Chương 31: Yoga và tai nạn bất ngờ

Thiên Kim Danh Y

Chương 31: Yoga và tai nạn bất ngờ

Thiên Kim Danh Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người vợ quá cố của Tô Phong là một phụ nữ khéo léo, đảm đang, sở hữu làn da trắng, gương mặt xinh đẹp. Nàng là một tiểu thư khuê các, nổi tiếng khắp thôn vì sắc đẹp hơn người. Một lần sang thôn bên thăm thân, không may gặp bọn thổ phỉ cướp bóc trên đường, tính mạng và danh tiết bị đe dọa nghiêm trọng.
Đúng lúc ấy, Tô Phong khi còn trẻ tuy không phải người tốt lành gì, nhưng dung mạo cũng khá tuấn tú, lại có tính khí bốc đồng, liều lĩnh. Tình cờ đi ngang qua, hắn đã ra tay cứu giúp.
Câu chuyện anh hùng cứu mỹ nhân tưởng chừng chỉ có trong truyền thuyết đã trở thành sự thật. Khi mẫu thân Liên Y còn sống, Tô Phong cũng vì bà mà bớt đi phần nào tính cách côn đồ.
Như Tô Bạch vừa kể, đại ca của hai người giống Tô Phong như tạc, còn Tô Liên Y và Tô Bạch lại thừa hưởng vẻ đẹp từ người mẫu thân xinh đẹp kia, đặc biệt là làn da trắng mịn nổi bật hẳn giữa những người dân quê. Chỉ tiếc thay, được trời ban cho dung mạo tốt như thế mà cả hai chị em chẳng chịu chuyên tâm làm ăn, chỉ ham ăn lười làm, cuối cùng để thân hình béo tròn như heo.
Tô Bạch nhớ về mẫu thân, càng nghĩ càng xúc động, đến mức nghẹn ngào, khóe mắt đỏ hoe.
Nàng khẽ nghiêng đầu, giọng nhẹ như gió thoảng, dường như không muốn phá vỡ bầu không khí hoài niệm ấy: “Tô Bạch, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Nước mắt vừa chực trào trong khóe mắt Tô Bạch, nghe câu hỏi ấy xong liền biến mất sạch sẽ.
“Ơ? Tỷ bị ngốc rồi à? Ta bao nhiêu tuổi, chẳng lẽ tỷ còn không biết?” Giọng điệu vô tư đến không nói nên lời.
Khóe miệng Tô Liên Y khẽ co giật, thật sự rất muốn giơ tay tát cho hắn một cái.
“Ta hỏi ắt phải có lý do, nói nhiều làm gì hả?”
Tô Bạch vội giơ tay che đầu, sợ nàng thật sự ra tay đánh.
“Tỷ, ta sai rồi, ta nói ngay, năm nay ta mười bốn…”
“Mười bốn?” Tô Liên Y khựng người lại, nhìn cái thân hình tròn như một quả bóng trước mắt, hoàn toàn không thể ngờ được Tô Bạch mới chỉ mười bốn tuổi, vẫn còn là một thiếu niên trẻ tuổi! Nếu ở thời hiện đại, chắc cũng chỉ cỡ học sinh cấp hai hoặc cấp ba mà thôi.
“Đúng vậy, đúng vậy.” Tô Bạch thản nhiên đáp.
“Thế ta thì sao? Đại ca thì bao nhiêu tuổi?” Tô Liên Y tiếp tục hỏi.
“Đại ca hai mươi tuổi, năm ngoái vừa mới kết hôn. Còn tỷ mười sáu.” Tô Bạch nhìn Tô Liên Y bằng ánh mắt ngạc nhiên tột độ, rồi lại không biết tự lượng sức mình mà buột miệng: “Tỷ, lúc nãy tỷ hỏi ta, rốt cuộc là có lý do gì vậy?”
Tô Liên Y cười không được khóc không xong, giơ tay chọc mạnh vào trán hắn một cái.
“Tô Bạch à, ngươi làm ơn mở mang đầu óc ra chút đi!”
“Ui da, tỷ nhẹ tay thôi mà!” Tô Bạch vội né người, sợ bị chọc thêm lần nữa.
Phía trước chính là nhà của Tô Liên Y. Nàng bước vào cổng, lúc sắp bước vào sân thì bỗng lóe lên một ý nghĩ.
“Tô Bạch, ngươi có muốn học chữ nghĩa không?” Nàng quay đầu hỏi.
Lần này thì Tô Bạch thật sự há hốc mồm vì kinh ngạc: “Tỷ, rốt cuộc tỷ làm sao vậy? Bị kích động bởi chuyện gì sao? Sao mấy ngày nay thay đổi đến mức ta chẳng thể nhận ra nữa?”
