Thiên Đường Kinh Hãi (Phần Đặc Biệt)
Chương 7: Mâu Thuẫn Gia Tộc Và Tiếng Thét
Thiên Đường Kinh Hãi (Phần Đặc Biệt) thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Thiếu gia Dennis kích động hét lớn vào mặt lão gia... 'Ai cũng thấy, bà ta lấy ông là để mưu đoạt tài sản nhà chúng ta, chỉ có mình ông không nhận ra, ông già lẩm cẩm, bị bà ta bỏ bùa rồi. Con sẽ không để yên chuyện này, nếu ông không chịu gạch tên bà ta ra khỏi di chúc, con sẽ tự tìm cách khác!'" Patton bắt chước giọng điệu của người trong cuộc rồi thuật lại, "Sau khi thiếu gia nói xong câu đó, lão gia liền hét lên một tiếng lớn, sau đó, tiếng súng lập tức vang lên. Lúc đó tôi thật sự giật mình kêu lên, suýt chút nữa thì ngã xuống đất. May mà tôi ở gần gốc cây nên kịp ôm chặt rồi trượt xuống. Sau đó... Tôi liền chạy vào nhà, gặp mọi người ở hành lang tầng hai."
Trông Patton giống như một người thật thà, tâm tư không phức tạp, chỉ hơi ít nói. Việc người hầu của mấy nhà giàu chú ý đến chuyện xấu trong nhà chủ cũng là điều bình thường.
Phong Bất Giác cho rằng, đoạn miêu tả này của Patton có thể đã được thêm thắt, nhưng về cơ bản sẽ không sai lệch nhiều. Thế là Giác ca hỏi dò: "Nói cách khác... Anh cho rằng, 'tìm cách khác' chính là..." Hắn đưa tay làm động tác cắt cổ.
"Ừ..." Patton mở to hai mắt nhìn hắn mà gật đầu.
"Nói vậy hơi chủ quan quá." Phong Bất Giác nói, "Khi ở hành lang, tôi thấy quan hệ giữa hai người bọn họ vẫn không căng thẳng đến mức sống chết với nhau như vậy."
"Không... Có chuyện này anh Phong không biết." Patton tiến lại gần hơn và nói, "Tôi đã làm vườn ở đây được tám năm, vì vậy tôi biết một số chuyện..." Dường như được khơi gợi, Patton nghiêm túc kể lại: "Bảy năm trước, Odetta kết hôn với lão gia, khi ấy cô ta mới 28 tuổi, trong khi lão gia Colston đã 55 tuổi. Kiểu hôn nhân chồng già vợ trẻ như thế này, người ngoài sẽ nghĩ gì, chắc anh cũng hiểu..."
"Đúng vậy... 'Nhất thụ lê hoa áp hải đường'*..." Phong Bất Giác nói tiếp, "Thật là đẹp..." Hắn nói với vẻ mặt bi ai. (Hckt: "Nhất thụ lê hoa áp hải đường" là một câu thơ trong bài "Nhất thụ lê hoa" của Tô Đông Pha, nói đùa việc Trương Tiên lấy vợ trẻ. Trương Tiên đã 80 tuổi, lấy một người thiếp 18 tuổi. "Lê hoa" là chỉ Trương Tiên, "hải đường" là chỉ thiếu phụ 18 tuổi.)
"Hả... Anh nói gì?" Patton hỏi với vẻ ngờ vực, dường như chức năng tự động phiên dịch của hệ thống cũng không thể nào truyền đạt được ý của Phong Bất Giác.
"Không có gì, tôi chỉ nghĩ đến một vài chuyện không liên quan." Phong Bất Giác lập tức chuyển sang vẻ mặt nghiêm túc, đưa câu chuyện trở lại trọng tâm: "Tôi nghĩ, cho dù không nói ra, nhưng phần lớn mọi người đều sẽ nghĩ thầm rằng... Odetta là vì tiền nên mới cưới ông Lovecraft."
"Đúng vậy." Patton gật đầu, tiếp lời, "Cho nên chắc hẳn anh cũng đoán được phản ứng của ba người con lão gia khi nghe tin này rồi, phải không?"
"Ba người?" Phong Bất Giác hỏi, "Ngoại trừ Dennis và Jack còn một người nữa ư?"
"Vâng, lão gia còn một cô con gái, tiểu thư Nancy." Patton nói tiếp, "Thiếu gia Dennis và Jack đều là con trai của người vợ cả, còn tiểu thư Nancy là con gái vợ thứ hai của lão gia."
"Tiểu thư Nancy có ở trong biệt thự này không?" Phong Bất Giác hỏi.
"Không, nhưng chắc chắn hôm nay cô ấy sẽ tới." Patton trả lời, "Thật ra bình thường nơi này chỉ có vợ chồng lão gia ở, vợ chồng đại thiếu gia thì sống ở thành phố, còn tiểu thư Nancy thì làm việc ở Vienna. Nhị thiếu gia... dường như không có nơi ở cố định. Nhưng cứ đến ngày này hàng năm, bọn họ đều sẽ trở về, ở lại đến Lễ Tạ Ơn rồi mới rời đi..."
"Ừ..." Phong Bất Giác nhanh chóng sắp xếp lại thông tin về những người trong gia đình này rồi lại nói, "Hiểu rồi... Cứ nói tiếp đi."
