Thiên Chi Kiêu Tử Nhà Hào Môn Thích Tôi
Chương 25: Chính Là Tình Yêu
Thiên Chi Kiêu Tử Nhà Hào Môn Thích Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi trở lại trường, cả nhóm người ai về chỗ nấy, bắt đầu tổng vệ sinh toàn trường.
Cẩn Miểu quét từng bậc thang một, Phó Quan Lan quét từ đầu bên kia tới, lá khô xào xạc, bụi bay lên.
Cẩn Miểu không né tránh, nàng phủi bụi, lùi lại vài bước.
Nàng nhìn vị đại thiếu gia này với vẻ mặt phức tạp.
Phó Quan Lan lớn đến vậy, chưa từng làm việc nhà, cầm cây chổi cán dài cũng không biết điều chỉnh lực.
Bốn mắt nhìn nhau. Gương mặt Cẩn Miểu lấm tấm mồ hôi, ửng hồng vì hơi nóng, nàng là người đầu tiên dời mắt đi: “Anh quét mấy bậc trước đi.”
Như vậy tách ra có thể tránh được việc bị bụi bặm phủ đầy mặt.
Đây là lần thứ mấy nàng không dám nhìn vào mắt Phó Quan Lan, kể từ khi trở lại trường.
Gió đến cành lá xào xạc lay động, trên không trung lại bay xuống vài chiếc lá, chao đảo vài vòng rồi mới rơi xuống đất.
Phó Quan Lan thẳng thắn nhìn nàng, Cẩn Miểu càng né tránh anh, ánh mắt anh càng nhìn thẳng, không chút che giếm.
Không nói gì cả.
Tiếng chổi quét qua mặt đất tạo ra âm thanh chói tai, Cẩn Miểu có một khoảnh khắc cảm thấy da đầu tê dại.
Tổng vệ sinh kết thúc, sân thể dục có người chơi bóng, mấy nam sinh làm xong việc, lén lút cởi áo khoác trực nhật màu đỏ, bắt đầu chơi bóng rổ.
Cẩn Miểu và Hiểu Cẩm Xuân đi đến phòng thiết bị sắp xếp đồ đạc, đi ngang qua sân thể dục nghe thấy tiếng hò hét ồn ào, nhìn qua.
Một cú úp rổ dứt khoát gọn gàng.
“Rầm” một tiếng, chấn động đến người ta ê răng.
“Hôm nay tính tình lớn vậy, ai chọc cậu?”
“Giống như ăn thuốc nổ vậy, đánh lung tung.”
Mới đánh một hiệp, một đám người bị Phó Quan Lan hành cho tơi tả, thở hồng hộc.
Mồ hôi theo cằm kiên nghị lăn xuống, Phó Quan Lan trong cái nóng bức vén vạt áo lên, bụng dưới lộ rõ những múi cơ săn chắc, không quá vạm vỡ nhưng rắn rỏi. Anh cúi đầu, mái tóc xõa xuống, một tay đón lấy bóng rổ, tùy ý vận hai cái.
Khóe mắt anh bất chợt bắt gặp ánh nhìn từ xa.
Anh đứng dậy, ném bóng cho người khác.
“Các cậu chơi đi.”
Ánh mắt Cẩn Miểu bị thiêu đốt, vội vàng rụt lại.
Nàng kéo Hiểu Cẩm Xuân: “Chúng ta mau vào thôi.”
Hiểu Cẩm Xuân không nhúc nhích, trở tay nắm lấy cổ tay nàng, hơi phấn khích nói: “Không vội, anh ấy đến rồi, hình như có chuyện.”
Cẩn Miểu muốn nói: Có thể có chuyện gì chứ? Kết quả người ta nói là đến giúp đỡ, ba người ở phòng thiết bị kiểm kê và sắp xếp, Cẩn Miểu giơ vòng lắc eo, dùng sức nhón chân, còn thiếu một chút nữa mới với tới.
“Để tôi.”
Cánh tay vạm vỡ hơn tay nàng một vòng vươn ngang, Phó Quan Lan dễ dàng đặt vòng lắc eo lên vị trí cao.
“Còn gì nữa không?”
Giọng nói trầm thấp pha lẫn chút cảm xúc đặc trưng của tuổi thiếu niên, vang lên bên tai.