Tô Liên Y bình thản đáp: “Bởi vì con người ta thì phải trưởng thành. Lúc còn nhỏ có thể vin vào cớ chưa hiểu chuyện, nhưng lớn rồi thì phải biết suy nghĩ cho cuộc đời mình. Chẳng lẽ ngươi định sống mãi thế này sao? Chẳng lẽ ngươi không ghen tị với những quan lại hay phú thương giàu có kia sao? Chẳng lẽ ngươi muốn từ khi sinh ra đến khi chết đi cũng chỉ quanh quẩn trong cái thôn nhỏ bé này thôi sao?”
Tô Bạch bị một loạt câu hỏi của Tô Liên Y khiến hắn ngẩn người. Những chuyện này, hắn thật sự chưa từng nghĩ đến.
Tô Liên Y mỉm cười, đưa tay vỗ vỗ bờ vai tròn trịa của Tô Bạch: “Về đi, suy nghĩ cho kỹ càng. Lần sau gặp lại, hãy trả lời ta những câu hỏi đó.”
Nói xong, nàng liền bước vào sân nhà.
Xong mọi chuyện, trời cũng đã nhá nhem tối. Gió chiều nhẹ nhàng thổi qua, trong sân yên tĩnh đến lạ lùng. Cánh cổng nhà như tách biệt hẳn với thế giới ồn ào bên ngoài, chỉ còn lại sự an nhàn của một góc quê bình yên.
Lúc này Đại Hổ đang ngồi thiền trên một tảng đá bằng phẳng trong sân.
Tô Liên Y nhìn Đại Hổ đang nhắm mắt tĩnh tọa, bỗng bật cười khẽ. Tên này cũng biết hưởng thụ phết chứ. Nhưng hành động của hắn thật sự đã cho nàng một gợi ý rất hay ho. Nàng quyết định từ nay, mỗi tối đều sẽ tập yoga trong sân để rèn luyện thân thể, tiện thể giảm cân luôn.
Nhưng trước tiên, phải giải quyết cái bụng đang kêu réo cả buổi này trước đã.
Nàng vào bếp, múc nước vào chậu vo gạo, rồi đem gạo trộn với một ít ngũ cốc thô để nấu cơm. Sau đó nàng hái rau, rửa sạch rồi thái rau – động tác nhanh nhẹn, thuần thục.
Nàng căn thời gian, đợi cơm gần chín thì bắt đầu xào rau. Chẳng mấy chốc, mùi cơm nóng hổi và thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp, khiến người ta phải nuốt nước miếng ừng ực.
Lúc này Đại Hổ vẫn còn nhắm mắt ngồi thiền, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
“Ăn cơm thôi.” Tô Liên Y khẽ gọi.
Việc Tô Liên Y xuyên không, nếu đem ra mà nói thì chẳng có cách nào giải thích nổi theo khoa học. Vậy nên nàng không khỏi tò mò, biết đâu ở thế giới này còn có những chuyện khó tin hơn thế, chẳng hạn như… võ công? Trải qua cú sốc lớn đến mức ấy, giờ nàng cũng chẳng còn thấy điều gì là lạ lùng nữa.
Nhưng thực ra, nỗi lo này của Tô Liên Y cũng hơi thừa thãi. Thế giới này, ngoài bối cảnh cổ xưa ra thì cũng chẳng khác mấy so với thời hiện đại, chẳng ai biết khinh công bay lên nóc nhà, càng không có những thứ thần công nghịch thiên như trên phim ảnh.
Chỉ là thấy Đại Hổ ngồi xếp bằng nhắm mắt, dáng vẻ nghiêm túc cứ như đang tu luyện bí kíp gì ghê gớm lắm, nên Tô Liên Y mới nhẹ giọng gọi hắn. Nàng sợ nếu mình đột ngột lên tiếng làm hắn giật mình mà “tẩu hỏa nhập ma”, mà hễ ai tẩu hỏa nhập ma thì thường sẽ đập phá, đánh người trước tiên, mà nàng thì không muốn bị thương một cách vô cớ.
Chỉ là Tô Liên Y không biết, giọng nàng vừa nhẹ nhàng vừa êm ái, vốn dĩ đã dễ nghe, nay lại dịu dàng gọi khẽ thế này, chẳng khác nào gãi đúng chỗ ngứa trong lòng người ta, nghe một tiếng mà tim cũng rung lên theo.
Đại Hổ bỗng mở bừng mắt, cố gắng đè nén cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng, rồi đứng dậy, chỉ “Ừm” một tiếng. Hắn không thèm liếc Tô Liên Y lấy nửa con mắt, cứ thế đi thẳng vào nhà, ngồi ngay ngắn bên chiếc bàn tròn trong phòng khách.
Tô Liên Y bưng bát thức ăn vào, vừa thấy Đại Hổ ngồi đó vững như núi Thái Sơn, nàng bỗng buồn cười thầm: Tên này coi nàng là thê tử thật sao? Chẳng lẽ hắn đợi nàng bưng cơm đút tận miệng chắc?
Nhưng nghĩ lại, hai người còn ràng buộc về lợi ích với nhau, nàng đành nhịn xuống cục tức này trước vậy.
Nàng dọn hết cơm canh lên bàn, tiện miệng nói một câu: “Ăn đi.” Rồi không khách sáo, tự mình gắp thức ăn trước.
