43. Chương 43: Kẻ lừa đảo ra vẻ ta đây!

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan

Chương 43: Kẻ lừa đảo ra vẻ ta đây!

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông Lan thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bên trên thư tịch ghi chép rất kỹ về lai lịch và khuyết điểm của vị "Đại sư" Mặc Dương này.
-Tên thật là Dương Mặc, từng là giám định viên tập sự. Nghề nghiệp: kẻ lừa đảo ở vương quốc Lưu Chu. Thường tự xưng là giám định viên bảo vật để múa may lừa tiền, lừa tình.
-Kỹ năng: Hoặc là thuật Âm Thuật sơ cấp, lời nói có thể mê hoặc tinh thần người khác, khiến họ tin tưởng không chút nghi ngờ.
-Khuyết điểm: Một, bị vương thất Lưu Chu truy nã. Hai, ...
Trương Huyền vừa tức vừa cười.
Gã này bày ra vẻ cao nhân, thân phận lẫy lừng, cứ tưởng sẽ lợi hại ra trò, nào ngờ chỉ là kẻ lừa đảo!
Xem ra trong đám người đó không ít kẻ bị hắn dụ dỗ. Chủ quán bán đồ còn khẳng định cũng là đồng bọn của hắn, giúp hắn nổi danh về nghề giám định, từ đó lừa người mua với giá cao những món đồ vô giá trị, kiếm về khoản tiền lớn.
-Có kẻ lừa gạt, tất nhiên sẽ có kẻ mắc lừa!
Biết đối phương là kẻ lừa đảo, Trương Huyền cũng chẳng có ý định vạch trần.
Thứ nhất, hắn không có chứng cứ. Chuyện về thư viện thiên đạo hắn không thể nói ra! Thứ hai, những người bị lừa này đã mê muội không tỉnh táo. Nếu hắn cứ cố thuyết phục, không cẩn thận có thể biến họ thành kẻ thù.
Trương Huyền không làm chuyện hại mình hại người!
-"Thôi! Tốt nhất là ta nên chọn đồ tốt để mua thôi!"
Không thèm để ý đến "Mặc Dương đại sư" vẫn tiếp tục ra vẻ cao nhân, Trương Huyền thong thả đi dọc quầy hàng trưng bày bảo vật, vừa đi vừa sờ qua từng món.
Chỉ cần hắn chạm tay vào vật gì, trong đầu sẽ hiện lên cuốn sách tương ứng. Dù thư viện không niêm yết giá, nhưng độ quý giá có thể dựa vào số khuyết điểm - càng ít thì giá càng cao.
Liên tục sờ qua bốn, năm mươi món đồ nhưng không tìm thấy thứ giá trị, khiến người ta tức sôi máu.
-"Danh ngạch cuối cùng... Chính là ngươi!" – Hắn đang sờ say mê, bỗng một giọng uy nghiêm vang lên.
Quay đầu lại, hắn thấy "Cao nhân tuyệt thế" Mặc Dương đại sư đang vui vẻ nhìn hắn, gật đầu nhẹ. Xung quanh vô số người nhìn về phía hắn với ánh mắt ngưỡng mộ.
-"Ta?" – Trương Huyền sửng sốt.
-"Chàng trai, không cần thiếu tự tin, chính ngươi đó!" – Mặc Dương đại sư vuốt râu, thần sắc kiêu ngạo, như thể nói "được ta tuyển chọn chính là vinh hạnh của ngươi!"
-"Thiếu tự tin?" – Trương Huyền lắc đầu.
Hắn không thấy thiếu tự tin mà thấy xui xẻo vô cùng! Phía sau ngươi có biết bao người cuồng tín đi theo, tuyển hắn làm gì?
Tuy nhiên, sau cơn sửng sốt, hắn liền nhận ra nguyên nhân. Vì những người đến đây cược bảo đều theo "Đại sư", còn hắn lại một mình lẩn thẩn sờ loạn, khiến người khác chú ý!
-"Ý tốt xin nhận, nhưng ta không cần!"
Trương Huyền biết đối phương là phường lừa đảo, bản thân lại không phải kẻ coi trọng tiền bạc, bèn xua tay muốn tiếp tục tự tìm kiếm.
-"Không cần?" – Mặc Dương đại sư nhướng mày.
Trong chín danh ngạch hắn đưa ra lúc nãy, kẻ nào nhận được cũng mừng như điên, kích động sắp ngất. Đến lượt tiểu tử này... không cần?
Sắc mặt hắn thoáng sầm xuống, nhưng rất nhanh được che giấu. Hắn phất áo, vuốt râu tiến đến trước Trương Huyền, nhìn bằng ánh mắt thương hại:
-"Nếu đã đến đây cược bảo, tất nhiên ai cũng muốn mua được bảo vật chân chính. Lão phu thấy ngươi chọn loạn, không nỡ để ngươi tuổi trẻ mất cả chì lẫn chài, nên có lòng tốt chỉ điểm. Ngươi chắc chắn không cần? Đừng phụ hảo tâm của ta!"
-"Tiểu tử, ngươi không cần danh ngạch này thì cho ta!"
-"Đại sư chọn trúng hắn, vậy mà hắn lại không cần. Đầu óc có vấn đề phải không?"
-"Vừa nãy ta chú ý thấy hắn cũng thật không bình thường. Cứ sờ loạn, có khi muốn trộm đồ cũng nên!"
-"Nếu đại sư cho ta danh ngạch này, ta có mơ cũng tỉnh lâu rồi!"
...
Cuộc đối thoại của Trương Huyền cùng "Đại sư" lọt vào tai đám đông. Mọi người đều nhìn hắn như nhìn quái vật.
