Chương 34: Màn Trả Đũa

Thiên Kim Danh Y

Chương 34: Màn Trả Đũa

Thiên Kim Danh Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Liên Y khựng lại, chợt nhớ đến tiếng “rắc” giòn tan lúc trước.
“Là bị trật… á…!”
Chữ “khớp” còn chưa kịp thốt ra, một tiếng hét chói tai đã bật khỏi miệng nàng.
Sơ Huỳnh đang cầm thau chuẩn bị vo gạo nghe thấy liền hoảng hồn, đánh rơi luôn cái thau rồi hớt hải chạy trở lại phòng.
“Chuyện gì vậy? Liên Y, ngươi sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi?”
Cửa phòng bật mở, bên trong là Đại Hổ đang một tay giữ chặt cánh tay Tô Liên Y, tay kia nắm lấy bàn tay nàng, xoay qua xoay lại. Còn Tô Liên Y thì vẫn đang nằm sấp trên giường, đầu ngẩng cao, trừng mắt giận dữ nhìn Đại Hổ chằm chằm.
“Ngươi… ngươi…” Tô Liên Y tức đến mức nói không ra hơi, nhưng cũng chẳng biết phải mắng gì cho hả giận. Nàng vốn chẳng giỏi chửi bới, mà giờ đây, ngoài mắng chửi ra, nàng thật sự chẳng còn cách nào để xả cơn giận này.
Đại Hổ thì chẳng mảy may để tâm, thản nhiên hất tay nàng ra, xoay người bỏ đi thẳng.
Sơ Huỳnh hớt hải chạy đến, ôm lấy Tô Liên Y, lo lắng hỏi: “Liên Y, ngươi không sao chứ? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Khuôn mặt đầy vẻ hoảng sợ.
Nhìn thấy Sơ Huỳnh thật lòng lo lắng cho mình, cơn đau nơi cánh tay Tô Liên Y dường như cũng vơi đi phần nào. Nàng khẽ mỉm cười: “Ta không sao, cảm ơn ngươi.” Trong lòng chợt dâng lên một cảm giác ấm áp. Không ngờ sau khi đã có cha và ca ca, đệ đệ thương yêu, giờ nàng lại có thêm được một người bạn tốt nữa.
“Cảm ơn cái gì chứ, ngươi mới là người ta phải cảm ơn mới đúng.” Nói đến đây, Sơ Huỳnh hơi ngập ngừng, cúi đầu xuống, hạ giọng thì thào: “Liên Y đừng sợ, nói ta nghe, có phải tên kia bắt nạt ngươi không?” Ý nàng là Đại Hổ.
“Không hẳn là bắt nạt… Hắn vừa nãy bẻ lại khớp tay cho ta thôi.” Vừa nói xong, Tô Liên Y lại thấy tức giận: Cái tên chết bầm kia, đã bẻ thì thôi, đằng này lại chẳng báo trước một tiếng, cứ thế mà làm, coi nàng là khúc gỗ chắc? Dù là chữa thương thì cũng phải hỏi ý bệnh nhân một câu chứ!
Nàng không muốn nói xấu Đại Hổ, nhưng cơn giận ngầm vẫn cứ dâng lên, đến mức Sơ Huỳnh cũng cảm nhận được.
Nửa canh giờ sau, cháo cũng đã nấu xong, Sơ Huỳnh còn tiện tay xào thêm vài món ăn kèm nữa.
Ban đầu Sơ Huỳnh định mang cháo lên tận giường cho Tô Liên Y, nhưng nàng kiên quyết từ chối, nhất quyết ngồi dậy ra bàn ăn cho đàng hoàng. Với Tô Liên Y mà nói, mấy vết thương ngoài da này chỉ cần băng bó là xong, chứ đâu đến nỗi phải nằm bẹp một chỗ.
Lúc Tô Liên Y dù mặt mày còn tái nhợt nhưng đã ngồi ngay ngắn bên bàn ăn, Đại Hổ đã ngồi vào bàn từ trước, bỗng nhiên nhìn nàng với ánh mắt tán thưởng. Từ trước đến nay hắn luôn kính trọng những nữ nhân mạnh mẽ, không yếu đuối nhõng nhẽo, không sợ đau sợ khổ.
