Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan
Chương 10: Thua cuộc, thất bại
Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tốt lắm, ngươi nói đã thu nhận được bốn học trò, giờ ngươi gọi họ đến đây để chúng tôi xác nhận!”
Thấy một tên sư phụ hạng bét dám liều lĩnh thách thức bốn người họ cá cược, Tiền Bưu cười lạnh.
“Gọi học sinh đến đây?” Trương Huyền lắc đầu: “Các vị đều là sư phụ phụ trách hậu cần, vậy mà chuyện đơn giản như thế này cũng không biết? Muốn xác nhận ta có thu nhận đủ bốn học trò hay không rất đơn giản. Chỉ cần học trò nhỏ tuổi xác nhận thân phận trên ngọc bài của ta, Phòng Giáo vụ sẽ nhận được tin tức. Bây giờ các ngươi chỉ cần đến Phòng Giáo vụ kiểm tra. Hay là các ngươi nghĩ rằng Phòng Giáo vụ sẽ thông đồng với ta để lừa dối các ngươi?
Chỉ cần học trò xác nhận thân phận, tin tức sẽ lập tức truyền đến Phòng Giáo vụ, không ai có thể giả mạo được.
“Lý Nguyên, ngươi đi hỏi Phòng Giáo vụ đi. Ta sẽ ngồi đây xem lát nữa ngươi sẽ ngang tàng như thế nào?”
Thấy Trương Huyền tự tin nói vậy, Tiền Bưu hơi sững sờ, lập tức quay sang phân công người bên cạnh.
Lý Nguyên chính là một trong những sư phụ vừa chế giễu Trương Huyền. Nghe được Tiền Bưu phân công, hắn lập tức rời đi. Chẳng bao lâu, hắn trở lại, sắc mặt cực kỳ xấu hổ.
“Thế nào?”
Nhìn thấy vẻ mặt này của Lý Nguyên, Tiền Bưu trong lòng nổi lên dự cảm không lành.
“Thực sự… có bốn học trò đã bái hắn làm thầy! Đây là danh sách chi tiết của họ.”
Sắc mặt của Lý Nguyên tái nhợt.
Đến bây giờ hắn vẫn không tin được chuyện này là thật.
Chẳng lẽ bốn học trò này bị mù sao? Hồng Thiên học viện có bao nhiêu sư phụ mà không chọn, lại chọn một giáo viên hạng bét làm thầy!
Tiền Bưu vừa lẩm bẩm vừa giật lấy tờ danh sách.
Các sư phụ còn lại cũng vội vàng vây quanh.
Có không ít sư phụ vì tăng số lượng học trò mà thu nhận cả những người kém cỏi. Những người này bất cứ lúc nào cũng có thể bị khai trừ khỏi học viện. Dù có cố gắng đến mấy thì cũng chỉ chèo chống thêm được vài ba tháng.
Theo Tiền Bưu nghĩ, với năng lực của sư phụ hạng bét như Trương Huyền thì học trò cũng phải thuộc dạng đáy của xã hội.
Kiểu thu nhận học trò cho đủ số lượng như thế thậm chí còn đáng bị chê cười hơn.
“Vương Dĩnh … là một nữ sinh? Nghe tên đã thấy kỳ lạ. Chắc là thi đầu vào cũng thuộc nhóm đội sổ…” Tiền Bưu vừa đọc vừa phán.
Quy trình tuyển chọn của Hồng Thiên học viện khá nghiêm ngặt. Trước tiên phải tiến hành thi đầu vào, sau đó dựa trên thành tích này xếp hạng từ cao xuống thấp. Chỉ khi đủ điều kiện mới trúng tuyển.
Nếu học viên thi đầu vào được thành tích tốt thì các sư phụ ưu tú sẵn sàng nhảy vào tranh đoạt. Thế nên mỗi người như thế đều cực kỳ nổi danh. Còn cái tên Vương Dĩnh, xin lỗi, chưa từng nghe qua.
“Tiền sư phụ, ngươi xem tiếp đi …” Tiền Bưu còn chưa dứt câu miệt thị, một sư phụ bên cạnh liền nói với giọng run run.
“Thế nào? Chẳng lẽ so với ta tưởng tượng còn kém hơn?”
