4. Chương 4: Lời thách đấu

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan

Chương 4: Lời thách đấu

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 4 Lời thách đấu
"Ta..."
Vừa rồi Thư viện Thiên Đạo đột nhiên rung chuyển khiến toàn bộ sự chú ý của hắn đều đổ dồn về nơi ấy. Nơi đó đến giờ vẫn còn mờ ảo. Hơn nữa, chiêu thức của đối phương hắn hoàn toàn không biết. Giờ đây hắn dám đứng ra chỉ điểm, nhưng chỉ điểm được cái gì chứ!
"Mời lão sư Trương chỉ ra lỗi sai!"
Lưu Dương bước lên phía trước, cúi mình thật thấp.
Bên cạnh, Vương Dĩnh cũng nháy mắt, dõi theo vị "cao nhân" mới vừa theo học sẽ chỉ điểm như thế nào.
"Ách!"
Cảm nhận ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về mình, nếu không nói gì, hẳn sẽ mất mặt. Trương Huyền định bịa chuyện nhưng đột nhiên nhớ đến những khuyết điểm của Lưu Dương trong thư tịch của Thư viện.
Hắn cũng không biết những thông tin đó là thật hay giả. Dù sao, trong tình thế này, hắn cũng không biết nói gì khác, nên đành phải cứng cỏi: "Bộ quyền pháp này của ngươi có rất nhiều khuyết điểm, khoảng mười hai chỗ!"
"Ha ha, hắn nói nhiều khuyết điểm? Tận mười hai chỗ? Ta nghe nhầm chứ?"
"Đây là chuyện tức cười nhất ta từng nghe!"
"Bộ quyền pháp này tên Phi Hoa Quyền, dù cấp bậc không cao, nhưng lại là quyền pháp phổ biến nhất trong vương quốc. Nó còn được gọi là quyền pháp cơ bản. Phi Hoa Quyền đã trải qua sự thử nghiệm, cải tiến của vô số thiên tài trong suốt vài ngàn năm, dù không hoàn hảo, nhưng chắc chắn số khuyết điểm ít nhất trong số các loại quyền pháp. Thế mà hắn dám nói có nhiều khuyết điểm? Tận mười hai chỗ?"
"Nói bừa bãi, ta nghĩ hắn không nhìn ra được gì nên liều nói bậy!"
...
Mọi người xung quanh vốn tưởng hắn có thể nói ra điều gì có lý, nhưng nghe Trương Huyền phán xong đều bật cười châm biếm.
Phi Hoa Quyền là một trong những quyền pháp cơ bản của vương quốc Thiên Huyền, địa vị ngang với Thái Tổ Trường Quyền trên thế giới. Chỉ cần là người luyện công, cơ bản đều phải học. Trải qua trăm ngàn năm được vô số cường giả mài luyện, dù uy lực không lớn, nhưng khuyết điểm rất ít, thậm chí có người ca tụng là "Quyền pháp không tì vết".
Quyền pháp như thế mà tên ngốc này dám mở miệng nói có mười hai chỗ thiếu sót... Đúng là nói bừa!
Đừng nói là một tên học sinh thi khảo hạch giáo viên bị không điểm, mà ngay cả viện trưởng đích thân tới cũng không tìm ra được nhiều khuyết điểm như vậy!
"Ồ? Lão sư Trương đúng là đại tài, vậy mà có thể chỉ ra được mười hai chỗ thiếu sót trong Phi Hoa Quyền, chúng ta xin lắng nghe!"
Đương nhiên, Tào Hùng cũng không nghĩ Trương Huyền non nớt như vậy, nhưng nhanh chóng nắm bắt cơ hội dồn ép, cố ý đẩy ông vào tình thế khó xử.
Nghe xong cuộc đối thoại, Trương Huyền mặt không hề biến sắc, nhưng trong lòng lo lắng như lửa đốt. Hắn không ngờ rằng tên Lưu Dương này lại chọn đánh quyền pháp ai cũng biết!
Nếu là linh hồn trước của thân thể này ở đây, chắc chắn sẽ biết được vấn đề. Nhưng mấu chốt là bản thân mới vừa xuyên qua không lâu nên chưa dung hợp triệt để với ký ức của đối phương!
Dù sao, dù kiếp trước chỉ là một nhân viên quản lý thư viện, nhưng hắn là người xuyên việt, kiến thức vốn phong phú, mặt dày lại cực kỳ, nên lập tức tìm ra cách ứng phó: "Thế nào, các ngươi không tin? Đây không phải là ta không chỉ điểm, mà là các ngươi không tin, không làm theo lời ta... Thế nên không trách được ta! Vương Dĩnh, chúng ta đi thôi, loại cá cược này không cần cá cũng được!"
"Chờ đã, chúng ta tin! Còn mời ngươi giảng giải đi!"
