30. Chương 30: Trầm Bích Như giật mình

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan

Chương 30: Trầm Bích Như giật mình

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Đọc sách nghiêm túc chút chứ? - Mặc lão bật dậy, có vẻ như sắp mất bình tĩnh:
- Chẳng lẽ không ghi chép, không nghiên cứu, cứ lục sách lung tung, có ai đọc sách như ngươi bao giờ chưa?
- Chẳng lẽ muốn đọc sách phải ghi chép đầy đủ mới gọi là nghiên cứu sao? - Lần này Trương Huyền mới hiểu tại sao Mặc lão lại tức giận đến vậy. Thực ra, trước đây hắn cũng làm quản lý thư viện, công việc chẳng khác gì bây giờ là mấy. Chỉ cần có thẻ mượn sách, hắn có thể vào thư viện sống suốt ngày, chỉ cần không giết người phóng hỏa, chẳng ai ngăn cản!
Trương Huyền vốn nghĩ Mặc lão tức giận vì thành tích khảo hạch của hắn quá kém, không biết gây rối suốt nửa ngày, nhưng hóa ra là vì chuyện này!
- Những sách này đều do tiền bối học viện mất bao nhiêu tâm huyết mới biên soạn được, mỗi cuốn đều chứa đựng tâm huyết của họ. Nếu ngươi không muốn học, cứ việc không đọc! Cứ lục hết quyển này đến quyển khác thế kia, không phải quấy nhiễu thì còn là gì? - Mặc lão quát lên.
- Ta... Được rồi, nếu ngươi nói ta quấy nhiễu, cứ cho là vậy! - Trương Huyền định giải thích, nhưng nghĩ lại.
Chuyện về Thiên Đạo thư viện nhất định không thể nói ra, nên hắn chẳng có cách nào giải thích tại sao lại cuồng cuồng lục sách như vậy.
Dù sao sau này hắn cũng chẳng đến đây nữa, chẳng cần phải tiếp tục làm hài lòng mọi người, danh tiếng đã xấu tanh, thêm vài tiếng xấu cũng chẳng sao.
- Chấp nhận đi! Đi ngay! - Mặc lão thấy hắn không cãi, ánh mắt càng lộ rõ sự khinh thường, trực tiếp đuổi hắn ra.
- Bái biệt!
Trương Huyền đang định rời đi, đột nhiên một bóng người lướt đến, hương thơm thoảng qua mặt hắn, Trầm Bích Như đã chắn ngay trước mặt hắn:
- Khoan đã!
- Nàng muốn gì? - Trương Huyền không khỏi bất đắc dĩ:
- Ngươi xem sách của ngươi, ta xem sách của ta, ta chẳng hề quấy nhiễu ngươi!
- Hừ!
Bình thường nếu Trầm Bích Như chặn người, đối phương hẳn sẽ vui mừng tột độ, nhưng tên nhóc này lại tỏ vẻ không kiên nhẫn, đôi mắt thanh tú của nàng liền nhăn lại:
- Không phải chuyện này, ngươi vừa nói ngươi đang xem sách chứ? Nếu đã xem lâu như vậy, chắc hẳn đã nhớ vài thứ rồi!
- Nàng hỏi vậy có ý gì?
Không biết cô nương này định bày trò gì, Trương Huyền nghi ngờ nhìn nàng.
- Rất đơn giản, ta vừa thấy ngươi xem qua quyển "Luyện Đan Bát Pháp", đúng lúc ta có vài chỗ không hiểu, muốn thỉnh giáo ngươi một chút. Cùng là đại sư, ngươi sẽ không từ chối giải thích cho ta chứ? - Trầm Bích Như nói.
Thực ra ý nghĩ của nàng rất đơn giản. Tên thiếu niên này không phải đang giả vờ lục sách sao?
Nếu vậy, nàng chỉ cần cố tình đặt câu hỏi, nếu hắn không trả lời được, liền biết hắn có thật sự nghiên cứu hay không!
- Luyện Đan Bát Pháp? - Trương Huyền để ý đến tên sách, một quyển sách liền xuất hiện trong tâm trí hắn, đúng là hắn vừa mở quyển sách này:
- Có gì không hiểu cứ hỏi đi, ta sẽ giúp ngươi khai sáng. Chỉ là ta còn muốn về ăn cơm, chẳng có nhiều thời gian, ngươi hỏi nhanh lên đi...
- Ngươi...
Trầm Bích Như siết chặt nắm đấm, tức đến nỗi suýt ngất đi.
