Thiên Đường Kinh Khủng (Kinh Hãi Thiên Đường)
Chương 34: Ngôi Nhà Ma Bên Hồ (1)
Thiên Đường Kinh Khủng (Kinh Hãi Thiên Đường) thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ngay cả tên của phòng làm việc cũng nói ra... Xem ra công ty Mộng không hề cấm cản việc game thủ hay các tổ chức chuyên nghiệp tham gia trò chơi." Phong Bất Giác nói.
"Đây không phải là tin tốt đối với những người chơi không có 'tổ chức' như chúng ta..." Long Ngạo Mân nói: "Nếu công ty trò chơi không hạn chế những phòng làm việc kia, thì rất nhiều tiện ích có thể sẽ bị họ khống chế. Chẳng hạn như họ có thể thông qua thương lượng để thao túng giá cả trang bị trên thị trường, độc chiếm tài nguyên quý hiếm hoặc thông tin mật trong trò chơi..."
"Cũng có một khả năng khác: Công ty Mộng cảm thấy tính cân bằng của trò chơi này cực kỳ hoàn hảo, lợi nhuận của các phòng làm việc vốn đã bị hệ thống hạn chế rồi, mà những giả thuyết cậu đưa ra theo kỹ thuật hiện nay không thể thực hiện được." Phong Bất Giác nói tiếp: "Đương nhiên, những chuyện này chúng ta không cần phải quá bận tâm." Hắn ngập ngừng một lát rồi hỏi: "Đúng rồi, Long ca, có một chuyện ta không biết có tiện hỏi không... Cậu có phải là game thủ chuyên nghiệp không?"
"Sao? Ha ha, có gì mà không biết nên hay không, game thủ chuyên nghiệp đâu phải là người của công chúng." Long Ngạo Mân cười nói: "Thực ra ta rất ngưỡng mộ game thủ chuyên nghiệp, tiếc rằng ta không phải." Hắn trả lời: "Ta chỉ là một người thích chơi game thôi."
Đây hoàn toàn là lời thật lòng. Trong hiện thực, hắn tên là Long Lập Văn, là một cảnh sát. Tuy trong tên hắn có một chữ "Văn", nhưng lúc chấp hành nhiệm vụ thì lại rất mạnh mẽ và dũng cảm, rất có phong cách của Biện Mệnh Tam Lang. Năm đó hắn cũng chỉ thiếu chút nữa là được điều đến đội đặc nhiệm, đáng tiếc người tốt thường gặp nhiều trắc trở. Trong một lần truy đuổi kẻ bắt cóc, hắn bị thương không nhẹ. Có thể nói ngắn gọn là: từ khi đầu gối của hắn bị thương... hắn đành phải làm công việc bàn giấy. Tuy không ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày, hơn nữa còn có thể coi như là được thăng chức, nhưng chắc chắn một điều là không thể nào quay lại tuyến đầu được nữa.
"Thì ra là vậy..." Phong Bất Giác nói: "Ta còn tưởng rằng cậu là game thủ chuyên nghiệp độc lập."
"Ha ha... Thực ra ta cũng không có thời gian chơi game, hai ngày nay lão bà và mẹ nàng tiện thể về thăm quê, tảo mộ người thân, ta lại đang được nghỉ nên tranh thủ online. Ngày mai ta phải về..." Hắn thoáng chần chờ một chút, cuối cùng vẫn không nói ra hai chữ "trong cục", "...trực ở đơn vị, có lẽ cũng không có thời gian online."
"Vậy thì chúng ta phải tranh thủ thời gian tiến vào màn chơi thôi. Đêm nay phải cố gắng xử lý hai, ba màn chơi sinh tồn theo đội." Vương Thán Chi kích động nói.
"Vậy cậu gia nhập đội ngũ đi." Phong Bất Giác nói.
"Ta cũng đã chuẩn bị xong, bắt đầu nào." Long Ngạo Mân nói tiếp.
Tiểu Thán "À" một tiếng, hệ thống thông báo vang lên.
Lần này Phong Bất Giác không phải là đội trưởng, không có quyền lựa chọn nên nội dung thông báo cũng không giống mọi khi, bỏ bớt phần mở đầu:
[Tiểu đội của bạn đang gia nhập chế độ sinh tồn theo đội, số người tối đa của đội: 6 người."
"Tiểu đội của bạn đã tham gia đội, hệ thống đang tìm kiếm cá nhân hoặc đội ngũ đã sẵn sàng."
"Tìm kiếm đã xong, đang điều chỉnh kết nối thần kinh, đang tạo màn chơi...]
[Đang tải, vui lòng đợi.]
[Chào mừng đến với Thiên Đường Kinh Khủng.]
Giọng nói lần này giống như một người đa nhân cách đang đọc diễn văn, khi nói được một nửa thì tiếng nói của hắn liền đổi thành giọng khác.
[Đã tải xong, bây giờ bạn đang bắt đầu chế độ sinh tồn theo đội ( . ]
"Chế độ này có giới thiệu màn chơi và có khả năng xuất hiện 【Nhiệm vụ Ẩn】 cùng bối cảnh thế giới đặc biệt."