Thấy hắn định bỏ đi, Tào Hùng vội vàng ngăn lại.
Hiện tại, hắn đã nhìn thấu, đối phương cố ý nói ra số liệu quá mức khoa trương để khiến mọi người xem thường, sau đó mượn cớ chuồn đi. Nhưng Tào Hùng vừa vất vả mới gặp được cơ hội dạy Trương Huyền một trận, làm sao có thể từ bỏ?
"Cái này..."
Thấy kế hoạch trốn tránh thất bại, Trương Huyền đành phải đọc lại thư tịch mà Thư viện vừa tạo ra.
"Thà rằng thân liều một lần,
Hoa dù đã rã cành lá vẫn còn xanh!"
Hắn thầm nhủ.
Dù sao giờ cũng đã không có đường lui, hắn liền chú tâm đọc lại mười hai chỗ khuyết điểm ghi trong thư tịch, rồi liều mạng phán: "Vừa rồi ngươi đánh quyền pháp bằng tay phải, bây giờ ngươi thử đổi thành tay trái đánh thẳng vào thạch bia!"
Nếu đây là ưu đãi xuyên việt của người khác, thì hẳn là phải đúng chứ? Mà giả sử như không chính xác, hiện tại cũng không có biện pháp nào khác, dù sao hắn cũng cạn lý do thoái thác rồi.
"Đánh bằng tay trái?"
"Thế mà cũng gọi là chỉ điểm?"
"Nói đùa cái gì vậy, tay trái vốn không có tí sức lực nào, giờ mà đánh bằng tay trái, thì không phải biến bộ quyền pháp này trở thành phế phẩm hay sao?"
...
Đám người sững sờ rồi lập tức xôn xao. Từng người nhìn về phía Trương Huyền tràn đầy sự khinh thường.
Tay trái lực lượng vốn yếu hơn tay phải, đây là việc người người đều biết. Vừa rồi Lưu Dương đánh quyền, nghe tiếng gió rít gào là đủ biết hắn thuận tay phải chứ không thuận tay trái. Thế mà giờ Trương Huyền lại bảo hắn đánh tay trái... Nói đùa cái gì thế.
"Lưu Dương, ngươi thử làm theo lời của Trương lão sư xem, ít ra cũng có thể làm cho hắn hết hi vọng!"
Đương nhiên Tào Hùng không nghĩ tới Trương Huyền có thể nói như vậy, hưng phấn đến mức sắp nhảy lên, lập tức phân phó Lưu Dương một câu.
Dù đây chỉ là học sinh hắn vừa mới thu nhận, nhưng Tào Hùng hết sức rõ ràng vị Lưu Dương này là võ giả chuyên sử dụng tay phải, cũng không phải thuận tay trái. Nếu mà đánh tay trái đoán chừng liền 30 kg đều không đánh nổi!
Không chỉ điểm thì có thể đánh ra 62 kg lực quyền, mà chỉ điểm xong rồi lại không đánh nổi 30 kg. Lần này chắc chắn thanh danh của Trương Huyền sẽ càng thảm hại!
Để ta chống mắt lên coi ngươi còn huênh hoang được bao lâu!
"Dạ!" Lưu Dương cũng cười lạnh, một lần nữa thi triển quyền pháp.
Hắn là người biết rõ ràng nhất mình không thuận tay trái. Vì thế nên chỉ điểm hắn đánh tay trái sẽ mạnh hơn chính là nói hươu nói vượn.
Phi Hoa Quyền là quyền pháp cơ sở mà hắn luyện tập từ nhỏ, cho nên dù đổi tay phải thành tay trái không thuận sẽ có chút bỡ ngỡ nhưng hắn vẫn thích ứng rất nhanh. Nhìn hắn ra quyền coi như cũng không tệ, nhưng dù sự trôi chảy hay là lực lượng cũng đều có vẻ kém rất nhiều so với vừa rồi.
"Chẳng lẽ... Ưu đãi xuyên việt của ta là giả?"
Trương Huyền nội tâm vô cùng khẩn trương.
Ưu đãi xuyên việt của người khác thì có cao thủ tiện tay chỉ điểm, chỉ cần làm theo là đủ xưng hùng xưng bá. Còn phận mình thì hẩm hiu, có mỗi cái thư viện chất lượng thì không biết ra sao, lỡ như thông tin trong thư tịch là giả thì chắc chắn sẽ bị khai trừ khỏi học viện!
Phù!
Lưu Dương rất nhanh đã triển khai xong cả bộ quyền pháp, sau đó hắn tiến tới trước thạch bia, nâng lên nắm đấm tay trái rồi đấm thẳng.
Bùm!
Các con số bắt đầu nhảy lên.
"Một, ha ha, mới mười mấy kg..."