Đây là ai? Chính là giám bảo đại sư kia!
Hôm nay hắn đưa ra mười danh ngạch rồi sẽ rời đi. Cơ hội ngàn năm có một, mọi người đều cuồng tín giành giật, tiếc nuối không thể lấy tiền mua. Gã này... vậy mà lại không cần?
Đây không phải đầu óc có vấn đề thì là gì?
-"Ta thật sự không cần..." – Trương Huyền lắc đầu.
"Mất cả chì lẫn chài"? Nếu ta nghe lời ngươi mới thực sự mất sạch cả túi!
-"Không cần cự tuyệt nhanh như vậy!" – Chưa dứt lời, hắn đã bị "Mặc Dương đại sư" cắt ngang. Lão lộ ra ánh mắt thương xót, từ bi cứu thế, nói:
-"Người trẻ kiếm tiền không dễ dàng. Ta cho ngươi danh ngạch, không có mưu đồ gì mà còn có lòng tốt vì không đành để ngươi mua phải đồ vứt đi, mất tiền uổng phí!"
-"Mặc Dương đại sư thật sự quá nhân từ!"
-"Có thể phân biệt bảo vật thật giả, lại còn thiện lương như vậy, hắn chính là thần tượng của ta!"
-"Từ hôm nay trở đi, ta chỉ sùng bái một người, đó chính là Mặc Dương đại sư!"
...
Nghe được lời lão giả, mọi người càng thêm tin phục. Xem người ta vĩ đại thế nào?
Có bản lĩnh giám định, không vì tiền, lại sợ người khác bị thiệt thòi mà không tiếc tổn thất tinh thần giúp hắn! Thực sự trên đời này có đốt đèn lồng cũng không tìm được người tốt đến vậy!
-"Ta..." – Không nghĩ đối phương vô sỉ như vậy, Trương Huyền lắc đầu, đang định nói tiếp thì bị cắt ngang lần nữa.
-"Tốt lắm! Ta biết ý nghĩ của ngươi. Ngươi không cần nói nhiều!" – Lão giả nhìn sang đầy ngạo nghễ.
-"Ngươi biết ý nghĩ của ta?" – Trương Huyền nghi hoặc.
-"Đúng vậy! Chắc chắn ngươi cho rằng mình tuổi trẻ kinh nghiệm thiếu, không đủ khả năng bảo vệ bảo vật mới chọn trúng. Nếu không cẩn thận, ngược lại sẽ gặp họa!" – "Mặc Dương đại sư" chắp tay sau lưng, tỏ ra đã nhìn thấu suy nghĩ của hắn.
-"Thì ra là thế!
-"Đại sư không những giám định lợi hại, mà còn thấu hiểu lòng người!"
-"Thất phu vô tội, hoài bích có tội. Tiểu tử này nghĩ như vậy cũng là chuyện bình thường!"
...
-"Chuyện này..." – Trương Huyền vừa tức vừa cười.
Gã này mắc bệnh tự luyến quá nặng!
Không có lực lượng tự bảo vệ... Thật uổng công hắn nghĩ được như vậy!
-"Các vị!" – Hắn đang định giải thích, bỗng vị "Đại sư" trước mắt nhìn xung quanh, tỏ ra ngạo nghễ:
-"Vị tiểu hữu này là do ta chọn. Bất kể lát nữa ta giúp hắn chọn được bảo vật gì, hi vọng các vị không nên có ý nghĩ xấu! Nếu không, chính là cùng Mặc mỗ ta đối nghịch, các ngươi đừng trách ta vô tình!"
-"Đại sư, người ngươi chọn, chúng tôi nào dám động thủ!"
-"Đại sư yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ không làm như vậy!"
Đám đông đồng loạt gật đầu.
-"Tốt! Ta đã nói với mọi người. Ngươi cứ yên tâm mua bảo vật, không cần lo lắng gặp phiền toái!" – "Mặc Dương đại sư" nhìn hắn đầy khích lệ.
-"Ta..." – Trương Huyền không ngờ tên này lại thích tự sướng như vậy, đang định nói lại lần nữa thì bị cắt ngang:
-"Không cần kích động! Nếu ta đã đem danh ngạch này cho ngươi thì chứng tỏ chúng ta có duyên. Duyên phận là chuyện không thể giải thích được. Ngươi cũng không cần quá cảm kích, ta giúp ngươi chọn bảo vật không cầu báo đáp, chỉ là trong lòng có ý tốt thôi!"
-"Cái này...
-"Không cần cái này cái kia. Bảo bối này ngươi cứ mua đi là được. Ta có thể bảo đảm ngươi sẽ lãi to!"
"Mặc Dương đại sư" không hề cho Trương Huyền cơ hội nói chuyện, từ đống bảo vật lấy ra một món đưa tới.
-"Ngươi nhanh tính tiền đi. Ta tự thấy đây là món quý giá nhất trong đêm nay. Tiểu hữu ngươi coi như bội thu rồi!" – Thấy Trương Huyền không phản ứng, lão giả vuốt râu, trên mặt lộ vẻ âu yếm:
-"Sau khi dọn sạch lớp bên ngoài, ngươi đừng quá kích động vì đột nhiên phát tài to là được!"
-"Kích động? Kích động cái em gái ngươi!" – Liên tục bị ngắt lời, Trương Huyền không nhịn được nữa:
-"Ngươi muốn gạt người thì cứ lừa gạt, ta cũng lười để ý! Làm sao ngươi còn tìm ta ra vẻ cao siêu hết lần này đến lần khác? Ta cho ngươi chưa đủ mặt mũi sao?"