Giọng điệu của hắn, giống như nàng đang là một đệ tử muốn thỉnh giáo đại sư, lại muốn về nhà ăn cơm đến mức mất kiên nhẫn.
Thứ nhất, ta là mỹ nữ, thứ hai, ta là đại sư cấp cao của học viện, cũng là đại sư rất nổi tiếng! Ta hỏi ngươi là muốn kiểm tra ngươi, sao nói chuyện một hồi lại giống như ta đang lĩnh giáo học vấn của ngươi vậy?
Mỗi người đều có sở trường, nhưng dù ngươi có bao nhiêu sở trường cũng nên biết trước biết sau. Trong học viện có đại sư muốn tương trợ học hỏi, nhưng ngươi là kẻ bị khảo hạch không được điểm, có tư cách gì để cho ta phải lĩnh giáo?
Cố gắng nén lửa giận sắp nổ tung, Trầm Bích Như cắn răng nhìn hắn:
- Ta vừa nhìn thấy phía trên viết 'Dược tán bát phương, đan khó thành! Thuốc ngưng lô hỏa, đan như hoàng!' câu nói này, có chút kỳ lạ, cũng có chút khó hiểu, không biết Trương đại sư có thể giải thích cho ta biết hay không?
Nói ra hai chữ "giải thích", Trầm Bích Như cắn muốn nát răng, trong giọng nói đều nghe được tiếng răng nghiến kẹt.
Nàng đường đường là một đại mỹ nữ, nếu không phải vì muốn làm hắn mất mặt, tuyệt đối sẽ không đi thỉnh giáo một tên phế vật.
- Ngươi chỉ nhớ được bấy nhiêu, còn dám đặt câu hỏi? - Không ngờ đối phương lại hỏi câu này, Trương Huyền nhếch miệng:
- Câu này phải là 'Thuốc ngưng lô hỏa, đan khó thành! Dược tán bát phương, đan như hoàng!' ý nghĩa rất đơn giản. Khi luyện chế đan dược, thuốc bột, thuốc nước, một khi đã ngưng kết trong lò luyện, dược hiệu sẽ không thể dung hợp lại với nhau, không thể luyện chế thành đan dược! Ngược lại, sẽ dễ dẫn đến tình trạng bay hơi, hầu như không thể dung hợp để hình thành một viên dược!
Lật xong tất cả thư tịch trong Tàng Thư Các, tinh thần Trương Huyền chợt động, lập tức nói chính xác phương pháp luyện đan. Mấy chuyện này làm khó người khác thì được, nhưng muốn làm khó hắn, làm gì có cơ hội!
Mấu chốt là... Đối phương còn sửa câu nói nghĩ rằng làm vậy sẽ khiến hắn không trả lời được, trình độ cũng quá tầm thường!
- Thế nào, không đáp lại được phải không! A... Ngươi nói cái gì?
Vốn nghĩ thiếu niên sẽ không trả lời được, Trầm Bích Như nằm mơ cũng không nghĩ hắn có thể nói ngay như vậy, nàng chẳng hề đề phòng, giật nảy mình, mắt trừng lớn đến nỗi tưởng như muốn rơi ra ngoài.
Câu nói kia, là nàng cố tình nói sai, chỉ muốn lừa hắn một chút. Lúc nãy trong Tàng Thư Các, nàng cũng thấy tên nhóc này lục hết quyển này đến quyển kia, cho rằng hắn chỉ là làm ra vẻ, cũng chẳng đọc được gì, bèn tùy tiện nói tên một quyển sách, cho rằng hắn chưa từng đọc qua!
Sau đó lại cố tình nói sai, liền có thể khiến hắn không trả lời được, mất mặt, hổ thẹn!
Ai ngờ... Chỗ nàng cố tình đọc sai, cũng bị hắn nhìn ra, hơn nữa còn đưa ra lời giải thích chính xác nhất!
Chuyện này... Sao có thể như vậy được?
Chẳng lẽ tên nhóc này, chỉ lục qua một chút, liền thật sự nhớ kỹ "Luyện Đan Bát Pháp"?
Không thể nào!
Tên nhóc này là giáo viên khảo hạch không được điểm, mấy chuyện luyện đan này nọ, làm sao biết được?
- Được, vậy ngươi còn có vấn đề gì không? - Trương Huyền sờ bụng lép, thúc giục.
