Thiên Đường Kinh Hãi (Phần Đặc Biệt)
Chương 35
Thiên Đường Kinh Hãi (Phần Đặc Biệt) thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hệ thống vừa dứt lời, cô Panmi liền bảo Giác Ca và Tiểu Thán: "Nekosaburo, Hayabusa, các em qua ngồi ở chỗ kia đi."
Phong Bất Giác nhìn về hướng cô chỉ thì thấy cái 'chỗ kia' mà cô nói chính là hai ghế ngồi ngay phía trước Kumakichi và Usami...
"Vâng, thưa cô." Giác Ca điềm tĩnh đáp.
"Ừm... Vâng ạ! Thưa cô." Tiểu Thán cũng vâng lời.
Sau đó, hai người xách cặp đến hàng ghế thứ hai từ cuối lớp, lần lượt ngồi vào chỗ phía trước Kumakichi và Usami.
"Vậy... Các em, chúng ta sẽ chính thức bắt đầu buổi học." Sau khi hai học sinh chuyển trường ngồi xuống, cô Panmi nói: "Lật sách giáo khoa ra trang đầu tiên." Rồi cô quay người, cầm phấn viết các công thức toán học lên bảng.
"Này... Giác Ca, cái kịch bản này rốt cuộc là sao vậy?" Tiểu Thán thấy cô giáo quay người, liền hơi nghiêng người, nhỏ giọng nói với Giác Ca bên cạnh, "Tạm bỏ qua cái thế giới quan Biyori... Cái nhiệm vụ chính khó hiểu này là gì thế?"
"Ta cũng đang nghĩ đây..." Phong Bất Giác cũng thì thầm, "Nếu 'kết thúc một vụ án' có nghĩa là hoàn thành một câu chuyện, thì kịch bản này gần như không thể vượt qua được..." Hắn liếc nhìn Kumakichi ngồi phía sau, rồi hạ giọng thấp hơn một chút: "Ngươi biết đấy... Những vụ án mà tên Kumakichi kia gây ra, từ khi Usami can thiệp điều tra, thường được giải quyết trong vòng ba mươi giây..."
【 Đã kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến 】 Hệ thống như thể đang đáp lại Giác Ca, lập tức cập nhật nhiệm vụ chính tuyến.
Sau khi nghe thấy âm thanh, Giác Ca và Tiểu Thán trao đổi ánh mắt, đồng thời mở giao diện trò chơi và nhìn vào bảng nhiệm vụ: 【 Giới hạn số lần Kumakichi bị bắt là 10 (bao gồm cả lần thứ 10). 】
Nhiệm vụ chính tuyến thứ hai này có ý nghĩa khá rõ ràng, và dòng chữ 【Số lần bị bắt hiện tại: 0】 cũng được ghi chú ngay bên cạnh.
"Vậy mà tận 10 lần lận..." Tiểu Thán xem xong nội dung nhiệm vụ không khỏi chế nhạo, "Cái này chắc không khó đâu... Trong 33 chương, hắn có thể gây ra bao nhiêu vụ án chứ?"
"Đây vốn là một kịch bản độ khó bình thường, ngươi còn muốn nó khó đến mức nào nữa?" Giác Ca trả lời, "Chưa kể... hình như ngươi đang đánh giá thấp khả năng gây án của Kumakichi-kun rồi thì phải?"
"Chà chà..." Tiểu Thán cũng liếc nhìn Kumakichi, sau đó nhẹ giọng đáp, "Đúng rồi... Giác Ca, ta nghĩ... chúng ta có thể..."
"Giết Kumakichi ư?" Phong Bất Giác nói, "Như vậy hắn sẽ không bị bắt dù chỉ một lần, đúng không?"
"Ừm..." Tiểu Thán hiển nhiên sửng sốt một chút, "Thật ra ta định nói... chúng ta có thể làm nó bị thương hay nhốt nó lại không, nhưng kế hoạch ngươi nói ra... hình như khả thi đấy, có điều hơi tàn nhẫn..."
"Cũng thế thôi." Phong Bất Giác đáp: "Dù sao cũng không khả thi..." Hắn lắc đầu. "Nếu chúng ta không để Kumakichi tự do hành động thì sẽ chẳng có 'vụ án' nào xảy ra cả, vậy làm sao mà kéo dài đủ 33 chương đây?"
"Chà... cũng có lý." Tiểu Thán gãi lông vũ trên thái dương, "Thật là phiền phức..."
Chưa nói hết câu, hắn liền nhận ra điều gì đó, vẻ mặt lập tức biến đổi: "Ơ! Tay ta..."