Tiền Bưu cười lạnh rồi tiếp tục đọc. Nhưng khi mắt lướt đến phần chú thích, con ngươi của hắn không giấu nổi sự kinh hãi: “Thành tích nhập học xếp hạng sáu mươi bảy, là muội muội của trưởng lão đệ tử Vương Đào, thiên kim tiểu thư của Vương gia – một trong tứ đại thế gia của Thiên Huyền thành!”
“Thiên kim của Vương gia? Muội muội của Vương Đào?” Tiền Bưu choáng váng.
Thiên Huyền Vương quốc có tứ đại gia tộc, Vương gia là một trong số đó. Thế mà thiên kim tiểu thư của Vương gia lại bái sư phụ hạng bét làm thầy? Có nhầm lẫn gì chăng?
Loại người này đáng lẽ nên bái sư Lục Tầm hoặc Vương Siêu chứ?
Nhắc đến Vương gia thì chỉ khiến Tiền Bưu hơi e ngại. Nhưng nhắc đến Vương Đào, ca ca của Vương Dĩnh lại khiến hắn run rẩy.
Sau mỗi năm học, mỗi niên khóa sẽ tiến hành bình xét tổng thể thực lực. Những người xếp mười hạng đầu đều được trưởng lão coi trọng và thu làm thân truyền!
Ca ca có thiên phú như thế, muội muội có thể kém cỏi sao?
Có thế lực, có thiên phú, có ca ca khủng khiếp, vậy mà bái tên này làm thầy?
Chẳng lẽ mắt ta lên cơn quáng gà nên nhìn lầm?
Tiền Bưu cảm thấy như sét đánh ngang tai, hạ đường huyết sắp ngất đi.
“Các ngươi nhìn tiếp xuống dưới đi…”
Khi hắn vẫn đang run rẩy, một sư phụ khác lại nói.
“Có thể thu được Vương Dĩnh coi như hắn may mắn, ta không tin hắn có thể thu được ai lợi hại hơn”. Tiền Bưu cắn răng tự nhủ. Nhưng khi đọc đến cái tên thứ hai, hắn gần như tan vỡ.
“Triệu Nhã? Xếp hạng thứ bảy trong khảo hạch tân sinh? Thiên kim của thành chủ Bạch ngọc thành?”
Tiền Bưu khóc không ra nước mắt.
Mới vừa rồi còn tự tin là sẽ không có học trò lợi hại hơn Vương Dĩnh bái Trương Huyền làm thầy, thế mà vừa đọc đến dòng thứ hai đã thấy. Mà không chỉ lợi hại hơn, nàng này chính là viên ngọc quý khiến vô số sư phụ phải điên cuồng tranh đoạt.
Cái tên Triệu Nhã đã nổi danh từ trước khi nàng tới học viện. Nàng là nữ nhi của thành chủ Bạch Ngọc thành. Không chỉ xinh đẹp mà thiên phú tu luyện cũng lợi hại.
Loại siêu cấp học trò này sao có thể bái sư phụ phế vật làm thầy?
Không thể nào! Không thể nào!
Nhìn tiếp xuống dưới, Lưu Dương và Trịnh Dương dù danh tiếng không quá lớn nhưng thành tích khảo hạch cũng nằm trong một trăm người đứng đầu.
Đặc biệt là Trịnh Dương nghe nói là am hiểu dùng thương. Chẳng qua kết cấu đề bài khảo hạch không tạo điều kiện cho hắn phát huy tốt nhất khả năng nên thứ tự mới không cao. Nếu như để hắn dùng thương, e rằng hoàn toàn có thể đứng trong hàng ngũ hai mươi người mạnh nhất.
Nhìn đi nhìn lại danh sách mấy lượt, Tiền Bưu cũng các vị sư phụ đều cảm thấy điên cuồng.
Cái này không khoa học!
“Ngươi chắc chắn là dùng thủ đoạn lừa gạt. Bốn học trò này dù bái ngươi làm thầy nhưng căn bản là chưa biết ngươi là ai. Đợi đến lúc biết, họ sẽ chẳng mấy chốc mà bỏ học lớp của ngươi…”
Đột nhiên, Tiền Bưu quát một tiếng, sắc mặt đầy hung tợn.