Trái tim Cẩn Miểu bất giác đập nhanh hơn. Nàng tự nhủ, tự cảnh cáo bản thân. Dùng giọng điệu bình tĩnh nói: “Còn một ít khác.”
Phó Quan Lan giống như một người có thể sai khiến tùy ý, nhưng người có thể sai khiến được anh chỉ có một.
Phòng thiết bị xử lý xong, Hiểu Cẩm Xuân phải về ký túc xá tắm rửa, bèn vội vàng chạy đi.
Cẩn Miểu cố ý tránh mặt bạn cùng bàn, tính toán tìm một cái cớ để tách ra khỏi đối phương.
Phó Quan Lan lại nhanh hơn nàng một bước nắm quyền kiểm soát cuộc trò chuyện, nhiệt lượng tỏa ra từ người anh, dù cách một khoảng cũng đủ làm Cẩn Miểu cảm thấy nóng rực, huống chi là ở riêng thêm một lát.
“Tránh tôi à?”
“Không có…”
“Em có.”
“…”
Cẩn Miểu mím môi, thái độ dồn ép của Phó Quan Lan như một cơn bão quét qua, khiến nàng không thể chống đỡ.
“Có chỗ nào không hài lòng? Nói cho tôi biết, tôi có thể xử lý tốt hơn.” Phó Quan Lan hạ giọng, để lộ vẻ bực bội.
Anh không hiểu vì sao bạn cùng bàn lại muốn tránh anh, không hiểu được ánh mắt và hành vi của Cẩn Miểu, nếu rắc rối do anh gây ra, thì anh sẽ giải quyết. Sau khi giải quyết anh hy vọng có thể trở lại như trước, nhưng Cẩn Miểu lại làm trái với mong đợi của anh.
Không đoán được, anh như mò mẫm trong màn sương mù.
“Không có, anh xử lý rất tốt. Cha tôi đã nhượng bộ, tin đồn về tôi cũng tự lắng xuống, chỉ là tôi còn chưa kịp cảm ơn anh.” Cẩn Miểu khẽ cong mắt nói.
Nàng đang cười.
Phó Quan Lan từng chứng kiến vô số đạo lý đối nhân xử thế, đủ loại người, anh chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu đâu là thật lòng, đâu là giả dối, đâu là giả tạo, đâu là chân thành.
Anh từng giao thiệp trong giới danh lợi, cũng dùng kiểu cười qua loa này.
“Vì sao tránh tôi?” Anh hỏi.
Câu hỏi vừa thăm dò vừa cố chấp.
Nụ cười Cẩn Miểu nhạt dần, “Không có, anh nghĩ nhiều rồi.”
Phó Quan Lan nhìn nàng một lát, khí thế hung hăng tiêu tan, khôi phục vẻ lười biếng thường ngày, rồi giải thích: “Tôi khá đa sầu đa cảm, bạn cùng bàn em có thể hiểu được không?”
Cẩn Miểu theo đó thả lỏng, nàng khó khăn lắm mới thốt ra từng chữ: “Có thể.”
Kỳ thực một chút cũng không thấy người này đa sầu đa cảm ở chỗ nào.
…
Cẩn Miểu từ bên ngoài mang cơm nắm trở lại phòng học, hai mắt Hiểu Cẩm Xuân sáng rực. Trong phòng học không cho phép ăn uống, hai người đến phòng học trống ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cẩn Miểu khi ăn uống đầu óc trống rỗng, khuỷu tay bị chọc hai cái mới nhận ra người khác đang nói chuyện với mình.
Hiểu Cẩm Xuân lại bắt đầu ba hoa, phổ cập kiến thức.
Thật ra là chuyện buôn dưa lê.
“Trần Quỳnh thích một người đến mức dùng mọi thủ đoạn, tật xấu ít nhiều cũng là học từ mẹ nàng ấy.”
“Vì sao lại nói như vậy?” Cẩn Miểu sững sờ hỏi.
Hiểu Cẩm Xuân đặc biệt thích ba hoa bát quái, không quản được miệng, bị những kẻ gió chiều nào xoay chiều ấy trong nhóm nhỏ coi như bàn đạp để củng cố các mối quan hệ xã giao, đắc tội không ít nữ sinh.
