Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 31: Đại Đạo Thuần Thú
Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời tuyên bố dõng dạc, đầy uất ức của Trần Trường Sinh vang lên giữa khu rừng tĩnh mịch: "Ta phải tìm một con thú cưỡi biết bay!" – khiến không khí vốn dĩ đã có chút ngượng ngập bỗng chốc trở nên vô cùng nghiêm túc.
Lâm Phong, người vừa trải qua cuộc "khổ tu" cõng sư phụ bay lảo đảo, là người đầu tiên phản ứng. Y không thấy yêu cầu này của "Sư phụ" là điên rồ, trái lại, trong đôi mắt y bùng lên ngọn lửa sùng bái rực rỡ hơn xưa.
Lại là "Đạo"!
Sư phụ đâu phải vì không biết bay mà muốn tìm thú cưỡi! Ngài đang dạy chúng ta một bài học sâu sắc! Dùng chính nỗi vất vả của bản thân để cho chúng ta thấy cái khổ khi phải đi bộ, rồi lại dùng nỗi đau khi bị cõng để chỉ ra sự gượng ép khi dựa dẫm vào người khác. Giờ đây, ngài đề xuất tìm thú cưỡi – đó chính là con đường thứ ba, con đường "thuận theo tự nhiên"! Mượn sức vạn vật để phục vụ mình, đâu phải là lười biếng, mà là trí tuệ, là cảnh giới hòa hợp với thiên địa!
"Sư phụ anh minh!" – Lâm Phong run rẩy vì xúc động.
Y bước lên, chắp tay: "Đệ tử ngu muội, mãi mới thấu được dụng ý của ngài! Chúng ta nên tìm một linh thú phi hành đồng hành, vừa giúp Sư phụ tiết kiệm thể lực để 'cảm ngộ hồng trần', vừa tăng tốc hành trình, tránh khỏi vô số phiền toái vô nghĩa!"
Tuyết Nguyệt đứng bên, nghe màn "đốn ngộ" quen thuộc của Lâm Phong. Nàng không có năng lực tự thôi miên như y. Nàng chỉ thấy một sự thật trần trụi: tên này lười đi bộ, lại chẳng muốn bị cõng nữa.
Nhưng… nàng phải thừa nhận – đây là ý kiến không tồi. Nàng thật sự không chịu nổi cái tốc độ rùa bò này thêm nữa.
"Hừm," – nàng hừ lạnh một tiếng, coi như đồng ý.
"Nhưng yêu thú phi hành đâu phải rau ngoài chợ, muốn là có ngay? Huống chi loại nào chở được người, ít nhất cũng phải tu vi Trúc Cơ kỳ, tính tình hung hãn, làm sao dễ dàng thuần phục?" – nàng nêu thẳng vấn đề. Thuần thú cần công pháp đặc biệt của Ngự Thú Đường Môn, hoặc thực lực tuyệt đối, hoặc cơ duyên đặc biệt. Còn Trần Trường Sinh… hắn có gì? Một cái đầu cứng và một cái bụng lúc nào cũng đói?
Lâm Phong nghe vậy, lại cười tự tin. Ánh mắt y nhìn Trần Trường Sinh – nếu có người ngoài thấy, chắc chắn sẽ nghĩ y mới là kẻ điên.
"Tuyết Nguyệt tiên tử, ngài lo xa rồi," – y nói, giọng điệu thần bí. "Có Sư phụ ở đây, thuần phục một yêu thú Trúc Cơ kỳ nhỏ bé… có lẽ… chỉ cần một cái liếc mắt mà thôi."
Trong đầu y hiện lên hình ảnh "Sư phụ" chỉ nói hai từ "ồn ào" đã khiến trưởng lão Trúc Cơ hậu kỳ Vương gia xám xịt bỏ đi.
Y tin rằng, "Đạo" của Sư phụ không chỉ áp chế con người, mà còn cảm hóa vạn vật. Cái gọi là "Đại Đạo Thuần Thú" chắc chắn cao thâm hơn mọi công pháp trong thiên hạ.
