20. Chương 20: Vương Dĩnh kinh ngạc

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan

Chương 20: Vương Dĩnh kinh ngạc

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi nghe tin tiểu thư của mình định theo học Trương Huyền làm thầy, Diêu Hàn cũng không biết thầy mình đã thu nhận được bao nhiêu học trò.
Vừa mới nói xong rằng Trương Huyền không thể thu nhận thêm học trò, hắn liền thấy Vương Dĩnh cùng cả nhóm học trò khác tiến đến, ánh mắt họ như những nhát dao cứa vào mặt hắn, sắc mặt hắn trở nên vô cùng khó coi.
- Lão sư! - Triệu Nhã cảm thấy xấu hổ vô cùng, muốn chui xuống đất mà không có lỗ.
- Người không sao chứ?
Một lúc sau, Diêu Hàn tỉnh lại, nhìn về phía Trương Huyền đứng không xa, hắn không khỏi sửng sốt.
Hôm qua hắn đối xử với mình như kẻ thù, hắn tưởng rằng hôm nay sẽ thấy Trương Huyền không biến thành đầu heo cũng biến thành người tàn phế, nhưng sao lại có thể không hề hấn gì?
Thực ra hắn theo Triệu Nhã đến đây không phải để xem Trương Huyền giảng dạy, mà muốn nhìn thấy cảnh tượng thầy giáo bị hành hạ... Kết quả lại bị người khác đánh cho thất bại nhục nhã. Hắn là một cao thủ tầng sáu của Ích Huyệt, vốn được mọi người kính trọng, nhưng lại bị người khác đánh cho bại trận, hắn cảm thấy vô cùng tức tưởi.
- Ta có chuyện gì?
Trương Huyền biết rõ hắn đang nghĩ gì, nhưng trên mặt không biểu lộ chút gì, nhìn về phía Triệu Nhã:
- Người tàn tật này là...
- Tàn tật? - Triệu Nhã cảm thấy kỳ lạ, nhưng chưa kịp nói thì bị một giọng nói cắt ngang.
- Chính ngươi mới là kẻ tàn tật, cả gia đình ngươi mới là kẻ tàn tật!
Diêu Hàn cảm thấy tức muốn nổ, lông mày giật lên, áo choàng hất lên cao nói:
- Ta chính là quản gia của phủ thành chủ Bạch Ngọc, Diêu Hàn!
- Nếu là kẻ tàn tật thì nên về đi, miễn cho việc nằm vạ chết ở đây, ta cũng không biết giải thích thế nào. - Trương Huyền như không nghe thấy hắn nói, - Tiễn khách, đóng cửa!
- Ngươi...
Diêu Hàn siết chặt tay, suýt nữa tức giận phát điên.
Hắn là ai?
Quản gia của phủ thành chủ Bạch Ngọc, đức cao vọng trọng, vào Hồng Thiên học viện, coi như là chủ nhiệm phòng giáo dục cũng phải cẩn trọng phối hợp với hắn, nhưng tại đây lại bị tên lão sư này gọi là kẻ tàn tật và đuổi ra ngoài, làm sao hắn không giận được.
- Ta muốn xem ngươi dạy bọn hắn như thế nào! - Diêu Hàn ngạo mạn đứng thẳng nói.
- Ha ha, chúng ta dạy học cần yên tĩnh tuyệt đối, không phải chó mèo nào cũng có thể vào!
Trương Huyền không quan tâm địa vị của người này, những lời nói của hắn không hề vào tai.
- Ngươi nói ai là chó mèo? - Lửa giận bừng bừng, vết thương của hắn không ngừng rỉ máu, Diêu Hàn toàn thân run rẩy: - Ngươi có tin ta hiện tại một chưởng có thể phế người không?
- Triệu Nhã, đem hắn đuổi ra ngoài thì ta mới có thể giải quyết vấn đề của ngươi!
Lười với việc cùng đối phương cãi nhau, Trương Huyền khoát tay chặn lại.
- Diêu thúc thúc, người nên ra ngoài đi! Ta lập tức phải học rồi!
Nghe vậy, Triệu Nhã mắt sáng lên.