Sau này sợ hãi, rốt cuộc không dám nói nhiều nữa, hiện tại gặp được một người kín tiếng, lại còn sẵn lòng nghe nàng thao thao bất tuyệt, tật xấu đó lại trỗi dậy.
“Đây chính là tin tức độc nhất vô nhị, mẹ nàng ấy cường thủ hào đoạt, là kẻ thứ ba chen chân, chắc nàng ấy cũng bị ảnh hưởng, mới thủ đoạn như vậy… Ách, không thể công khai?”
“Cậu nghe từ đâu?”
“Nhà tôi thám tử điều tra, đảm bảo thật đấy! Cha nàng ấy ngoại tình lúc vợ cả còn đang mang thai đó. Sau đó không biết xảy ra chuyện gì, làm ầm ĩ đến tận mặt vợ cả, vợ cả tức đến suýt sảy thai, nhà ngoại trong một đêm đều chạy đến hỗ trợ, cuối cùng ly hôn.”
“Tôi không nói bậy với người khác, vốn định trả thù, nhưng mẹ tôi không cho, nói như vậy không tốt. Thật ra tôi chỉ là lúc đó tức giận thôi, sau này thì ổn rồi.”
Hiểu Cẩm Xuân nhai cơm nắm, mơ hồ cảm thán một câu.
“Thời đại dùng con cái để áp chế phụ nữ cả đời đã qua rồi.”
Cẩn Miểu nghe xong, không lên tiếng nhận xét.
Mặc kệ vì sao, nàng chính là chán ghét Trần Quỳnh, chán ghét người này.
Nói lên có chút buồn cười, kết tinh của tình yêu đôi khi lại trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với người mẹ.
Bạn không cần nói lời nào từ đáy lòng để cảm động nàng, chỉ cần lặng lẽ đứng đó, dùng ánh mắt bất lực, đáng thương nhìn nàng. Không cần nói gì cả, chỉ cần nhìn chằm chằm, nàng sẽ tự khắc mềm lòng, cam tâm tình nguyện bước vào “nhà tù”.
“Nhanh lên ăn đi, buổi tối còn phải kiểm tra tiết tự học buổi tối.” Nàng đứng dậy, ánh hoàng hôn rực rỡ trải khắp phòng học trống, ánh mắt nàng nhìn ra ngoài cửa sổ ở một hướng đối diện, một bóng người màu trắng lướt qua hành lang.
Hiểu Cẩm Xuân nuốt xong một ngụm, vừa nhai vừa nhảy ra ngoài.
Người kiểm tra tiết tự học buổi tối là do chủ nhiệm lớp sắp xếp, Cẩn Miểu nhìn thấy bảng phân công thì hơi ngạc nhiên.
Lớp mười hai, lớp bốn.
Sau mấy tháng trở lại lớp cũ, Cẩn Miểu trong môi trường quen thuộc lại nảy sinh vài phần xa lạ.
Cửa sau có một cái bàn nhỏ, chuyên dùng cho học sinh trực tuần.
Lúc mới bắt đầu mọi người không chú ý đến nàng, vẫn là mấy bạn học hay lén truyền giấy mới dẫn đầu phát hiện, trái tim treo lơ lửng bỗng an tâm rơi xuống.
Ấn tượng của lớp bốn đối với Cẩn Miểu đại khái đều là một người rất tĩnh lặng, xinh đẹp, học giỏi lại có tính tình vô cùng tốt.
Ở chung cũng chưa từng thấy nàng giận ai bao giờ, dù đối phương có cố ý gây sự.
Lần duy nhất nàng ra tay là ở học kỳ một, khi có người nói những lời tục tĩu về mẹ nàng.
Mặc dù vậy, cũng không phải là cãi vã ầm ĩ, mà là nắm cổ một nam sinh thì thầm vài câu khiến người ta sởn tóc gáy.
Mọi người đến nay vẫn ấn tượng sâu sắc.
Cẩn Miểu là một học sinh trực tuần không quá tận tâm, tự mình cắm cúi làm bài tập.
Sau tiết tự học buổi tối đầu tiên, ba nữ sinh xông tới, các nàng mở to đôi mắt, líu lo than thở.
“Không có cậu, bài tập của tôi cuối cùng cũng không nộp đúng hạn nữa ô ô ô.” “Thầy giáo giảng bài nhanh quá, không rõ ràng dễ hiểu bằng cậu nói!” “Lớp Tám thế nào rồi?”