Tuyết Nguyệt nhìn vẻ mặt cuồng tín của Lâm Phong, rồi lại nhìn Trần Trường Sinh gật gù tán thành ý kiến "liếc mắt thuần thú", nàng bỗng thấy không còn gì để nói. Chỉ biết im lặng, quyết định làm một khán giả đứng ngoài.
"Vậy thì đi thôi!" – Trần Trường Sinh, sau khi nhận được sự ủng hộ tuyệt đối từ "đồ đệ", tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Hắn chẳng còn mệt mỏi gì nữa, đầu đã bắt đầu tưởng tượng cảnh mình oai phong, ngồi trên lưng đại bàng khổng lồ ngao du sơn thủy, phía sau là hai cái đuôi nhỏ vất vả bám theo. Nghĩ đến đây, hắn không khỏi cười đắc ý.
"Nhưng… chúng ta đi đâu tìm?" – hắn hỏi câu hỏi then chốt.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt nhìn nhau. Đúng vậy, Vạn Thú Sơn rộng lớn thế này, không thể mò mẫm mù quáng.
"Cần một bản đồ chi tiết và chút thông tin," – Tuyết Nguyệt đề nghị. "Cách đây nửa ngày đường về hướng đông có Cướp Bốc Trấn – chợ giao dịch tự phát. Nơi đó rồng rắn lẫn lộn, tụ tập toàn tán tu, lính đánh thuê săn yêu thú. Chắc chắn có tin ta cần."
"Được! Vậy đến Cướp Bốc Trấn!" – Trần Trường Sinh vung tay, ra dáng thủ lĩnh.
Cướp Bốc Trấn đúng như lời Tuyết Nguyệt – hỗn loạn, tràn đầy sức sống hoang dã.
Những căn nhà tạm bợ bằng đá đen, gỗ thô; đường phố lầy lội; không khí ngập mùi rượu, mồ hôi và máu tanh thoang thoảng.
Trên đường, toàn đàn ông cởi trần, cơ bắp cuồn cuộn, đầy sẹo, ánh mắt hung hãn, cảnh giác. Họ tụm năm tụm ba trong quán rượu, ồn ào khoe chiến tích săn bắt.
Sự xuất hiện của bộ ba Trần Trường Sinh lập tức thu hút sự chú ý.
Lâm Phong – bạch y sạch sẽ, kiếm bên lưng, khí chất chính trực – như con hạc trắng lạc vào bầy quạ đen.
Tuyết Nguyệt còn không cần nói, dung mạo tuyệt thế, khí chất băng giá khiến cả con phố ồn ào dường như đông cứng trong giây lát.
Những tên lính đánh thuê thô lỗ, khi nhìn thấy nàng, ánh mắt từ hung hãn chuyển sang kinh ngạc, rồi tham lam, dục vọng – nhưng cảm nhận được hàn khí Trúc Cơ kỳ tỏa ra, ham muốn liền hóa thành kính sợ.
Còn Trần Trường Sinh – đi giữa hai người, quần áo rách rưới hơn cả ăn mày, mặt ngơ ngác – trở thành tâm điểm. Mọi người nhìn hắn với ánh mắt tò mò, khinh miệt.
"Kìa, công tử tiểu thư nào dắt theo nô tài rách rưới đi dạo chợ vậy?"
"Tên nô tài số sướng thật, được đi theo tiên tử đẹp thế này."
Trần Trường Sinh quen tai với lời bàn tán, chẳng thèm để ý. Hắn chỉ tò mò nhìn những sạp hàng ven đường, bày đủ thứ kỳ dị: da yêu thú, nanh vuốt, sừng, thảo dược xấu xí.
Theo chỉ dẫn, họ tìm đến cửa hàng lớn nhất chợ – "Chờ Rất Lâu", nơi buôn bán bản đồ, tin tức và thu mua vật liệu yêu thú.
Chưởng quỹ là một lão già mập mạp, râu ria lún phún, mắt nhỏ như hạt đậu nhưng tinh anh. Thấy khí chất Lâm Phong và Tuyết Nguyệt, lão cười như hoa cúc nở.