"Đúng vậy, nó đã biến thành thứ gì đó tương tự như đôi cánh, nhưng vẫn chia thành năm ngón, có độ cứng nhất định và có thể uốn cong được." Phong Bất Giác tiếp lời Tiểu Thán và nói. "Nhân tiện... đầu ngươi cũng đã biến thành chim ưng rồi, nếu không tin, ngươi có thể sờ mũi và miệng xem, chúng đã thành mỏ cả rồi."
"Ừm... Hèn chi ta cứ thấy có gì đó lạ lạ..." Trong lúc nói, Tiểu Thán thực sự chạm vào mặt mình bằng cái 'bàn tay có cánh' đã được nhân hóa của mình. "Nhắc mới nhớ... Thị lực của ta hình như đã tốt hơn."
"Chuyện đó bình thường thôi. Chim ưng là một trong những loài động vật có thị lực tốt nhất mà." Phong Bất Giác trả lời: "Về lý thuyết, ở khoảng cách này, ngươi có thể nhìn thấy bọ chét trên lông ta đấy."
"Ta không muốn nhìn thấy thứ đấy..." Tiểu Thán nói.
"Nekosaburo và Hayabusa này." Ngay khi hai người Phong Vương đang trò chuyện vui vẻ, cô Panmi đã viết xong trên bảng và quay lại: "Trong giờ học, các em phải chú ý lắng nghe, không được nói chuyện riêng."
"Vâng ạ ——" Ngay giây sau, Phong Bất Giác và Vương Thán Chi liền kéo dài giọng và đồng thanh đáp lời.
Phản ứng của họ gọn gàng và ăn ý đến mức hoàn hảo, cứ như đã được luyện tập vô số lần vậy.
Sau vài giây, hai người đồng thời nở một nụ cười tinh nghịch, bởi vì họ đều nhận ra... Cảnh vừa rồi cứ như đang tái hiện lại thời học sinh tiểu học của họ vậy...
...
Khi chuông reo, tiết học đầu tiên kết thúc.
Lúc này, Phong Bất Giác và Vương Thán Chi bỗng trở nên lo lắng.
Với họ mà nói, khi học bài, ngược lại có thể thư giãn, cho dù đột nhiên bị cô giáo gọi lên trả lời... môn toán lớp 4 cũng chẳng thành vấn đề với họ.
Tuy nhiên, sau giờ học thì khác, bởi vì... rất có thể Kumakichi sẽ ra tay sau giờ học...
"Meo —— "
Quả nhiên, cô giáo vừa rời khỏi phòng học một phút, tiếng thét chói tai của Nyami-chan (người Kumakichi thích, cũng là nạn nhân của phần lớn các vụ án) vang lên. (Hckt: Bạn có thể đoán, Nyami là mèo)
Về cơ bản... tiếng thét của Nyami-chan đồng nghĩa với việc sắp có một vụ án xảy ra, và ngay cả các nhân vật khác trong thế giới này cũng biết rằng đây là một diễn biến đã được sắp đặt sẵn.
Nghe được âm thanh, Usami đột nhiên quay đầu lại: "Có chuyện gì vậy?"
"Ồ!" Kumakichi lập tức xuất hiện bên cạnh: "Vậy là có thể diện kiến khả năng suy luận lừng danh của Usami rồi!"
Vừa nói, Usami và Kumakichi đã đi về phía bàn của Nyami-chan.
"Ngươi kích động thế này..." Phong Bất Giác ngoài mặt vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng lại nghĩ: "Chắc chắn là ngươi! Chắc chắn là ngươi!"
"Giác Ca..." Lúc này, Vương Thán Chi khẽ gọi Phong Bất Giác: "Chúng ta cũng qua xem đi..."
"À... Được, đi thôi." Phong Bất Giác nhẹ gật đầu.
Chẳng mấy chốc, bảy tám học sinh trong lớp đã tụ tập quanh chỗ Nyami-chan ngồi.
"Sao vậy, Nyami-chan?" Usami hỏi, "Có ai đặt cây lưỡi mèo vào hộc bàn cậu không?"
"Những giả thuyết ngẫu nhiên của cậu thật kinh khủng, Usami-chan." Kumakichi ở bên cạnh nói."
"Thế giới đang suy tàn, lòng người không còn như xưa nữa." Usami trả lời, "Chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả, Kumakichi-kun."
"Tớ nghĩ có thứ gì đó đã bị đánh cắp... Có lẽ là..." Kumakichi không đáp lời của Usami mà nói ra một cái "giả thuyết" khác.
"Vậy sao?" Usami nghe vậy, liền quay đầu nhìn Nyami-chan và hỏi.