Lần đầu tiên, Đại Hổ chủ động nở nụ cười thiện ý với nàng. Chỉ tiếc, đổi lại là cái lườm sắc như dao của Tô Liên Y. Nếu ánh mắt có thể giết người, e rằng dù không giết chết Đại Hổ thì cũng đủ làm hắn bị thương nặng.
Màn "đối đáp" bằng ánh mắt kỳ lạ này không lọt khỏi đôi mắt tinh tường của Sơ Huỳnh. Nhìn thấy thế, trong lòng nàng ta càng thêm chắc chắn với "âm mưu" vừa nảy ra khi còn ở trong bếp!
Tuy Tô Liên Y cố gắng ngồi dậy ăn cơm ở bàn, nhưng thân thể rốt cuộc vẫn chưa tiện hoạt động. Lúc này, Đại Hổ lại hiếm hoi chủ động muốn giúp múc cơm, song bị Sơ Huỳnh khéo léo từ chối, rồi tự tay múc cơm, đặt bát đũa cho mọi người.
“Liên Y, người bị thương, đi lại bất tiện, mấy ngày tới để ta đến chăm sóc ngươi được không?” Sơ Huỳnh chớp đôi mắt to long lanh, nhìn Tô Liên Y với ánh mắt dịu dàng làm nũng.
Tô Liên Y hơi cau mày: “Không cần đâu, chỉ là vết thương ngoài da, vài hôm là khỏi.” Tay phải chưa thể cử động, nàng liền dùng tay trái cầm thìa, nhẹ nhàng múc một thìa cháo nếm thử.
Quả nhiên, Sơ Huỳnh quả không nói quá lời, tay nghề nấu cháo của nàng ta thật sự rất khá. Cháo trắng nấu cùng các loại ngũ cốc, thêm chút đậu đỏ, nước cháo sánh đặc, hạt gạo chín mềm, thoang thoảng hương thơm dịu nhẹ.
Các món ăn khác cũng được trình bày rất tinh tế, chỉ có điều món nấm xào cay lại được chế biến khá kỳ quặc. Ớt đỏ nhìn rất bắt mắt, nhưng vì cho quá nhiều hạt tiêu nên mùi hăng nồng nặc.
Tô Liên Y bị sặc đến mức suýt hắt hơi, nhưng vì sợ ảnh hưởng đến vết thương nên đành cố nín nhịn.
“Không được, ngươi bị thương là tại ta, nếu ta không đến chăm sóc, trong lòng ta áy náy lắm.” Sơ Huỳnh nhíu mày, vành mắt đỏ hoe, bộ dạng như thể chỉ cần Tô Liên Y từ chối thêm một lời nữa là sẽ khóc ngay trước mặt nàng.
Hai người còn đang giằng co, Đại Hổ đã cầm thìa ăn một thìa cháo. Vừa ăn xong, sắc mặt hắn lập tức thay đổi, theo phản xạ muốn nôn ọe, nhưng vì đang ngồi ngay bàn ăn, nôn ra tại chỗ thì thật bất lịch sự, thế là hắn bật dậy, chạy thẳng ra cửa.
Nào ngờ, cánh cửa không biết đã bị ai đóng lại từ lúc nào, còn cài chốt hẳn hoi. Hắn loay hoay mở chốt cửa nhưng vì quá gấp mà mãi không mở được. Vừa mở được chốt, hắn liền lao ra ngoài như tên bắn.
Tô Liên Y nhìn thấy hành động kỳ quặc của Đại Hổ, vô cùng khó hiểu: “Hắn sao vậy?”
Sơ Huỳnh bĩu môi: “Dám bắt nạt bạn của ta, tất nhiên phải dạy cho hắn một bài học.”
Tô Liên Y vẫn chưa hiểu ra, nghĩ chắc do Đại Hổ ăn cháo xong mới thành ra nông nỗi này, bèn bưng bát cháo của hắn lên, đưa lên ngửi thử. Món nấm xào cay quá nồng, át hết các mùi vị khác, nên nàng dùng thìa múc một ít nếm thử. Lập tức, vị chua nồng xộc thẳng lên mũi khiến nàng suýt sặc.
Miễn cưỡng nuốt xuống, Tô Liên Y hỏi: “Sơ Huỳnh, sao cháo của hắn lại khác với chúng ta vậy?”