"Phần thưởng khi hoàn thành màn chơi: Rút ngẫu nhiên một thẻ kỹ năng học được."
"Màn giới thiệu màn chơi sắp bắt đầu. Khi chiếu xong, trò chơi lập tức khởi động."
Lần này đoạn giới thiệu là một mảnh rừng núi được chiếu theo góc nhìn thứ nhất. Phụ đề hiện lên: "Vào một đêm thu, bạn và vài người bạn mới quen trong đoàn du lịch bị lạc trong núi, mọi người cùng nhau đạp qua rừng xương bồ* rậm rạp, đi xuyên qua khu rừng cây khô héo, bỗng phát hiện một tòa biệt thự rất lớn."
Lúc này, trong màn ảnh xuất hiện một tòa biệt thự cổ kính, mây đen bao phủ toàn bộ dinh thự. Bên cạnh tòa biệt thự có một hồ nước, trên bức tường cạnh hồ nước có hai cánh cửa sổ khiến người ta có cảm giác như tòa dinh thự này có thêm một cặp mắt trống rỗng nhìn xuống cái hồ sâu đen kịt.
[Căn nhà này luôn khiến cho người ta có dự cảm chẳng lành. Nó nằm trong khu rừng cây khô héo, những bức tường u ám, hồ nước tĩnh mịch... Nhưng mọi người không còn lựa chọn nào khác. Cảm giác lạnh lẽo dần thấm vào tận xương tủy, cơn đói cồn cào làm tan biến sự cảnh giác. Mọi người quyết định tiến vào bên trong dinh thự này... ]
Phụ đề đến đây liền dừng. Hai mắt Phong Bất Giác sáng lên, hắn nhận ra mình đã đứng trong một căn phòng lớn.
Đây có lẽ là phòng khách, sàn nhà làm bằng gỗ, đồ dùng trong nhà được trang trí theo phong cách thế kỷ 19, đèn trần và đèn treo tường đều dùng điện. Tuy vậy, ngoài chúng ra thì không còn bất kỳ món đồ điện nào khác.
Đối diện với phòng khách là một cầu thang rộng khoảng 2m dẫn lên tầng hai, xung quanh có ba bốn cánh cửa, phía sau cầu thang còn có một hành lang nhưng dường như ánh sáng không đủ, không nhìn thấu vào trong, càng không biết được nó thông tới đâu.
Phong Bất Giác bỏ ra vài giây quan sát môi trường xung quanh, cuối cùng ánh mắt mới dừng lại trên người ba người chơi khác.
Đầu tiên là một người chơi nam, tên của hắn là "Dũng Giả Vô Địch", chỉ khác một chữ so với vị "Dũng Giả Không Sợ" kia, tuy vậy vị này còn cách cấp 20 một đoạn dài, hiện tại là cấp 15. Danh hiệu của hắn là "Quyền Đấu Sĩ Lỗ Mãng". Từ đó có thể đoán, Dũng Giả Vô Địch và Long Ngạo Mân đều thuộc về loại hình cao lớn vạm vỡ. Tất nhiên nếu so sánh hắn với một gã có sức mạnh ngang Schwarzenegger như Long ca thì hiển nhiên vẫn thua một chút, bất kể chiều cao, cơ bắp, hay khí thế...
Hai người còn lại đều là người chơi nữ, các nàng hình như là cùng một tiểu đội tiến vào, vị trí đứng của họ khá gần nhau, từ nick name cũng có thể đoán được phần nào. Một người tên là "Tự Vũ Nhược Ly", một người tên là "Bi Linh Tiếu Cốt", hơn nữa hai người đều là cấp 13.
Tự Vũ Nhược Ly khoảng 20 tuổi, tóc ngắn ngang cổ, nhưng có một điểm tương đối kỳ lạ: khuôn mặt của nàng mặc dù rất đẹp nhưng lại không khiến cho người ta chú ý. Theo lý thuyết, với sự hỗ trợ của chức năng chỉnh sửa khuôn mặt của cabin trò chơi, ai cũng đều có thể biến thành mỹ nữ tuyệt sắc, muốn một người đàn ông giả gái cũng không thành vấn đề. Có thể nói người chơi nữ nếu vào trò chơi mà không chỉnh sửa dung mạo thì cũng giống như khi đi ra đường mà không trang điểm. Chẳng lẽ vị tỷ tỷ này trong hiện thực có nhan sắc hiếm có đến mức cực điểm, cho nên bây giờ đã coi như đã chỉnh sửa tối đa?
Trong lúc Phong Bất Giác quan sát nàng, ánh mắt của nàng cũng nhìn về phía hắn. Để một người lưu lại ấn tượng cho người khác thì quyết định phần lớn ở ánh mắt. Giờ phút này, nếu như từ trong mắt Phong Bất Giác thấy được sự bình tĩnh thì trong mắt Tự Vũ Nhược Ly phải là sát khí lạnh lẽo đến thấu xương. Đây tuyệt đối không phải là trợn mắt, càng không phải là cố tỏ ra lạnh lùng, mà là trong trạng thái bình thường vô tình bộc lộ. Đây đúng là ánh mắt của sát thủ chuyên nghiệp.
