹ hợp đồng tuyển dụng. Điều khoản bảo mật, yêu cầu công việc và lương có sức ràng buộc. Vi phạm, sẽ bị "cắn trả" — nhưng mức độ nghiêm trọng phụ thuộc vào thực lực sếp tổng. Theo phán đoán của Tang Hủ, hiện tại, vi phạm nhiều nhất chỉ bị xui xẻo kiểu ăn mì không có gói gia vị. Nhưng đồng thời, cậu sẽ nhận được phản hồi — biết ai đã vi phạm.
Vì vậy, mấy điều này chủ yếu để uy hiếp Thẩm Tri Ly. Nếu hắn không nghe lời, Tang Hủ sẽ chia rẽ anh em họ.
Cậu dừng lại, tiếp:
"Thứ năm: không cần thiết thì không được dùng Bổ Thiên Đan. Dùng thừa sẽ bị biến đổi."
Tất cả sững sờ. Chưa từng nghe điều này.
Rõ ràng Bổ Thiên Đan cứu mạng, sao lại hại người? Nếu đúng, sao người ngoại tộc khác không nhắc?
Thẩm Tri Đường giật mình. Cô chưa bao giờ tìm hiểu Bổ Thiên Đan từ đâu ra, vì sao kéo dài tuổi thọ, chữa lành vết thương. Người khác dùng, cô cũng dùng theo. Chưa từng nghĩ, nếu nó ẩn họa thì sao.
Anh trai cô hay cãi nhau, mỗi lần cãi là đe dọa ném hết Bổ Thiên Đan xuống biển, buộc phải chết cùng cô. Cô buộc phải tích trữ liều mạng. May là năng lực có hạn, không gom nhiều; may là anh cô hay lên cơn, cô hiếm khi có cơ hội dùng quá nhiều.
Cô ngước nhìn sếp tổng trên cột cao, ánh mắt tràn đầy biết ơn. Trực giác cô đúng — sếp tổng biết bí mật người thường không biết. Bổ Thiên Đan ẩn họa, lai lịch chắc chắn vượt xa tưởng tượng.
"Tiếp theo, ta sẽ phân công công việc," sếp tổng nói, nhìn quanh.
Ánh mắt đỏ thẫm khiến Thẩm Tri Đường và Hàn Nhiêu ưỡn thẳng lưng.
"Thứ nhất: trước tháng sau, tất cả phải đạt cấp Gõ Cửa. Chưa Gõ Cửa — sa thải.
Thứ hai: tìm cách gia nhập tập đoàn năm dòng họ, bất kỳ vị trí nào.
Thứ ba: giết một lãnh đạo năm dòng họ, gửi đầu về công ty. Ngoại trừ người nhà họ Châu."
Hàn Nhiêu và Thẩm Tri Đường sững sờ, đồng thanh: "Vâng!"
"Ta sẽ theo dõi các ngươi — đừng làm ta thất vọng," sếp tổng nói, "Hẹn gặp ở cuộc họp tiếp theo."
Nói xong, cậu chạm xúc tu vào màn hình, kết thúc cuộc họp, tắt chế độ trực tuyến.
Cậu bước ra khỏi phòng vệ sinh, đụng phải ánh mắt nghi ngờ của Châu Hà:
"Sao lâu thế? Táo bón à?"
"..." Tang Hủ phớt lờ, "Chúng ta đi gặp Châu Nhất Nan chứ?"
.
Ba mươi phút sau, Tang Hủ đứng trong phòng khách dinh thự họ Châu.
Châu Nhất Nan mỉm cười: "Tiểu Tang, gần đây giới ngoại tộc có biến lớn. Chúng tôi phát hiện một khách không mời đến thăm năm dòng họ. Cậu nay là người của họ Châu, lại thân thiết với cụ cố, có việc tôi có thể cho cậu biết. Thực ra, năm dòng họ vốn là sáu. Một dòng họ tàn ác, ngông cuồng, bị chúng tôi loại bỏ. Tưởng họ đã diệt vong, không ngờ còn sót lại."
Tang Hủ liếc nhanh Châu Hà. Hắn đang ngồi xổm dưới đất, nhàm chán cào chân một con mèo.
"Chúng tôi vừa công bố nhiệm vụ mới cho toàn bộ ngoại tộc trong tập đoàn — cũng là nhiệm vụ hàng đầu của cậu," Châu Nhất Nan từ tốn, "Tìm ra người nhà họ Tang đang rình rập chúng ta."
Châu Hà dưới bậc đá phì lên tiếng.
"..." Tang Hủ không đổi sắc, không lộ sơ hở: "Vậy em nhận diện người họ Tang bằng cách nào ạ?"
"Rất dễ," Châu Nhất Nan nói, "Mắt chúng — màu đỏ."