Thiên Kim Danh Y
Chương 4: Phu quân
Thiên Kim Danh Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên bàn có một chiếc đèn dầu, dưới chân đèn là hai hòn đá. Tô Liên Y đoán đây chính là đá đánh lửa trong truyền thuyết.
Vốn là người lớn lên ở thành phố, nàng chưa từng trải nghiệm cuộc sống nông thôn, nhưng ít nhất cũng có kiến thức cơ bản và trí tưởng tượng.
Nàng cầm hai hòn đá cọ xát vào nhau, tia lửa bắn ra, thắp sáng ngọn đèn dầu.
Căn phòng tối om nhờ ánh đèn leo lét mà trở nên sáng sủa hơn đôi phần. Khi Tô Liên Y nhìn rõ cảnh tượng bừa bộn chẳng khác gì bãi rác tái chế, nàng đã bình tĩnh trở lại.
Nàng không còn là Tô Liên Y của trước kia nữa. Có thể một ngày nào đó sẽ rời khỏi nơi này để tìm cuộc sống mình mong muốn, nhưng trước khi hiểu rõ thế giới này, đây vẫn là nơi trú chân duy nhất của nàng.
Đã đến đây thì đành phải an phận vậy. Thay vì cứ ngồi than thở về môi trường bẩn thỉu này, chi bằng tự mình bắt tay dọn dẹp cho tươm tất.
Trong góc phòng có một chiếc giường lớn chạm trổ hoa văn, chăn đệm trên đó thì đen sì không thể tả. Bên cạnh còn có một bàn trang điểm. Tô Liên Y bước tới, lục lọi bàn trang điểm, cuối cùng tìm thấy một cái kéo trong ngăn kéo thứ hai.
Cầm kéo quay lại đống “rác rưởi”, nàng tùy tiện lôi ra một mảnh vải trông có vẻ thấm hút tốt nhất, xoẹt xoẹt vài nhát kéo, cắt nó thành mấy miếng giẻ lau tạm.
Tuy trong phòng bẩn thỉu ngổn ngang, nhưng đồ đạc cần thiết vẫn đủ đầy, cho thấy gia đình nàng cũng từng bỏ nhiều tâm huyết sắm sửa cho nàng.
Trong bếp có ba cái chậu gỗ lớn, Tô Liên Y khiêng ra sân hết. Nàng gom đống quần áo bẩn trong phòng và những thứ vứt cạnh sân chất thành một đống bên cạnh chậu, lát nữa sẽ lựa ra vài bộ giặt trước để dùng tạm.
Bên trái cửa ra vào có một cái giá gỗ, trên giá đặt một chiếc chậu nhỏ. Nàng múc đầy nước, nhúng mấy miếng giẻ lau vừa cắt lúc nãy rồi bắt đầu hì hục lau chùi.
Chiếc giường lớn chạm trổ hoa văn này tuy không phải đồ quý hiếm gì, nhưng nếu đem về hiện đại cũng có giá vài chục ngàn. Tô Liên Y vừa lau giường cho lộ ra màu gỗ nguyên bản, vừa cảm thán: Ở hiện đại nàng chẳng phải người chơi đồ cổ, vậy mà giờ lại được ngủ trên chiếc giường “xịn sò” thế này ở cổ đại.
Trước đây nàng chỉ từng thấy gương đồng trên TV, giờ thì coi như mở mang tầm mắt. Nói ra cũng lạ, chiếc gương đồng này được mài rất phẳng phiu, lau sạch mặt gương rồi thì soi rõ mồn một, chỉ là không thấy rõ màu sắc, còn lại thì khá ổn.
Tô Liên Y cặm cụi dọn dẹp suốt khoảng một canh giờ (2 tiếng). Đến khi trời tối hẳn, cuối cùng cũng lau chùi xong xuôi cả gian phòng.