Một cái giáo viên hạng bét, lấy tư cách gì mà tuyển chọn những học trò ưu tú như vậy? Nhất định là kẻ này dùng thủ đoạn hèn hạ để lừa đảo. Một khi thủ đoạn này bại lộ, các học trò sẽ giận dữ rời đi.
Nói cách khác, bốn học sinh là thật, nhưng chẳng mấy chốc mà bọn họ sẽ rời bỏ Trương Huyền.
“Có bỏ học hay không liên quan gì đến các ngươi. Chúng ta đánh cuộc chỉ là xem ta hiện tại đang có học sinh hay không. Bây giờ các ngươi đều xác nhận là có, thế thì thực hiện cam kết đi”.
Kệ bốn người suy nghĩ lung tung, Trương Huyền thản nhiên nói.
Nhóm bốn người Tiền Bưu, Lý Nguyên mặt tái như phân heo.
Nội dung đánh cuộc giữa bọn hắn đúng như Trương Huyền nói chỉ là về hiện tại, không quản sau đó như thế nào.
Như vậy bọn hắn đã thua.
Nhưng để bọn hắn nhận thua trước sư phụ kém nhất học viện là không thể nào.
“Đánh cược? Tiểu tử, nếu chúng ta không thực hiện thì ngươi định làm thế nào?”
Chần chờ một chút, Tiền Bưu bày ra một bộ mặt trâng tráo.
“Không sai, nếu chúng ta không thực hiện thì ngươi định làm gì? Đánh chúng ta sao? Nhưng ngươi có thực lực này không?”
“Sư phụ cùi bắp nhất tự nhiên tu vi cũng thấp. Dám thể hiện trước mặt chúng ta coi chừng bọn ta đánh cho ngươi nhập viện. Cút đi!”
“Bớt vênh váo thì may ra trụ lại ở học viện thêm được vài ngày. Sớm muộn gì ngươi cũng bị đá ra khỏi đây thôi!”
Đám người Lý Nguyên lập tức hiểu ý của Tiền Bưu, liền cùng nhau hùa vào.
Trương Huyền không những có thành tích khảo hạch hạng bét, mà thực lực cũng cùi bắp, dù không đến mức đội sổ nhưng hẳn cũng chỉ nhỉnh hơn chút xíu.
Chính vì thực lực có hạn nên hắn mới không thể chỉ điểm học viên tu luyện có hiệu quả.
Bọn Tiền Bưu tất nhiên là không muốn bị nhục. Hơn nữa thực lực của đối phương kém hơn mình nên bọn hắn dự định lật lọng.
“Ồ? Thế tức là các ngươi định quỵt nợ?
Trương Huyền không tức giận mà cười khanh khách.
“Đúng thế, ngươi là cái thá gì. Còn định gây sự với chúng ta, ngươi có tin rằng chúng ta sẽ giày vò chết ngươi?”
Thấy tên này ngu si không biết thức thời, Lý Nguyên phát cáu, liền động thủ định tát Trương Huyền một phát.
Bàn tay còn chưa đến trước mặt Trương Huyền nhưng khí kình đã ập đến khiến người ta cảm thấy hô hấp dồn dập.
Lý Nguyên dù chỉ là sư phụ phụ trách hậu cần nhưng tu vi cũng không thấp, đã đạt tới cảnh giới Bì Cốt tầng bốn hậu kì.
Võ giả có chín tầng. Tầng một: Tụ Tức, Tầng hai: Đan Điền, Tầng ba: Chân Khí, Tầng bốn: Bì Cốt, Tầng năm: Đỉnh Lực, Tầng sáu: Ích Huyệt, Tầng bảy: Thông Huyền, Tầng 8: Tông Sư, Tầng chín: Chí Tôn.
Bùm!
Khi mọi người còn đang háo hức nhìn Lý Nguyên đánh cho Trương Huyền hoa mắt váng đầu thì đột nhiên một tiếng vang giòn rã cất lên. Sau đó, mọi người liền thấy Lý Nguyên mặt đỏ bừng, miệng phun máu tươi, răng rơi đầy đất.
“Điều này … Làm sao có thể như thế?”
Tất cả mọi người đột nhiên hóa thành đần độn. Mặt thộn cả ra.