Thiên Kim Danh Y
Chương 9: Đòi tiền
Thiên Kim Danh Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cha? Đòi tiền?” Tô Liên Y kinh ngạc kêu lên, quả đúng là sợ điều gì thì điều đó lại tới.
Tô Bạch và Tô Liên Y là hai tỷ đệ, dung mạo khá tương đồng: làn da trắng trẻo, thân hình tròn trịa, đôi mắt to tròn trong veo, khóe miệng hơi cong lên. Đáng tiếc, vì cơ thể đầy mỡ, lại thêm vẻ mặt du côn, nên hai tỷ đệ vốn có thể là nam thanh nữ tú, cuối cùng lại trông như hai kẻ du côn béo múp.
Tô Bạch mang vẻ mặt lấc cấc, trên khuôn mặt béo tròn nở nụ cười vừa xảo quyệt vừa đắc ý.
“Đúng vậy, cha mà không đi đòi tiền, thì nhà mình lấy đâu ra tiền mà tiêu chứ? Tỷ à, lần trước tỷ còn đòi mua phấn thơm của hiệu Tuyết Bách Đường trên trấn đấy thôi, thứ phấn vớ vẩn ấy mà giá cắt cổ. Nếu không nhờ cha đi đòi tiền, chẳng lẽ trông mong vào thằng ngốc nhà tỷ cày ruộng kiếm tiền mua cho tỷ chắc?”
“……”
Tô Liên Y bỗng nhớ ra chuyện mình đã nghi ngờ từ tối qua khi giặt quần áo: tại sao một người phụ nữ nhà quê lại có thể sắm sửa nhiều y phục đến vậy? Hơn nửa sân phơi toàn y phục đủ màu sặc sỡ của nàng ta, đếm không xuể. Bây giờ nàng đã hiểu ra rồi, thì ra đều là tiền cha nàng ta đi đòi được.
“Dậy mau lên! Cha đang đợi tỷ đấy!”
Quan hệ giữa hai tỷ đệ xưa nay vẫn tốt, Tô Bạch cũng chẳng khách sáo, túm lấy cổ tay Tô Liên Y kéo nàng xuống giường. Hành động này khiến nàng rất khó chịu, nàng ghét bị người khác động chạm vào người.
Liên Y bất ngờ hất mạnh tay ra, lực nàng dùng không hề nhỏ. Bản thân nàng vốn đã nổi tiếng khỏe mạnh hơn người thường, trước kia chỉ dựa vào sức lực mà đánh nhau chưa từng thua ai. Nay lại cộng thêm thân thủ của Tô Liên Y, chỉ khẽ hất một cái đã quăng Tô Bạch sang một bên.
“Đừng có chạm vào ta.” Nàng lạnh lùng quát, giọng nói đầy uy lực.
Tô Bạch bị hất ngã lăn ra đất, hoảng sợ tròn mắt nhìn tỷ mình: “Tỷ tỷ… tỷ sao vậy?”
Tô Liên Y cố nén cảm giác ghê tởm trong lòng, chống tay ngồi dậy: “Không có gì, cha đi đòi tiền thì liên quan gì đến ta.”
Thế gian này vốn đã chẳng hề công bằng, dù là hiện đại hay cổ đại cũng vậy. Những gì nàng có thể làm, ngoài việc tự lo liệu cho bản thân thì chỉ đành giả vờ không nghe, không thấy, tự lừa dối bản thân mà sống. Chính nghĩa ư? Là người hiện đại, còn ai giữ được thứ chính nghĩa ấy nữa sao?
Tô Bạch lồm cồm bò dậy từ dưới đất, lắc lư lớp mỡ trên người: “Tỷ, nhà đó đúng là rất nghèo, lục tung cả lên cũng chẳng thấy bất kỳ tài sản nào, ngay cả một con gà mái cũng không có. Nhưng cha nghi ngờ bọn họ giấu hết tiền bạc giao cho người phụ nữ trong nhà đó. Khổ nỗi nam nữ thụ thụ bất thân, bọn ta đâu tiện lục soát người nàng ta được? Thế nên cha mới nhớ đến nhị tỷ. Cha nói xong việc sẽ cho tỷ một phần tiền công.”
Nghe Tô Bạch nói xong, Tô Liên Y chỉ thấy một bụng tức tối mà không biết trút vào đâu. Dù hiện đại cũng có lắm chuyện bất công, nhưng ít ra bề ngoài vẫn còn giữ được chút yên ổn, đâu có ngang ngược, trắng trợn như chốn này.
“Ta chẳng cần cái thứ phấn thơm vớ vẩn đó! Cút ngay cho ta!”
Nói đoạn, nàng giơ chân đá thẳng Tô Bạch khi hắn vừa lồm cồm bò dậy, khiến hắn lại lăn thêm một vòng nữa.
Tô Bạch thấy nhị tỷ nổi giận, tưởng mình làm phiền giấc ngủ của nàng, liền lồm cồm bò dậy, vừa lăn lộn vừa chạy ra ngoài: “Biết rồi, biết rồi, là đệ sai, tỷ cứ ngủ tiếp đi, đệ không quấy rầy nữa, thật mà… thật mà…”
“Khoan đã, quay lại đây.” Ngay lúc Tô Bạch sắp bước ra khỏi cửa, Liên Y lại gọi hắn lại.