- Ta không đi, ta muốn tên này nói rõ cho ta hắn đang nói ai? Diêu Hàn ta đường đường là cao thủ tầng sáu của Ích Huyệt, đi đến bất cứ nơi nào đều được mọi người kính trọng, dám nói ta là kẻ tàn tật, còn bắt ta ra ngoài...
Bịch!
Lời nói chưa dứt, hắn liền bị Triệu Nhã đẩy ra ngoài cửa, ngay sau đó cửa đóng sầm lại. Nếu không phải hắn né nhanh, chắc chắn sẽ bị đập trúng ngay tại chỗ.
- Tiểu thư...
Đứng ngoài cửa, lông mày Diêu Hàn giật giật, da mặt run rẩy.
Nếu hắn bị Trương Huyền đuổi ra ngoài, hắn chắc chắn sẽ xuất thủ. Thế nhưng tiểu thư đuổi, đánh chết hắn cũng không dám phản kháng, nhưng tất cả phẫn nộ của hắn đều đổ sang Trương Huyền.
Thật không hiểu nổi, tên này rốt cuộc có bản lĩnh gì? Có thể điều khiển tiểu thư như vậy?
- Diêu thúc thúc, làm phiền ngươi chờ ở bên ngoài, chúng ta phải lên lớp rồi!
Triệu Nhã biết bản thân mình như thế nào, bệnh của nàng không thể để cho bất cứ ai biết được, nhất là Diêu thúc thúc, nếu lão sư muốn giúp nàng giải quyết thì trước tiên đem người này đuổi ra ngoài.
- Vậy thì tốt, tiểu thư, ta ở chỗ này chờ người, có chuyện gì thì trực tiếp gọi ta, ta sẽ lập tức xông vào!
Nghe tiểu thư mở miệng, Diêu Hàn biết không thể vào, tức giận muốn điên lên cũng không có cách nào, đành phải cắn răng nói vậy.
Diêu Hàn rời đi, trong phòng chỉ còn năm người học viên mới thu nhận, Trương Huyền nhìn quanh một lượt:
- Các người đều đã nhận ta làm sư phụ, sau này sẽ là đồng môn sư huynh muội của nhau, hai bên hảo hảo chiếu cố nhau, không nên hạ thấp uy phong của ta!
- Uy phong?
Nghe vậy, năm người học viên đưa mắt nhìn nhau...
Lão sư ngươi có vẻ như không có gì là uy phong cả!
Khụ khụ, coi như chúng ta muốn hạ thấp, cũng không có khả năng rồi...
- Ta dạy học cùng những người khác thì khác biệt, chú trọng tài năng đến đâu thì theo đó mà dạy, cho nên cách dạy mỗi người cũng mỗi khác. Cho nên, giữa các ngươi cũng không có gì để phải so sánh với nhau cả!
Trương Huyền như không thấy được vẻ mặt của mọi người, bày ra đạo lý dạy học uy nghiêm:
- Bây giờ ta sẽ đi vào căn phòng nhỏ này, kêu đến ai, người đó liền tiến vào!
Lớp học của Trương Huyền mặc dù không quá lớn, chỉ tầm một trăm mét vuông, nhưng vẫn có một cái gian phòng, là nơi chuyên chỉ dạy chuyên môn cho học sinh.
Năm học viên này, từng người cũng không giống nhau, chỉ điểm chung với nhau phiền phức không ít, cũng không có cách nào làm được.
- Vương Dĩnh, ngươi là người học viên đầu tiên của ta, đến đây đi!
Nói xong, Trương Huyền dẫn đầu đi vào phòng nhỏ.
- Được! - Vương Dĩnh vốn là một cô gái ngoan ngoãn, không dám phản bác, ngay lập tức đi vào theo.
...
Trong lòng Vương Dĩnh có chút hối hận. Hôm qua nàng lạc đường, tới nơi này hỏi đường, kết quả bị lão sư này lừa gạt bái sư.
Vừa bắt đầu còn không biết rõ chuyện như thế nào, hiện tại suy nghĩ kỹ một chút, lão sư này có vẻ như không có bản lĩnh gì.
Các lão sư khác, chỉ cần đánh quyền liền có thể nhìn ra chân mình gặp vấn đề, tên này không những không nhìn ra, lại còn lừa gạt nói có thể chữa lành cho chân bị thương của mình...