Thấy phía trên xuất hiện chữ "Một", Tào Hùng cười ha ha, tràn đầy thỏa mãi. Nhưng còn chưa nói hết câu, cổ họng như nghẹn lại, đôi mắt trợn trừng, mồm há to đủ để nhét vừa một quả trứng gà.
"123?"
"123 kg?"
Mấy người xung quanh vốn đang định cười nhạo cũng bị choáng đến sợ hãi, không ngừng run rẩy.
Vừa rồi Lưu Dương đánh ra 62 kg, hiện tại trực tiếp biến thành 123 kg, nghĩa là tăng trưởng gần gấp đôi! Cũng chính là tăng gấp trăm phần trăm!
Đây là thật hay giả?
Coi như là đệ nhất lão sư của học viện thì lần chỉ điểm thứ nhất, cũng không có khả năng để cho người ta trong chốc lát tiến bộ gấp đôi đi!
"Ta... Ta... Đây là ta đánh ra?"
Người trong cuộc - Lưu Dương cũng cảm thấy như đang nằm mơ.
Hắn ngây ngốc nhìn thạch bia trước mắt, thần sắc không thể tin được.
Hắn vốn không phải thuận tay trái, cái này ai cũng đã sớm biết. Nhưng kể cả trong cơn mơ hắn cũng không thể nào tưởng tượng được rằng tay trái của mình lại có thể phát ra lực lượng lớn gấp đôi tay phải!
Trong khi đám người giật mình, Trương Huyền lại cao hứng kém chút nhảy cẫng lên.
"Là thật!"
Cho tới giờ khắc này, hắn rốt cuộc minh bạch những thiếu hụt mà thư viện hiển thị tuyệt đối là sự thật.
Hắn bây giờ có thể trong một nốt nhạc là nhìn ra công pháp tu luyện của người khác và những thiếu hụt trong đó... Loại năng lực này quá mức nghịch thiên a!
"Thế nào? Ngươi chỉ điểm thì giúp tăng trưởng hai mươi phần trăm, ta giúp tăng trưởng trăm phần trăm, Tào lão sư, ngươi còn muốn nhắn nhủ điều gì không?" Trương Huyền cười hắc hắc.
"Ta..." sắc mặt của Tào Hùng tái xanh, cảm giác toàn bộ khuôn mặt đều nóng hừng hực.
Lúc đầu đưa ra tỷ thí là muốn cho đối phương bị bêu xấu. Nhưng kết quả lại thành chính bản thân bị bêu xấu.
Tào Hùng liên lấy ra một cái ngọc bài từ trong ngực rồi nhỏ một giọt máu tươi lên: "Lưu Dương, ta đã giải trừ ràng buộc sư đồ với ngươi, ngươi bây giờ có thể bái Trương lão sư làm thầy!"
Nói xong, Tào Hùng nhìn về phía Trương Huyền: "Ngươi cũng không cần đắc ý, lần này là người may mắn giẫm phải cứt chó. Lần sau tỷ thí, ta nhất định khiến ngươi nhục nhã..."
Nói xong hắn liền xoay người rời đi.
Lần bản thân này quá mức mất mặt rồi. Không những mất đi một học viên mà còn bị sỉ nhục trước mặt bàn dân thiên hạ.
Nếu thua bởi người khác thì cũng không có gì nhưng bại bởi kẻ khảo hạch bị không điểm – nức danh là lão sư kém nhất của học viện thì…
"Lão sư, lão sư..."
Thấy Tào Hùng xoay người rời đi, Lưu Dương sắc mặt trở nên khó coi.
Mặc dù vừa rồi Trương Huyền chỉ điểm hắn đánh ra thành tích tốt nhưng ở sâu trong nội tâm Lưu Dương cũng giống như Tào Hùng, cho là Trương Huyền chỉ may mắn chứ không phải năng lực thực sự.
"Tốt, ngươi bây giờ là đệ tử của ta, nhanh nhanh nghiệm chứng đi!"
Trương Huyền mặc kệ Lưu Dương nghĩ cái gì, chỉ cần một trận đánh cược mà hắn có nhiều thêm một đệ tử đủ khiến hắn tràn đầy cao hứng, liền tiện tay ném cho Lưu Dương một cái ngọc bài.
Sau khi nghiên cứu một hồi, rốt cuộc hắn hiểu được.
Chỉ cần có người thi triển võ kỹ, công pháp ở trước mặt hắn liền có thể tự động tạo thành thư tịch khuyết điểm.
"Ha ha, lần này thực sự phát tài! Có thứ này trong tay, bất kỳ khuyết điểm gì đều có thể xem thấu trong chớp mắt. Lần khảo hạch giáo viên tiếp theo, ta không tin mình vẫn chỉ đạt không điểm!"
Trong lòng Trương Huyền cười điên cuồng, không khỏi sinh ra hào khí ngút trời.