Có lẽ là do đã mang hết đống quần áo bẩn ra sân, cũng có thể vì đã mở cửa thông gió khá lâu. Hoặc có thể là do Tô Liên Y lau chùi mọi đồ đạc sạch sẽ, lúc này trong phòng đã không còn cái mùi hôi hám khó chịu nữa, chỉ còn phảng phất một mùi sạch sẽ, thậm chí hơi thơm dịu.
Mùi hương ấy à? Chính là do Tô Liên Y vô tình tìm được ít bột bồ kết trong góc phòng, để khử mùi, nàng còn bỏ thêm ít phấn thơm của mình vào chậu nước.
Tô Liên Y quăng cái giẻ lau sang một bên, ngồi phịch xuống chiếc ghế gần đó. Nàng đưa mắt nhìn quanh bốn phía, tuy mồ hôi vã ra như tắm, nhưng khi thấy thành quả lao động của mình, tâm trạng lại bỗng chốc vui vẻ hẳn lên.
Bụng nàng khẽ kêu “ùng ục”, nàng đưa tay xoa lớp mỡ mềm mềm ở bụng, không nhịn được bật cười thành tiếng: “Hồi trước cứ tưởng người béo không hiểu được cái khổ của đói bụng, hóa ra béo cũng đói như thường.” Nàng không phải mỉa mai ai, chỉ tự giễu mình mà thôi.
“Có làm mới có ăn” – nàng tự nhủ, rồi đứng dậy đi về phía bếp. May mà lúc dọn bếp, nàng còn moi ra được ít gạo, bột mì và chút rau củ, chắc tối nay không đến nỗi phải ôm bụng đói đi ngủ.
Cửa phòng có bậc cửa cao là đặc trưng kiến trúc của vùng này. Khi nãy nàng ra vào mấy lần, suýt nữa vấp ngã mấy phen. Giờ nàng đã rút kinh nghiệm, cứ bước qua bậc cửa là cúi đầu chăm chú nhìn chân. Nhưng tránh được bậc cửa thì lại suýt đâm sầm vào một người đang đi tới trước mặt.
Dù chưa kịp ngẩng đầu, Tô Liên Y cũng lờ mờ cảm nhận được trước mặt mình là một bóng người cao lớn.
Không biết từ lúc nào, một người đã lặng lẽ xuất hiện ngay trước mặt nàng. Đến khi Tô Liên Y kịp nhìn rõ gương mặt người đó, nàng sững người, há hốc miệng kinh ngạc.
…
Trời đã tối hẳn, gió đêm thổi qua làm lá cây xào xạc.
Trong phòng chỉ leo lét một ngọn đèn dầu, ngoài sân thì chẳng có lấy một ngọn đèn soi đường. May mà sắp rằm âm lịch, trăng to và sáng, rải xuống sân một lớp ánh bạc dịu dàng.
Tô Liên Y cảm thấy trước mặt mình có một bóng đen cao lớn đang áp sát, nàng giật mình ngẩng phắt đầu lên. Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn rõ thì suýt nữa thì hét toáng lên: Đây... đây chẳng phải là gấu đen sao!?
Bóng người ấy cao lớn vạm vỡ, vai rộng, eo hẹp, theo tiêu chuẩn hiện đại chắc chắn phải cao trên mét tám lăm. Nhưng hình dáng kia nhìn thế nào cũng chẳng giống người: mái tóc dài rối bù như cỏ dại, quần áo trên người thì rách tả tơi chẳng khác gì kẻ lang thang.
Tô Liên Y hốt hoảng lùi lại mấy bước liền. Đêm hôm khuya khoắt, một thân con gái mà chạm mặt một gã cao to, lực lưỡng, ăn mặc tả tơi thế này… chẳng có gì báo hiệu điềm lành! Nàng lập tức nhớ ra lúc dọn dẹp đã thấy có khúc gậy dựa sau cánh cửa, không kịp nghĩ nhiều, vươn tay với lấy rồi thủ sẵn trước ngực.
“Ngươi là ai, dám tự tiện xông vào nhà dân? Mau cút ra ngoài! Nếu không cút, đừng trách ta không khách khí!” Vừa quát, Tô Liên Y vừa rút khúc gậy ra, lập tức vào tư thế sẵn sàng tấn công.