"Hai vị tiên sư đến thăm tiểu điếm, thực là vinh hạnh! Có gì tại hạ có thể giúp?"
"Chúng tôi muốn mua bản đồ chi tiết nhất về các dãy núi quanh đây," – Lâm Phong nói. "Đặc biệt là nơi có yêu thú phi hành Trúc Cơ kỳ sinh sống."
Lão nghe xong, cười càng tươi. Đây là mối lớn. Lão vội lấy ra cuộn da thú cũ kỹ, trải lên bàn.
"Tiên sư hỏi trúng chỗ rồi! Bản đồ này do chính các đội săn giỏi nhất Cướp Bốc Trấn vẽ, cực kỳ chi tiết. Những khu vực có yêu thú phi hành Trúc Cơ kỳ, tại hạ đều đánh dấu rõ."
Lão chỉ vào vài điểm đỏ trên bản đồ: "Phía bắc là Đoạn Hồn Nhai, nơi có bầy Quỷ Diện Thứu – tính tình tàn bạo. Phía tây là Phong Cốc, nơi sinh sống của Phong Điêu – tốc độ cực nhanh. Nhưng nếu muốn tìm loại vừa mạnh, vừa có tiềm lực, thì phải đến đây."
Ngón tay mập mạp chỉ vào ngọn núi cao chót vót phía đông nam.
"Đây là Thúy Vân Sơn – lãnh địa của Thiết Vũ Ưng. Loài này bay nhanh, sức mạnh kinh người, lông vũ cứng như sắt thép, đao kiếm thường khó làm thương. Thuần phục được một con, chắc chắn là trợ thủ đắc lực!"
Mắt Lâm Phong sáng lên. Thiết Vũ Ưng – y từng nghe danh. Đây đúng là lựa chọn tốt.
"Nhưng…" – lão chưởng quỹ đột nhiên trầm giọng, vẻ mặt nghiêm trọng. "Thiết Vũ Ưng nổi tiếng kiêu ngạo, khó thuần phục nhất. Bao năm nay, bao đội săn muốn bắt nó, đều thất bại thảm hại. Muốn thuần phục… e rằng…"
Đúng lúc đó, một giọng ngây ngô vang lên:
"Ông chủ, cho hỏi… con chim sắt đó… lưng nó ngồi có êm không?"
Là Trần Trường Sinh – từ nãy vẫn chăm chú nhìn bản đồ.
Cả tiệm "Chờ Rất Lâu" bỗng chốc chết lặng.
Lão chưởng quỹ ngơ ngác quay lại, nhìn "tên nô tài" vừa hỏi câu không liên quan chút nào. Lâm Phong và Tuyết Nguyệt đồng loạt quay sang.
"Ngươi… ngươi vừa hỏi gì?" – lão lắp bắp.
"Tôi hỏi lưng nó ngồi có êm không?" – Trần Trường Sinh nhắc lại, nghiêm túc. "Tôi không muốn thú cưỡi mà lưng toàn xương, ngồi lên đau mông."
Lão chưởng quỹ: "…"
Lâm Phong vội ho khan che ngượng, nhưng trong lòng lại bắt đầu "đốn ngộ":
"Đúng rồi! Sư phụ đang nhắc nhở ta! Khi chọn thứ gì, không chỉ nhìn sức mạnh bên ngoài, mà còn phải quan tâm đến chi tiết nhỏ nhất – thứ ảnh hưởng trực tiếp đến 'sự thoải mái' của bản thân! Đây chính là 'Nhân Sinh Chi Đạo'!"
Tuyết Nguyệt chỉ biết đưa tay lên ôm trán. Nàng cảm thấy sắp không chịu nổi. Mất mặt quá!
Lão chưởng quỹ, sau cú sốc văn hóa, cuối cùng nặn ra nụ cười méo xệch: "Vị… vị tiểu huynh đệ này thật… biết đùa. Lưng Thiết Vũ Ưng toàn lông vũ cứng như sắt, ngồi lên… chắc chắn là không êm đâu."