"Được rồi." Patton tiếp tục câu chuyện đang kể dở, "Khi lão gia tuyên bố mình chuẩn bị kết hôn với Odetta trẻ tuổi, mọi người trong nhà hiển nhiên đều cho rằng người phụ nữ này đang nhắm vào tài sản của lão gia. Tất nhiên, khi đó thiếu gia Jack đang bận rộn với vai trò ngôi sao nhạc Rock n' Roll, còn tiểu thư Nancy vẫn đang học đại học, mặc dù bọn họ rất không vui về chuyện này, nhưng cũng không đến mức không thể chấp nhận được."
"Nhưng Dennis lại phản đối một cách mạnh mẽ." Phong Bất Giác nói tiếp.
"Không sai." Patton nói, "Thật ra tôi cũng hiểu và có suy nghĩ giống thiếu gia Dennis. Nếu tôi cũng có một người cha giàu có, lại sắp cưới một người mẹ kế nhỏ hơn mình năm sáu tuổi, tôi cũng sẽ phản đối."
"Tóm lại, mâu thuẫn giữa hai người bọn họ bắt đầu từ đó?" Phong Bất Giác nói.
"Đúng vậy, cho nên những năm gần đây, quan hệ giữa thiếu gia Dennis và Odetta rất căng thẳng, họ chỉ giữ thái độ lịch sự bên ngoài mà thôi." Patton trả lời.
"A..." Phong Bất Giác trầm ngâm hỏi, "Theo những gì tôi nghe được... Vấn đề lớn nhất hiện tại có vẻ như liên quan đến di chúc của lão gia Collston, anh còn biết thêm gì không?"
Patton nghe vậy ngồi suy nghĩ vài giây rồi nói: "Ừm... Có chuyện kia... Mùa đông ba năm về trước, một buổi chiều nọ, lão gia đột nhiên bị đột quỵ khi đang ở trong phòng làm việc. Mặc dù cuối cùng cũng qua khỏi cơn nguy kịch, nhưng ông ấy phải gắn bó với chiếc nạng suốt phần đời còn lại. Đây chắc chắn là một đòn giáng nặng nề đối với lão gia, người vốn luôn khỏe mạnh. Sau lần đó, tình trạng sức khỏe của ông ấy càng lúc càng suy yếu. Mấy tháng sau, ông ấy tìm một luật sư để sửa đổi di chúc..."
Phong Bất Giác ngắt lời hỏi: "Chắc hẳn... Là vì phu nhân?"
"Ừm... Tôi cũng không biết." Patton nói, "Tuy nhiên, thiếu gia Dennis đúng là nghĩ như vậy, đồng thời cũng đã vì chuyện di chúc mà tranh cãi với lão gia rất nhiều lần. Tôi còn nhớ có một lần bọn họ làm ầm ĩ, toàn bộ người trong nhà đều nghe thấy tiếng thiếu gia la hét từ trong phòng: 'Cô ta là một mụ phù thủy, phải trói ả lại rồi thiêu sống đến chết!'"
"Ừm..." Phong Bất Giác suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy... Tại sao anh... nói những chuyện này với tôi?"
"Bởi vì tôi thực sự không biết nên tìm kiếm sự giúp đỡ ở đâu, Mr. Phong." Vẻ mặt Patton buồn thiu, "Chuyện lão gia nổ súng hôm nay thật sự đã làm tôi sợ hãi, thiếu gia Dennis cũng vậy... Tôi cảm thấy nếu cứ để mọi chuyện tiếp diễn như vậy thì chắc chắn sẽ có chuyện không hay. Vợ chồng lão gia bình thường đều rất tốt với tôi, tôi cũng không muốn thấy bọn họ gặp chuyện bất trắc, hay làm bất kỳ hành động nào gây nguy hiểm đến tính mạng." Hắn ngừng một lát, "Lúc nãy khi còn ở trong hành lang, tôi thấy anh vô cùng bình tĩnh trước tình huống đột ngột xảy ra đó, chỉ qua ánh mắt của anh, tôi đã nhận ra anh không phải một người tầm thường, nên tôi mới đến kể cho anh những chuyện này. Tôi mong rằng, anh có thể nói chuyện và thuyết phục lão gia hoặc thiếu gia đừng làm chuyện ngu xuẩn."
Phong Bất Giác nghe đến chỗ này, biểu cảm vẫn không hề dao động. Hắn trầm mặc một lúc rồi mới lên tiếng: "Dù sao thì, tôi cũng chỉ là một người qua đường gặp tai nạn xe hơi trên núi mà thôi. Chuyện nhà Lovecraft, tôi không có tư cách để xen vào."
Patton cúi đầu xuống, hiện rõ vẻ thất vọng.
Phong Bất Giác nói tiếp: "Theo tôi, anh đã nghĩ quá nhiều rồi, Mr. Patton. Ai cũng có lúc nói những lời vô nghĩa... Nhất là khi không kiềm chế được cảm xúc của mình." Hắn dang hai tay ra, "Mấy lời như phù thủy, thiêu chết, rất rõ ràng chỉ là một cách ví von. Còn câu 'tìm cách khác' có lẽ ý là... Sử dụng quá trình tố tụng." Hắn đứng dậy, tiến tới vỗ vai Patton, "Mr. Patton cứ yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu..."
"A ——" Một tiếng hét của phụ nữ đột nhiên vang lên, cắt ngang lời Phong Bất Giác.
Giọng nói hệ thống lập tức vang lên: 【 Nhiệm vụ hiện tại hoàn thành, cập nhật nhiệm vụ chính tuyến 】
Nhiệm vụ 【 Ở lại biệt thự, chờ vụ án xảy ra. 】 đã hoàn thành, nhiệm vụ mới xuất hiện: 【 Điều tra hiện trường vụ án, đợi cảnh sát đến. 】