- Còn có! - Trong lòng Trầm Bích Như chấn động, nhìn thấy bộ dạng này của hắn, nàng khẽ nói:
- Còn có một câu, ta cũng không hiểu rõ lắm, câu 'Kim đốt tại hỏa, không ngâm không dung!' thì sao?
Nói xong, nàng cười lạnh trong lòng, chờ xem hắn không trả lời được.
Câu hỏi vừa rồi là về luyện đan, nhưng câu này lại là ngôn ngữ chuyên ngành luyện khí. Lúc nàng nhìn thấy câu nói này trong một quyển sách cổ, nghiên cứu hơn một tháng, vẫn chẳng hiểu rõ, cuối cùng gặp được một vị đại sư luyện khí chuyên môn, hỏi qua mới hiểu được!
Lúc đầu nàng chỉ muốn làm khó hắn một chút, cho hắn biết đắc tội với mình thì sẽ ra sao, ai ngờ hắn chỉ một hơi đã có thể giải thích ý nghĩa của câu nói trong luyện đan Bát Pháp!
Điều này khiến lòng háo thắng của nàng nổi lên, quyết định ra đề khó, khiến hắn không trả lời được.
- Chuyện này...
Mặc lão gần đó nhìn thấy Trương Huyền trực tiếp trả lời vấn đề thứ nhất, cũng cảm thấy rất ngạc nhiên, nhưng cũng chẳng quá ngạc nhiên.
Luyện Đan Bát Pháp là phương pháp cơ bản của vô số người luyện đan nhập môn, giống như võ giả của Hồng Thiên Cửu Trọng Quyết, coi như không học luyện đan, cũng có thể biết vài chút.
Lúc Trầm Bích Như hỏi ra vấn đề thứ hai, hắn sửng sốt, bởi vì dù là hắn, đối với câu nói này, cũng rất khó giải thích.
- Kim đốt tại hỏa, không ngâm không dung? - Ngay lúc hai người đều cảm thấy hắn sẽ không trả lời được, Trương Huyền lắc đầu, ánh mắt nhìn nàng như nhìn một tên ngốc:
- Câu này có gì khó hiểu? Ý nói khi luyện khí, nếu muốn luyện các vật phẩm, phải thanh trừ sạch tạp chất, mới có thể dung luyện tốt hơn! Phiền nàng hỏi cái gì khó một chút đi được không, mấy tri thức đơn giản này sau này đọc nhiều sách sẽ tự nhiên biết thôi!
- Chuyện này...
Thân thể Trầm Bích Như chợt chấn động.
Vấn đề này, nàng phải thỉnh giáo không ít người, mới biết được đáp án, thiếu niên nghe qua liền giải thích được ngay, chuyện này...
Không riêng gì nàng, ngay cả Mặc lão đứng bên cạnh cũng suýt nữa bị dọa ngất đi.
Đến lão cũng không trả lời được vấn đề này, đối phương lại nói ra một tràng, chẳng lẽ...
Vừa rồi không phải lục bừa, mà là hắn thật sự đang nghiên cứu?
- Trương Huyền đại sư, câu trả lời này của ngươi không đúng thì phải, ta nhớ trong «Tạp Nghi Luận» giải thích không giống như vậy. Bản đó nói nếu muốn dung hòa vật phẩm thuộc tính Kim, đầu tiên phải đem nó đi nung chảy, nếu không thì không thể dung hòa!
Trong lòng Trầm Bích Như vẫn còn chút không tin, mở miệng nói:
- Ngươi nhớ lộn rồi, trong «Tạp Nghi Luận» không có câu nói này, cũng không có giải thích nào tương tự. Ngươi nói hẳn là tài liệu của Liễu Trạch tiền bối lưu lại «Tạp Thuyết Luận», trong này thật sự có một câu giải thích tương tự, nhưng là 'Kim đốt tại đan, không ngâm không dung', chứ không phải kim đốt tại hỏa!
Trầm Bích Như nghi ngờ nhìn thoáng qua, vội vã đi vào Tàng Thư Các, một lát sau trở lại, trong tay nàng cầm theo hai quyển sách, chính là «Tạp Thuyết Luận» và «Khí Hỏa Tam Quyết», lật đến trang hắn nói, thân thể mềm mại chợt lắc lư, suýt chút nữa ngất tại chỗ.
Những gì thiếu niên nói đều đúng chính xác, không sai chút nào!
Đối phương chẳng những nhớ kỹ câu nói này, mà những quyển sách kia ở vị trí nào, trang mấy, do ai viết đều có thể nhớ kỹ?
Thật hay giả?