"Thế à?" – Trần Trường Sinh tỏ vẻ thất vọng. "Vậy nó ăn nhiều không? Tôi không có nhiều đồ ăn để nuôi nó đâu."
Lão chưởng quỹ cảm thấy cuộc đối thoại này đi vào ngõ cụt. Lão quyết định không trả lời tên ngốc này nữa, quay sang Lâm Phong: "Tiên sư, ngài xem…"
"Được, chúng tôi quyết định rồi," – Lâm Phong dứt khoát. "Chúng tôi sẽ đến Thúy Vân Sơn!" – y tin rằng, với "Đại Đạo Thuần Thú" của Sư phụ, vấn đề "không êm" nhất định sẽ được giải quyết.
Sau khi mua bản đồ và ít lương khô cho Trần Trường Sinh, cả ba rời khỏi "Chờ Rất Lâu", để lại lão chưởng quỹ vẫn ngơ ngác.
Họ rời Cướp Bốc Trấn, hướng về Thúy Vân Sơn. Vì đã có mục tiêu, không thể tiếp tục đi bộ.
"Sư phụ, tình thế cấp bách, xin ngài để đệ tử cõng…" – Lâm Phong lại chuẩn bị cúi người.
"Thôi, thôi, đừng!" – Trần Trường Sinh vội xua tay. Cảm giác chòng chành trên lưng Lâm Phong quá kinh khủng. Hắn quay sang Tuyết Nguyệt – người đứng bên cạnh, vẻ mặt lạnh lùng.
Tuyết Nguyệt cảm nhận ánh mắt hắn, khẽ nhíu mày: "Nhìn ta làm gì?"
"Hay là…" – Trần Trường Sinh ấp úng. "Cái dải lụa của cô… trông có vẻ rộng, bằng phẳng hơn…"
Tuyết Nguyệt sững sờ. Hắn… lại muốn ngồi lên pháp bảo của nàng?
Nàng định từ chối, nhưng khi thấy vẻ mặt mong đợi của Trần Trường Sinh và ánh mắt "Sư phụ đang rèn luyện đạo tâm" của Lâm Phong, nàng bỗng thấy đau đầu.
Cuối cùng, nàng hừ lạnh một tiếng, không nói gì – nhưng dải lụa Nguyệt Hoa Lăng đã bay ra, trải rộng như một tấm thảm nhỏ.
Trần Trường Sinh mừng rỡ, vội trèo lên. Quả nhiên, ngồi trên dải lụa vừa mềm mại, vững chắc, lại có hàn khí mát lạnh – thoải mái hơn ngồi trên lưng Lâm Phong gấp trăm lần.
Thánh nữ Băng Cung cao quý, dùng pháp bảo làm ghế cho một "phàm nhân" ngồi, còn bản thân phải đứng phía trước điều khiển. Thiên tài kiếm đạo Thánh Kiếm Sơn thì bay bên cạnh, thỉnh thoảng đưa nước, gắp đồ ăn – ra dáng thị vệ tận tụy.
Nếu người ngoài thấy cảnh này, chắc chắn sẽ nghĩ tên "phàm nhân" kia mới là nhân vật chính của thiên hạ.
Sau hai ngày bay, cuối cùng, một ngọn núi hùng vĩ, cao chọc trời, đỉnh ẩn hiện trong mây trắng như ngọc – hiện ra trước mắt.
Từ xa, tiếng kêu "Kééét!" sắc bén, vang vọng, mang theo kiêu hãnh và uy nghiêm của chúa tể bầu trời.
Thúy Vân Sơn – đã đến.
Trần Trường Sinh ngồi trên dải lụa, ngước nhìn ngọn núi khổng lồ, nghe tiếng chim ưng. Hắn nuốt nước bọt, quay sang hỏi hai người bên cạnh, đôi mắt đã rực lửa:
"Này, hai người các ngươi nói xem… thịt chim ưng nướng lên… có ngon hơn thịt gà không?"