“Bởi vì ta đã cho thêm giấm vào đó! Ai bảo hắn bắt nạt ngươi, hứ!” Vừa nói, nàng ta vừa bĩu môi, ánh mắt đầy gian xảo nhìn chằm chằm ra phía cửa.
Sơ Huỳnh tự cảm thấy mình thật thông minh, vì đã cho nhiều giấm như vậy, nàng cố ý cho thêm thật nhiều hoa tiêu vào món ăn để mùi cay nồng át đi vị chua của cháo. Để Đại Hổ khó chịu thêm một chút nữa, nàng còn lén cài chốt cửa, thật là tuyệt diệu!
“…” Tô Liên Y toát mồ hôi lạnh trán. Xem ra, ngây thơ như cô nàng này cũng không nên đắc tội, bọn họ có những cách trả thù rất riêng.
Mặc dù Sơ Huỳnh đã dùng hết giấm và hoa tiêu trong nhà Tô Liên Y, nhưng Tô Liên Y vẫn rất vui, liền đồng ý với Sơ Huỳnh rằng mấy ngày tới, ban ngày nàng cứ đến nhà mình chăm sóc, tối lại để Đại Hổ đưa về.
Triệu thị cũng đã ghé qua. Thấy quả phụ mới dọn đến làng đang ở nhà Tô Liên Y thì tỏ vẻ khó hiểu, nhưng không hỏi gì, chỉ ngồi trò chuyện với Tô Liên Y vài câu rồi về.
Ngô thị dẫn Tôn Cẩm đến thăm. Nàng ta không hề tỏ ra ngạc nhiên, thấy Tô Liên Y thân thiết với quả phụ thì cũng thể hiện sự thiện ý. Lần này nàng ta mang cho Tô Liên Y hai con gà con mới nở từ lứa trứng mua về mấy ngày trước, chọn ra hai con khỏe mạnh nhất để mang sang tạ ơn.
Đại Hổ ra sân dựng chuồng gà, Tôn Cẩm cũng lon ton chạy theo, miệng gọi “Đại Hổ ca” ríu rít rất thân thiết.
Trong nhà, ba người phụ nữ trò chuyện rôm rả. Vì đã bớt gánh nặng gia đình, Ngô thị cũng trở nên cởi mở, nói chuyện rôm rả, từ chuyện nhà này sang chuyện nhà khác.
Sơ Huỳnh vui không tả xiết, đây là ngày nàng ta vui nhất kể từ khi đến làng này, thường ngày nàng thật sự quá cô đơn. Tô Liên Y cũng rất vui, chăm chú lắng nghe, nhưng nàng lắng nghe có mục đích rõ ràng: cẩn thận phân tích từng lời của Ngô thị, cốt để hiểu thêm về thế giới này.
Mười ngày sau.
Vết thương của Liên Y đã hồi phục hơn nửa, đóng vảy, ngứa ngáy do đang mọc da non.
Nàng cố ý kiểm soát chế độ ăn, không ăn dầu mỡ, một mặt để vết thương mau lành, mặt khác cũng để giảm cân. Quả nhiên, ăn uống lành mạnh mang lại hiệu quả giảm cân rất tốt, ít nhất là cái “phao bơi” quanh bụng đã nhỏ đi trông thấy.
Thân hình này vốn tay chân thon dài, phần lớn mỡ đều tập trung ở vùng bụng, nhìn xa cứ như một con quay. Giờ bụng đã nhỏ đi khá nhiều, tuy chưa thể gọi là thon thả, nhưng ít ra cũng cân đối hơn trước.
Tay nghề may vá của Sơ Huỳnh rất khéo, mấy ngày gần đây đều ở nhà dạy Tô Liên Y nữ công, còn chọn mấy bộ quần áo cũ mang sửa lại cho gọn người, hai người bận rộn nhưng vui vẻ vô cùng.
Điều mọi người không biết là, bề ngoài thì Tô Liên Y như đang an tâm tĩnh dưỡng, nhưng trong lòng nàng vẫn luôn âm thầm toan tính. Nay đã có tiền, liệu có thể sớm thực hiện kế hoạch rời khỏi thôn Tô gia, để sớm ngày thoát khỏi nơi này và sống cuộc đời mà mình mong muốn.