Nàng lờ mờ cảm thấy người kia hơi khựng lại một thoáng, nhưng ngay sau đó cứ như thể chẳng nghe thấy lời cảnh cáo của nàng, vẫn lù lù tiến thẳng vào trong nhà.
Gã đàn ông càng tiến lại gần, dưới ánh đèn leo lét, Tô Liên Y càng nhìn rõ, tim nàng đập thình thịch như trống làng. Quần áo người này rách bươm thì thôi đi, da mặt, cánh tay lấm lem bùn đất, nhìn thế nào cũng giống hệt một tên dân chạy loạn lang thang đói khát!
Chết rồi xuyên không, mới xuyên sang đã suýt chút nữa thì bị dìm xuống giếng, giờ vừa mới thoát khỏi đống rắc rối này, đêm hôm lại đụng phải lưu manh. Nếu hắn chỉ cướp của thì thôi nàng còn chịu được, chứ mà động đến thứ khác… thì thà chết quách cho xong!
Nghĩ vậy, Tô Liên Y không nói không rằng, vung gậy đánh trước để giành thế chủ động.
Người đàn ông cao lớn, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo như băng, ánh mắt thoáng lộ vẻ khinh thường.
Hắn nhấc tay lên, như định theo phản xạ đỡ lấy cây gậy đang quất tới, nhưng rồi lại hạ tay xuống, cứ thế trơ mắt nhìn cây gậy giáng thẳng lên ngực mình.
“Rắc!” một tiếng giòn tan vang lên, cây gậy gãy làm đôi, đủ thấy Tô Liên Y ra tay mạnh cỡ nào. Thế nhưng gã đàn ông kia vẫn đứng yên như núi, cứ như thể thứ vừa đập vào hắn chẳng phải gậy gộc mà chỉ là sợi tơ mỏng manh, rồi thản nhiên bước tiếp về phía nàng.
Tô Liên Y sắp khóc đến nơi rồi, trong lòng gào thét: Xong rồi xong rồi! Giờ thì biết làm gì đây!
Điều khiến nàng bất ngờ là người đàn ông kia chẳng hề động thủ với nàng, mà cứ thế bước thẳng qua nàng, đi vào trong phòng.
Tô Liên Y sững người. Gã này không phải tới gây chuyện sao? Nhìn hành vi của hắn thì hình như còn rất quen thuộc với nơi này. Rốt cuộc hắn là ai?
Người đàn ông vừa vào phòng cũng thoáng khựng lại. Đôi mắt lạnh lùng quét một vòng, ánh mắt thoáng lộ vẻ kinh ngạc, rồi hắn lại nhìn sang trái, liếc sang phải, cứ như thể chính hắn cũng nghi ngờ bản thân đã đi nhầm phòng vậy.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Tô Liên Y. Chẳng lẽ… người đàn ông này chính là… phu quân của nàng?
Hắn vẫn quay lưng về phía nàng, Tô Liên Y chỉ thấy tấm lưng rộng và sống lưng thẳng tắp, cùng vóc dáng lực lưỡng hiếm thấy.
Lúc nãy vì quá sợ hãi nên nàng không để ý kỹ, giờ nhìn kỹ mới thấy thân hình hắn thực sự quá đẹp.
Chiều cao thì khỏi bàn, chỉ riêng đôi chân dài thẳng tắp kia đã đủ chuẩn người mẫu, chưa kể tấm lưng rắn chắc, dù mặc bộ quần áo rách tả tơi vẫn lộ rõ cơ bắp săn chắc đầy sức mạnh. Mái tóc hắn rối bù, dính đầy bùn đất và bết lại thành từng búi, nhưng Tô Liên Y có thể đoán chắc rằng, nếu được gội rửa sạch sẽ thì hẳn sẽ đen bóng óng mượt.
Nàng bèn thận trọng gọi thử một tiếng: “Đại… Hổ?”
Nếu nàng nhớ không lầm, phu quân của “nguyên chủ” hình như tên là Đại Hổ…