Lúc trước, cái chân bị thương này được phụ thân tìm các thầy thuốc nổi danh nhất cũng không thể chữa lành được, hắn nói có thể chữa, không phải lừa gạt thì là gì?
Nhất là hôm qua Lưu lão nói không ít sự việc liên quan đến tên lão sư này với nàng.
Giờ mới biết được, lão sư này lại có sự tích “Huy hoàng” đến vậy, lão sư kém cỏi nhất Hồng Thiên học viện từ trước tới nay, khảo hạch thì bị không điểm, thực lực thì hạng bét trong tất cả lão sư... Bản thân làm sao có thể xui xẻo như vậy, bị hắn lừa liền tin tưởng hắn!
- Khó trách ca ca nói bên ngoài có nhiều người xấu...
Ca ca trước kia nói với nàng bên ngoài nhiều người xấu như thế nào, nàng còn không tin, ngẫm lại tên lão sư nay, liền cảm thấy mình bị lừa, trong lòng cảm thấy đầy ủy khuất.
Đang suy nghĩ làm thế nào để mở miệng xin rút lui khỏi lão sư này, cùng lắm thì bị mắng một trận, Hoa ca ca có thể hỗ trợ mình thay lão sư khác, liền nghe được âm thanh quen thuộc trước mắt vang lên.
- Đem võ kỹ diễn luyện lại một lần!
Trương Huyền đang ngồi giữa phòng, thần sắc lạnh nhạt nhìn qua.
Lần trước lúc Vương Dĩnh diễn luyện, Thiên đạo thư viện còn chưa được kích hoạt, cũng không biết đến cùng có khuyết điểm gì.
- Được ạ! - Vương Dĩnh mặc dù muốn rời khỏi khóa học, nhưng nàng vẫn là cô gái ngoan ngoãn, chần chờ một chút vẫn gật đầu lần nữa quyền pháp gài thét, rất mau đem một bộ quyền pháp đánh xong.
- Ừ!
Trương Huyền nhẹ gật đầu.
Mặc dù Vương Dĩnh này tính cách có chút ngốc nghếch, nhưng nói thật quyền pháp đánh thật là không tệ.
- Lão sư, kỳ thật ta nghĩ...
Vương Dĩnh chần chờ một chút, muốn nói ra mục đích muốn rời khỏi khóa học của mình, bất quá, nói còn chưa dứt câu, thiếu niên đối diện liền mở miệng.
- Chân của ngươi, nếu như ta nhìn không lầm thì đại khái hai năm về trước, cùng người khác đối chiến nên đã bị thương! - Trương Huyền nói.
- Người... Làm sao biết?
Vương Dĩnh sững sờ, lời nói muốn nói ra liền nghẹn lại, mắt tròn xoe.
Nàng hôm qua chỉ nói qua chân bị thương, cũng không có nói qua lí do bị thương, không nghĩ tới đối phương chẳng những nói ra được là bị người đánh, còn nói ra thời gian bị thương, để cho nàng không nhịn được mà kinh ngạc.
- Ngươi trên đùi có ba huyệt đạo, phân biệt nắm giữ lực lượng, tốc độ, nhanh nhẹn. Lúc người cũng người kia giao chiến, đối phương trong lúc vô tình đã chạm đến huyệt đạo lực lượng của ngươi! Cái huyệt đạo này đụng một cái liền xuất hiện phong bế, dẫn đến tinh huyết chảy ngược về, mới khiến cho ngươi không cách nào phát huy lực lượng giống như người bình thường.
Vốn cho rằng, lão sư này cái gì cũng không biết, nói có thể chữa lành chân của mình cũng chỉ là thuận miệng lừa gạt, không nghĩ tới mới mở miệng liền nói giống như Nguyên Ngữ đại sư, sao có thể không khiếp sợ chứ?
- Lão sư, người có thể chữa lành chân cho ta không? - Vương Dĩnh nhịn không được hỏi.
- Việc nhỏ mà thôi! - Trương Huyền thản nhiên nói.
- Việc nhỏ? - Con ngươi Vương Dĩnh co rút lại, hô hấp dồn dập.