Đại Hổ cũng chẳng câu nệ, cầm đũa ăn. Hắn tuy không nhiều lời, nhưng không phải kẻ ngốc, cơm canh thế nào, chỉ cần nhìn tốc độ hắn ăn là đủ hiểu.
Ăn xong, Tô Liên Y thu dọn bát đũa gọn gàng, rồi chạy vào nhà tìm một tấm chiếu, đem ra sân trải giữa khoảng sân lát gạch bằng phẳng.
Đại Hổ đang định ra sân luyện quyền, thấy vậy thì sững người, đứng sang một bên nhìn nàng, trong mắt hiện rõ vẻ ngạc nhiên.
Chỉ thấy Tô Liên Y đã thay sang một bộ quần áo thoải mái, rồi cởi giày, chân trần bước lên chiếu. Trước tiên, nàng ngồi thiền một lúc, khép mắt tĩnh tâm, rồi bắt đầu thực hiện một loạt động tác kỳ quái, khiến cái thân hình vốn đã tròn trịa của nàng trông lại càng tròn hơn.
Đại Hổ cau mày: Đây là thứ tà công gì vậy?
Tô Liên Y chẳng thèm để tâm đến ánh mắt đang dán chặt vào mình, chỉ tập trung tập yoga. Mãi đến khi tập xong nửa canh giờ, quần áo trên người đã ướt đẫm mồ hôi, nàng mới hít sâu một hơi, rồi thong thả đứng dậy. Xỏ giày, cuộn chiếu lại, rồi bước vào bếp đun nước nóng để tắm gội cho thoải mái.
Đại Hổ rất tò mò, nhưng không hỏi. Tô Liên Y biết hắn thắc mắc, nhưng cũng chẳng buồn giải thích.
Cứ thế, một đêm lại trôi qua yên ả.
Sáng hôm sau, ăn sáng xong, Đại Hổ như thường lệ ra đồng làm việc. Tô Liên Y rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn quyết định sang nhà Tôn gia xem tình hình hồi phục của Tôn Đại Hải ra sao.
Ban ngày, người dân quê đều ra đồng, cả thôn nhỏ càng trở nên vắng lặng, yên ắng lạ thường.
Trên đường sang nhà Tôn gia, Tô Liên Y phải đi ngang qua giếng nước ở phía Tây làng. Vừa đi tới đó, nàng bất ngờ trông thấy một phụ nữ đang mang thai, đang gắng sức kéo thùng nước lên.
Người phụ nữ ấy không khỏe mạnh như những bà nông phụ bình thường, ngược lại trông khá mảnh mai, dáng người thấp bé nhưng mềm mại, ngay cả khi bụng bầu đã lộ rõ mà dáng đứng thướt tha ấy vẫn đủ khiến người ta ngoái nhìn.
Thùng nước rất nặng, bà bầu ấy nâng lên vô cùng vất vả, hai cánh tay gầy guộc nắm chặt tay xách, dồn hết sức kéo lên từng chút một.
“Ngươi cẩn thận kẻo trẹo lưng đấy, để ta giúp cho!” Tô Liên Y vội vàng chạy lại, đưa tay đỡ lấy thùng nước.
Người phụ nữ mang thai kia quay đầu lại, thấy người đang đứng cạnh mình lại là Tô Liên Y, liền hét toáng lên một tiếng thê lương như gặp ma, vứt luôn thùng nước rồi quay người bỏ chạy.
Nào ngờ vừa chạy được hai bước thì vấp phải một hòn đá, cả người loạng choạng rồi đổ sấp xuống phía trước.
Tô Liên Y hoảng hốt, cũng vứt luôn thùng nước trong tay, nhưng thùng nước đầy làm sao nói buông là buông được ngay. Nàng rõ ràng nghe thấy cổ tay bên phải phát ra một tiếng ‘rắc’ giòn tan, tiếp đó là cơn đau nhói thấu xương.
Nhưng đau thì mặc đau, trước mắt còn có chuyện nghiêm trọng hơn nhiều, người phụ nữ kia ngã sấp mặt xuống đất, nếu để ngã thật thì đứa bé trong bụng chắc chắn sẽ không giữ được!
Có lẽ là bản năng của một người phụ nữ, cũng có thể là lương tâm của một người làm nghề y, Tô Liên Y bất chấp cổ tay đau dần, nàng phóng người lao ra như mũi tên, thân hình mập mạp bất ngờ nhanh nhẹn đến kinh ngạc.
Ngay khi người phụ nữ mang thai sắp tiếp đất, Tô Liên Y đã lao tới kịp, chắn ngay dưới thân nàng ta.
“A ——!”
Tiếng hét này không phải của người phụ nữ kia, mà là của Tô Liên Y. Bởi vì lúc nàng nhào tới đỡ người, lưng lại va trúng một hòn đá to nằm trên mặt đất, rạch một đường sâu hoắm, máu tươi lập tức nhuộm ướt cả vạt áo.