Ánh mắt nhìn lên trên, Phong Bất Giác thấy được danh hiệu của Tự Vũ Nhược Ly: "Người Chém Đầu Vô Tình". Hắn liền thầm rủa trong lòng: "Móa... Chuyện gì đây, đặc công trong Cục An Toàn muốn tôi luyện bản lĩnh à..."
Tiểu mỹ nữ "Bi Linh Tiếu Cốt" nhìn qua bình thường hơn rất nhiều. Nàng có vẻ nhỏ hơn một hai tuổi so với Tự Vũ Nhược Ly, khuôn mặt trái xoan, vô cùng thanh tú đáng yêu, tóc dài, không để mái, khóe miệng nàng khẽ cong lên một nụ cười mỉm như có như không, chẳng qua là... trong mắt của nàng dường như không có nửa phần vui vẻ.
Danh hiệu của Bi Linh Tiếu Cốt là "Tay Súng Khôn Ngoan". Nếu như không có gì bất ngờ thì nàng có lẽ là người chơi sở trường bắn súng, hơn nữa trình độ có vẻ không tồi.
"Sao vậy?" Tự Vũ Nhược Ly bỗng nhiên mở miệng nói câu.
Ánh mắt của nàng nhìn thẳng về phía Phong Bất Giác, biểu hiện trên mặt lạnh như băng, ngắn gọn, súc tích.
Phong Bất Giác biết nàng đang hỏi tại sao mình cứ nhìn chằm chằm vào mình. Hắn cố nặn ra một nụ cười, tìm đại một chủ đề để bắt chuyện với đối phương: "Uhm... nick name của hai người khiến ta có cảm giác như gặp 'sấm sét' nha."
Tự Vũ Nhược Ly chọn cách im lặng, coi như vừa nghe một câu nói vớ vẩn, Phong Bất Giác lập tức rơi vào thế khó xử.
Bi Linh thấy thế không nhịn được cười, sau đó nàng trả lời lại: "ID của các ngươi cũng rất thú vị nha..." Nàng biết chị họ của mình không thích nói chuyện nên liền lên tiếng giúp Phong Bất Giác bớt ngượng.
Hai vị này liền nói qua thông tin cơ bản về bản thân. Bà ngoại của Tự Vũ Nhược Ly là chị của ông nội Bi Linh Tiếu Cốt, trên cơ bản cũng xem như là thân thích. Hai người bọn họ thực ra đều 22 tuổi. Tự Vũ Nhược Ly từ nhỏ đã không thích nói chuyện, nhưng thực ra trong lòng nàng rất có chính kiến. Từ trước đến giờ chưa từng thua ai trong đánh nhau, kể cả khi đối thủ là nam. Tính cách lạnh lùng của nàng là bẩm sinh.
Bi Linh Tiếu Cốt thì như một cô bé chưa lớn, tính cách vô cùng tinh nghịch. Nàng thích nhất là trêu chọc người khác, hơn nữa nàng rất thông minh. Nếu muốn nói chỉ số thông minh, nàng có lẽ còn cao hơn Phong Bất Giác một chút, chẳng qua nàng không hề thích đọc sách mà chỉ đam mê các loại suy luận kỳ lạ.
Cái gì? Ngươi hỏi ta tại sao phải viết rõ như vậy? Tất nhiên bởi vì hai người này là nhân vật chính rồi. Đã hơn 30 chương rồi mà không cho nữ chính xuất hiện sao được? Chẳng lẽ trong lòng ngươi mong muốn hệ thống biến thành nữ rồi có tình cảm với nhân vật chính hay sao? Nếu có thì lập tức đi coi truyện khác đi... Khốn kiếp! (Edt: Hóng 2 tỉ mãi mà h mới xuất hiện~)
"À... Quá khen, quá khen." Phong Bất Giác liền lập tức chuyển chủ đề, hắn quay đầu sang Dũng Giả Vô Địch hỏi: "Vị... Vô Địch huynh này, xin hỏi ngài có liên quan gì đến 'Dũng Giả Không Sợ' không?"
"Cùng một phòng làm việc." Dũng Giả Vô Địch không thèm để ý đến cậu ta, "Ngươi cũng đừng hỏi nhiều nữa, ta sắp bị mấy tên 'Game thủ nghiệp dư' như các ngươi làm phiền đến phát bực." Lúc hắn nói ra bốn chữ kia, không ngờ còn mang theo giọng điệu châm chọc và coi thường.
"À ~ thì ra là game thủ chuyên nghiệp, rất hân hạnh." Phong Bất Giác dùng giọng điệu càng thêm châm biếm nói ra một tiếng.
Đối phương hừ lạnh một tiếng, hất mặt lên trời rồi quay đi. Nếu không phải do hệ thống ngăn cấm thì không chừng hắn đã nổi khùng rồi.
Đúng lúc này, hệ thống phá tan bầu không khí có phần căng thẳng này: "Nhiệm vụ chính đã bắt đầu."
(*Xương bồ: một chi của một số loài thực vật một lá mầm trong thực vật có hoa)