Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 10: Lời Giải Thích Của Kẻ Mạnh
Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh mắt mọi người trong Túy Tiên Lâu lập tức đổ dồn về người đàn ông trung niên vừa xuất hiện.
Tôn chưởng quỹ – chủ nhân của tửu lầu này – là nhân vật có tiếng tăm ở Thanh Dương Thành. Không chỉ vì ông sở hữu quán rượu lớn nhất, mà còn bởi tu vi Trúc Cơ trung kỳ vững chắc. Bình thường, ông rất ít khi xuất đầu lộ diện, chỉ khi có chuyện rắc rối lớn không thể xử lý mới đích thân ra tay.
Và lúc này, rõ ràng là một rắc rối cực kỳ nghiêm trọng.
Tôn chưởng quỹ từ từ bước xuống, ánh mắt lướt qua lũ thuộc hạ run rẩy, tên thủ hạ gãy tay đang rên rỉ, rồi dừng lại nơi Vương Hạo nằm bất tỉnh dưới chân cột, trên vai cắm thanh phi kiếm của chính hắn. Ông khẽ nheo mắt. Đánh trọng thương thiếu gia nhà họ Vương ngay tại Túy Tiên Lâu – đây không phải chuyện đùa.
Cuối cùng, ánh mắt ông dừng trên người Lâm Phong và Trần Trường Sinh. Một người là kiếm tu Luyện Khí kỳ, khí chất chính trực, người kia thoạt trông như phàm nhân, nhưng lại là kẻ vừa gây ra tất cả.
"Ta là Tôn Bằng, chưởng quỹ Túy Tiên Lâu," ông chắp tay, giọng trầm ổn nhưng ẩn chứa áp lực vô hình. "Hai vị đạo hữu gây náo động tại tửu lầu, lại còn đả thương thiếu gia họ Vương. Chuyện này, có lẽ nên cho ta một lời giải thích hợp lý chăng?"
Ông không vội đổ tội, mà dùng từ "giải thích" – thể hiện sự cẩn trọng của kẻ buôn bán lâu năm.
Ông hiểu rằng, kẻ dám động thủ với người nhà họ Vương tại Thanh Dương Thành, hoặc là kẻ ngu dại không biết trời cao đất rộng, hoặc là mãnh long ẩn mình, có chỗ dựa không thể đắc tội. Nhìn khí độ hai người trước mặt, ông nghiêng về khả năng thứ hai.
Lâm Phong là người lên tiếng trước. Là kiếm tu có nguyên tắc, y không muốn để "tiền bối" phải phiền lòng vì chuyện nhỏ nhặt này. Y bước lên, chắp tay hướng về Tôn Bằng, khí chất kiên định, không chút run sợ trước áp lực Trúc Cơ kỳ.
"Tôn chưởng quỹ, tại hạ là Lâm Phong. Xin ngài minh xét: chúng tôi đang dùng bữa yên ổn, thì Vương thiếu gia kia tự dưng đến gây sự, đòi chiếm bàn, buông lời sỉ nhục, rồi ra lệnh cho thuộc hạ tấn công trước. Chúng tôi chỉ tự vệ mà thôi."
Giọng Lâm Phong rõ ràng, rành mạch, thuật lại sự việc ngắn gọn, không thêm thắt. Các thực khách xung quanh nghe xong đều gật đầu thầm công nhận – đúng là Vương Hạo gây sự trước.
Tôn Bằng nghe xong, trong lòng đã hiểu được bảy tám phần. Với tính khí của Vương Hạo, chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra. Nhưng hiểu là một chuyện, giải quyết lại là chuyện khác. Họ Vương không phải chỗ để nói lý.
"Tự vệ?" Ông khẽ nheo mắt, ánh nhìn dời sang Trần Trường Sinh. "Vị đạo hữu này chỉ ngồi yên, một cú đấm khiến người của Vương thiếu gia gãy tay, một quyền đánh bay cả người lẫn pháp bảo. Cách tự vệ này… có phải quá mức tàn bạo không?"
Lời nói nhẹ nhàng, nhưng chạm thẳng vào điểm then chốt. Đây không phải tự vệ, mà là nghiền ép tuyệt đối về thực lực.
Lâm Phong nhất thời nghẹn lời. Y không thể nói: "Tiền bối của tôi quá mạnh, ra tay không kiểm soát."
Đúng lúc ấy, Trần Trường Sinh – người từ đầu đến giờ chỉ quan tâm đến bữa ăn – bỗng cất tiếng. Hắn nhìn Tôn Bằng, rồi lại nhìn mâm đồ ăn đã nguội ngắt, vẻ mặt đầy khó chịu.