"Huhu ~" Nyami-chan nức nở trả lời: "Bộ đồ bơi đi học của tớ bị mất rồi ~ Huhu ~ "
"Cái này... thật là vô liêm sỉ! Tuyệt đối không thể tha cho tên tội phạm này! Usami-chan!" Kumakichi lúc này hô.
Lúc này, một chú chim cánh cụt trong nhóm (các con vật) đột nhiên lên tiếng: "Hôm nay là ngày đầu tiên đến trường, mọi người sẽ mang đồ bơi từ nhà đến trường. Nói cách khác... thời điểm xảy ra vụ án là sau khi Nyami-chan đến trường và trước giờ học đầu tiên...." Người bạn cùng lớp mở miệng và bắt đầu suy luận này đương nhiên chính là Trợ lý thám tử Pensuke mới chuyển đến từ Trường Tiểu học Nam Cực.
"Đúng vậy, ta cũng nghĩ thế." Usami nói, "Sáng nay mọi người đang trò chuyện trong lớp và hầu hết đều không ngồi đúng chỗ của mình, thủ phạm chỉ cần thừa lúc không ai để ý, có thể dễ dàng ra tay thành công."
"Hmm... lý luận của hai người này quả thực khá đáng tin..." Phong Bất Giác nhìn hai thám tử nổi tiếng của thế giới Nhật Bản với ánh mắt trống rỗng rồi thầm nghĩ, "Nhưng..." Ánh mắt hắn chuyển sang Kumakichi, "Mấy chuyện kiểu này... có thật sự cần phải suy luận không chứ... Kumakichi chẳng phải đang mặc đồ bơi nữ sinh lúc này sao!"
Rất hiển nhiên, Giác Ca không phải là người duy nhất để ý đến vấn đề này... Khoảng ba giây sau, Usami và Pensuke đều quay mặt về phía Kumakichi, và vẻ mặt của họ... cũng thay đổi hẳn.
"A... Ồ! Đôi mắt của Usami đã trở nên sắc bén rồi!" Kumakichi nhìn đôi mắt to của Usami và kinh ngạc nói: "Đây là dấu hiệu khi cảm hứng của Usami bùng phát! Vì đặc điểm này mà Usami còn có biệt danh là 'đôi mắt bất ổn của Usami'... Chưa từng có thủ phạm nào có thể thoát khỏi ánh mắt sắc bén ấy."
"A ~" ngay sau đó, Kumakichi lại nhìn Pensuke đang cười toe toét và ngạc nhiên nói: "Nướu răng của Pensuke lộ ra ngoài một cách không dè dặt... thật kinh tởm! Xứng với cái tên thám tử lừng danh biệt danh 'nướu răng kinh tởm'. Khi cậu ấy khoe nướu răng, đó là khoảnh khắc đầy cảm hứng!"
Dưới ánh nhìn thiêu đốt của Usami và Pensuke, Kumakichi đưa ra những lời giải thích vô nghĩa này với vẻ mặt nghiêm túc. Hắn cứ như đã quên mình chính là thủ phạm, cứ như không biết rằng mình đang mặc bộ đồ bơi bị đánh cắp vậy...
"Ôi Chúa ơi..." Nhìn thấy cảnh này, Phong Bất Giác chỉ có thể dùng chân mèo ôm trán, đau đớn thở dài.
...
Năm phút sau, cảnh sát nhận được tin báo đã có mặt tại trường.
Cảnh sát trong vũ trụ này mặc đồng phục màu xanh lam và đeo cà vạt đen, huy hiệu cảnh sát trên mũ là ngôi sao năm cánh màu vàng.
Viên cảnh sát đưa Kumakichi đi là một chú chó Labrador trắng. Thay vì còng tay Kumakichi, hắn dùng dây thừng trói tay Kumakichi và 'dẫn' cậu đến xe cảnh sát.
Cùng với tiếng còi xe cảnh sát 'í o...', Kumakichi lặng lẽ lên xe. Còn các học sinh lớp 4/1 đều đứng ở cổng trường với thái độ của khán giả, nhìn tên biến thái này rời đi...
【 Đã thay đổi tiến độ nhiệm vụ chính tuyến 】
Xe cảnh sát còn chưa khuất bóng, thông báo hệ thống đã vang lên.
Giác Ca và Tiểu Thán mở bảng nhiệm vụ ra xem, 'Số lần bị bắt hiện tại' của Kumakichi đã thành '1'.
"Thấy không, vậy là đã tính một lần rồi..." Phong Bất Giác thì thầm.
"Chà... Đây mới chỉ là chương thứ hai thôi mà..." Tiểu Thán nói.
"Cho nên..." Giác Ca trầm giọng kết luận: "...độ khó của kịch bản này không hề đơn giản như ngươi nghĩ đâu."