Cẩn Miểu nói chuyện với các nàng nhiều nhất là về bài tập và giảng bài, tuy rằng quan hệ vẫn chưa đạt đến mức bạn thân chí cốt, nhưng nhờ sức hút của một học bá, nàng vẫn duy trì mối quan hệ tốt đẹp với các bạn học xung quanh.
Nàng nghĩ nghĩ nói: “Cũng khá tốt, mở rộng thêm một số kiến thức ngoài sách giáo khoa.”
Nữ sinh ở giữa cọ tới cọ lui: “Thật ra tôi đặc biệt muốn hỏi một chuyện, nhưng lại sợ mạo phạm đến cậu… Chính là chuyện của cậu và hạng nhất toàn khối.”
Cẩn Miểu thầm nghĩ lại đến rồi, nàng không mấy hứng thú. Trên mặt nàng vẫn giữ vẻ thanh nhã, khiến người ta không tìm ra điều bất thường.
“Muốn hỏi gì?”
Nữ sinh lập tức tinh thần, gấp không chờ nổi nói: “Vốn dĩ có rất nhiều lời đồn đại nói xấu cậu, nhưng vừa mới manh nha đã bị dập tắt hoàn toàn. Người của hội học sinh thấy Phó Quan Lan nói chuyện ở văn phòng hiệu trưởng, sau đó anh ấy liền đến phòng phát thanh, làm sáng tỏ mọi chuyện cho cậu.”
“Anh ấy có phải thích cậu không?”
Cẩn Miểu lại hỏi: “Nói xấu tôi cái gì?”
Nữ sinh không dám nói thẳng với nàng, ấp úng.
Hai người khác nói lảng tránh: “Chỉ là những lời lẽ không hay lắm.”
Không được mẹ dạy dỗ nên tay chân không sạch sẽ, ba người trong lòng đều hiểu rõ nhưng không dám thốt ra câu này, tiềm thức mách bảo có nguy hiểm.
Cảnh tượng khủng khiếp ở học kỳ một bất ngờ xẹt qua trong đầu. Lúc đó bàn ghế đổ rạp, cô gái mảnh khảnh túm lấy một nam sinh, trán anh ta đỏ tươi một mảng, nàng không chút bận tâm bóp chặt yết hầu nam sinh, mái tóc dài xõa tung, phủ xuống lưng.
Giống như quỷ hồn đòi mạng, trong mắt không có chút cảm xúc nào.
Đôi mắt nhạt màu của Cẩn Miểu dưới ánh đèn có vẻ đạm mạc, trong suốt. Hoàn toàn khác với lúc đó, như hai người khác vậy.
Hoàn hồn sau, nữ sinh đứng giữa không ngừng cố gắng truy hỏi.
“Ôi chao, cậu còn chưa trả lời tôi đâu. Mau nói mau nói!”
Cẩn Miểu trong những lời trêu chọc mờ ám của các nàng, nàng hơi khựng lại, rồi chậm rãi nói: “Đổi thành bất kỳ ai anh ấy cũng sẽ làm như vậy, đây không phải là thích, mà là giáo dưỡng.”
“Vậy cậu có thích anh ấy không?”
Một thiếu niên tốt đẹp như vậy, vậy cậu có động lòng không?
Tiếng xe máy nổ vang đinh tai nhức óc cùng cơn gió rát mặt bất ngờ ùa về trong tâm trí, Cẩn Miểu nhớ lại nhiệt độ cơ thể nóng bỏng đêm đó, cùng với cái nhìn thoáng qua đầy kinh ngạc trong mùa mưa dầm mơ hồ, và giọng nói dễ nghe kia.
Nàng nói: “Tôi chỉ muốn học thật tốt, thi đậu một trường đại học công lập.”
Tiếng chuông vang lên, sự náo nhiệt tan biến.
Nàng nói Đoạn Cẩn thích rất nông cạn, kỳ thực bản thân nàng cũng chẳng khá hơn là bao.
Nếu không, sao nàng lại từ cái nhìn thoáng qua đó mà thường xuyên đến sân thể dục xem một trận bóng rổ mà mình chẳng hiểu gì?
Ghép khuôn mặt khí phách hăng hái kia với cái tên trong ký ức, nàng nhận ra đó chính là thiếu niên Phó Quan Lan.