"Họ làm phiền ta ăn cơm."
Một câu nói ngắn gọn, không đầu không đuôi, chẳng giống lời giải thích, mà nghe như lời trách móc của đứa trẻ bị quấy rầy.
Nhưng chính câu nói ấy, lại khiến Tôn Bằng và tất cả tu sĩ hiện diện cảm thấy như bị một tảng đá đè lên ngực.
Bởi người nói ra câu đó, là kẻ vừa dùng một cú đấm bình thường đánh gục tu sĩ cầm pháp bảo Linh Khí.
Làm phiền hắn dùng bữa.
Chỉ vì lý do đơn giản như vậy, một thiếu gia dòng họ lớn đã bị đánh bất tỉnh. Lời giải thích này không phải là biện minh, mà là một tuyên ngôn. Một tuyên ngôn của kẻ mạnh: ta đang ăn, ai quấy rầy, người đó phải trả giá. Đơn giản, dứt khoát, đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.
Tôn Bằng hít một hơi lạnh. Ông đã chắc chắn – người thiếu niên trông như phàm nhân này là một tồn tại khủng khiếp, tuyệt đối không thể đắc tội.
Nhưng ngay lúc ông đang loay hoay tìm cách xoa dịu, một luồng uy áp mạnh hơn đột ngột tràn vào từ ngoài cửa.
"Ai dám đánh thương cháu ta!!!"
Một tiếng gầm như sấm nổ vang vọng, khiến cả Túy Tiên Lâu rung chuyển. Các tu sĩ Luyện Khí kỳ yếu ớt lập tức cảm thấy tức ngực, mặt tái xanh.
Một bóng người xuất hiện ở cầu thang như cơn cuồng phong – một lão già áo xám, râu tóc bạc trắng, đôi mắt sáng quắc như chớp, toàn thân tỏa khí tức bạo ngược của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ.
"Nhị trưởng lão!" Lũ thuộc hạ họ Vương thấy ông ta, lập tức quỳ gối như thấy cứu tinh.
Vương Khiếu – Nhị trưởng lão họ Vương – nổi tiếng nóng tính và bảo vệ người nhà. Vừa tới, ánh mắt ông đã khóa chặt vào Vương Hạo nằm bất tỉnh, nhìn thấy thanh phi kiếm cắm trên vai cháu mình, lửa giận bùng lên tận đỉnh.
"Tốt! Tốt lắm! Dám ra tay tàn nhẫn với người họ Vương ta!" Vương Khiếu nghiến răng, uy áp Trúc Cơ hậu kỳ trùm kín tầng hai, tập trung vào Trần Trường Sinh và Lâm Phong. "Hôm nay, hai ngươi đừng hòng sống sót rời khỏi đây!"
Tôn Bằng vội bước lên: "Vương trưởng lão, xin bớt giận. Chuyện này có hiểu lầm…"
"Cút ngay!" Vương Khiếu gầm lên, vung tay. Một luồng kình phong mạnh mẽ hất văng Tôn Bằng sang bên. Dù là Trúc Cơ trung kỳ, Tôn Bằng vẫn phải lùi mấy bước, mặt tái xanh.
Lâm Phong chìm trong uy áp kinh người, cảm giác như núi đè lên vai, khó thở, chân run rẩy. Nhưng y vẫn nghiến răng, đứng chắn trước Trần Trường Sinh, tay siết chặt chuôi Thanh Phong Kiếm – dù biết mình chỉ như châu chấu đá xe.
"Tiền bối, ngài đi trước đi! Để tôi cản!" Lâm Phong gào lên, lòng đã sẵn sàng cho cái chết.
Trần Trường Sinh đứng sau, cảm nhận áp lực vô hình đè xuống. Cảm giác này khó chịu – không đau thể xác, nhưng ngột ngạt, khiến ngực hắn tê tức.
Quan trọng hơn cả… nó làm cho món gà quay của hắn mất ngon.
Niềm bực dọc tích tụ từ khi bị quấy rầy, cuối cùng bùng nổ.
Hắn nhẹ nhàng đẩy vai Lâm Phong, bước ra phía trước.
Ngay khoảnh khắc ấy, một chuyện kỳ dị xảy ra. Uy áp Trúc Cơ hậu kỳ kinh thiên động địa của Vương Khiếu, khi chạm vào phạm vi một mét quanh người Trần Trường Sinh, bỗng tan biến như tuyết gặp nắng. Tuyệt đối vô hiệu.
Trần Trường Sinh đứng đó, giữa cơn bão uy áp, nhưng bình thản như dạo chơi trong sân nhà. Hắn nhìn lão già tóc bạc đang giận dữ, khẽ nhíu mày.
"Ồn ào."
Hắn chỉ nói hai chữ.
Giọng không lớn, nhưng như tiếng chuông vang trong tai mọi người.
Vương Khiếu đang định ra tay, nghe thấy hai từ đó, thấy uy áp của mình vô dụng, cả người đột ngột cứng đờ. Lửa giận trong mắt nhanh chóng bị thay thế bởi nỗi kinh hoàng không giấu nổi.
Ông ta là Trúc Cơ hậu kỳ! Uy áp đủ khiến tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ chật vật, đủ nghiền nát tu sĩ Luyện Khí kỳ. Vậy mà thiếu niên này… không những không bị ảnh hưởng, còn tỏ vẻ khó chịu?
Điều này… không phải tu sĩ Trúc Cơ có thể làm được! Ngay cả tu sĩ Kim Đan ông từng gặp, khi đối mặt uy áp của ông cũng không thể bình tĩnh đến thế!
Một suy nghĩ kinh khủng lóe lên: phải chăng… người này là lão quái Nguyên Anh kỳ đang giả dạng?
Nghĩ vậy, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng Vương Khiếu. Trêu vào một lão quái Nguyên Anh kỳ? Họ Vương có mấy cái mạng để mất?
Cơn giận bị dội gáo nước lạnh, tắt ngấm. Lý trí trưởng lão gia tộc nhanh chóng giành lại ưu thế. Ông liếc nhìn Vương Hạo, thấy cháu tuy bất tỉnh nhưng hơi thở đều, chỉ bị chấn động mạnh, chưa nguy hiểm đến tính mạng.
Ông hiểu ra – đối phương đã lưu thủ. Nếu không, với thực lực có thể xem thường uy áp của ông, một quyền kia đủ để biến Vương Hạo thành tro bụi.
Trong chớp mắt, Vương Khiếu đã đưa ra quyết định. Giữ thể diện, hay giữ mạng sống cho cả gia tộc?
Rõ ràng rồi.
Ông hít sâu, thu lại toàn bộ uy áp. Ông bước tới, không nhìn Trần Trường Sinh nữa, mà đỡ Vương Hạo dậy, kiểm tra thương thế nhanh chóng. Rồi quay sang đám thuộc hạ run rẩy, lạnh lùng quát: "Còn không mau dìu thiếu gia về nhà!"
Nói xong, ông quay người, liếc sâu vào Trần Trường Sinh – ánh mắt đầy phức tạp, vừa kiêng nể, vừa oán độc.
"Chuyện hôm nay, họ Vương ta ghi nhớ!"
Dứt lời, ông không nói thêm, dẫn người rời khỏi Túy Tiên Lâu như chạy trốn. Đến nhanh, đi còn nhanh hơn.
Tầng hai lại chìm trong im lặng. Nhưng lần này, không phải căng thẳng, mà là ngỡ ngàng đến tột cùng.
Thế là… xong?
Một trưởng lão Trúc Cơ hậu kỳ hùng hổ đến đòi mạng, cuối cùng chỉ vì hai chữ "ồn ào" mà phải tháo chạy?
Tất cả ánh mắt đổ dồn về Trần Trường Sinh – như nhìn một sinh vật ngoài thế gian.
Tôn Bằng lau mồ hôi lạnh, thầm may mắn vì không hành xử lỗ mãng. Ông vội bước tới, cúi người thật thấp trước Trần Trường Sinh, thái độ cung kính tột cùng.
"Tiền bối, tiểu điếm có mắt không tròng, đã làm phiền ngài. Bữa ăn hôm nay, toàn bộ do tiểu điếm chi trả, xin coi đây là lời tạ lỗi. Chúng tôi cũng đã chuẩn bị Thiên Tự Hào Phòng trên lầu, kính mời tiền bối và vị tiểu huynh đệ này nghỉ ngơi."
Trần Trường Sinh chẳng để tâm đến lời ông ta. Hắn chỉ nhìn mâm đồ ăn đã nguội ngắt, thở dài.
"Nóng thì ngon, giờ nguội hết rồi."
Hắn ngồi xuống, gắp miếng đùi gà lạnh, cắn một miếng, vẻ mặt tiếc nuối.
Lâm Phong đứng bên, nhìn bóng lưng "tiền bối", trong lòng dậy sóng. Thế giới quan của y hôm nay đã bị thay đổi hoàn toàn. Hóa ra, khi bạn đủ mạnh, mọi rắc rối đều có thể giải quyết một cách đơn giản như vậy.
Lời giải thích tốt nhất… chính là thực lực.