“Ơ… tỷ, còn chuyện gì nữa?” Đối mặt với uy thế của nhị tỷ, Tô Bạch chỉ dám ấm ức mà không dám nói ra.
Trên người Tô Liên Y lúc này chỉ mặc mỗi yếm lót, nhưng với người hiện đại mà nói thì như vậy còn là quá kín đáo. “Nếu ta không đi, các người định làm thế nào?”
Nàng vừa hỏi vừa đưa tay lấy một bộ y phục màu be sạch sẽ, khoác lên người. Y phục người xưa cũng không khó mặc, quan trọng là buộc chặt dây lưng.
Tô Bạch cẩn thận đáp: “Ngoài cha ra, còn có Lý Nhị Lại và Triệu Đại Thiết cũng đi cùng chúng ta. Nếu tỷ không đi thì để vợ của Triệu Đại Thiết thay. Chỉ có điều ý của cha là, gọi thêm người thì số tiền chia ra sẽ ít đi, thà rằng giữ lại cho người nhà mình. Chẳng phải cha vừa nghĩ ra đã gọi tỷ trước tiên đó sao?”
Tô Liên Y có thể tự lo liệu cho bản thân, nhưng lại không thể giả vờ không nghe, không thấy.
“Đi thôi.” Nàng vẫn không yên tâm được.
Tô Bạch lẽo đẽo theo sau Tô Liên Y bước ra khỏi phòng, không biết nên khóc hay nên cười, tay xoa hông chỗ vừa bị đá vẫn còn đau. Cha từng nói đám đàn bà thật khó lường, nhìn nhị tỷ hắn là biết.
…
Ở thôn Tô gia, nhà Tô Liên Y đã được xem là khá giả nhất rồi, nhiều nhà khác còn nghèo rớt mồng tơi hơn nữa. Tường nhà xây bằng đất sét trộn đá, nhìn kỹ vẫn thấy đầy những kẽ hở. Mái nhà chẳng có lấy một viên ngói nào, chỉ lợp toàn bằng rơm rạ, ngoài trời mưa to thì trong nhà cũng dột như mưa. Cái sân cũng chỉ được quây tạm bằng đá và cành cây khô, đúng y như cái sân mà Tô Liên Y đang nhìn thấy lúc này.
Khi Tô Liên Y và Tô Bạch tới nơi, giữa sân đã đứng sẵn ba tên du côn lấc cấc, trên mặt viết rõ mấy chữ “côn đồ vô lại”, trong đó có cả cha ruột của thân xác này.
Vì Tô Bạch có nét giống nàng, nên Tô Liên Y vẫn nghĩ cha ruột Tô Phong chắc hẳn cũng phải trắng trẻo, mập mạp. Thế mà trước mắt ba kẻ này đều gầy đen, hai người lớn tuổi, một người còn khá trẻ. Rốt cuộc… ai mới là cha ruột của thân xác này?
Nàng không thể để lộ bất kỳ sơ hở nào, kẻo người ta phát hiện Tô Liên Y đã không còn là Tô Liên Y trước kia nữa.
“Liên Y, con tới rồi à?”
Trong ba tên đó, một lão du côn lớn tuổi vừa thấy nàng liền nở nụ cười toe toét, cứ như đã nhìn thấy bạc trắng rơi vào túi mình.
“Ừm.” Tô Liên Y khẽ gật đầu, tạm thời chưa dám chắc lão này có đúng là cha ruột của Tô Liên Y không. Mà cho dù có phải thật, nàng cũng chẳng muốn thân thiết, càng không muốn cùng bọn họ làm những chuyện bẩn thỉu.
“Cha, bọn con tới rồi.” Tô Bạch gọi lão già kia một tiếng cha, khẳng định luôn thân phận của lão ta.
Ngoài Tô Phong ra, hai tên còn lại liếc nhìn nhau, trong lòng hơi nghi hoặc, sao hôm nay Tô Liên Y trông có vẻ khác lạ thế?
Trong sân ngoài bọn du côn ra, còn có gia đình đáng thương này.
Họ thật sự nghèo kiết xác, ai nấy y phục rách rưới, mặt mày vàng vọt, thân hình gầy gò. Người đàn ông sắc mặt tái nhợt, chừng hơn ba mươi tuổi, nửa nằm nửa quỳ dưới đất, rõ ràng bệnh nặng đã lâu. Thảo nào cả nhà bị bắt nạt, thì ra trụ cột trong nhà đã lâm bệnh như thế này.
Ở nông thôn vốn là vậy, sức mạnh của người đàn ông trụ cột quyết định vị thế của cả gia đình. Trong một dòng họ, con trai càng đông, gia đình càng mạnh, càng ít bị bắt nạt.
Bên cạnh người đàn ông bệnh tật là một bà lão, quỳ rạp dưới đất, run rẩy không ngừng. Tóc bà đã bạc trắng, gầy chỉ còn da bọc xương, lưng thì còng đến mức không thể đứng thẳng nổi. Bà vừa run vừa khóc, miệng không ngừng van xin thảm thiết.
Quỳ cạnh bà lão là một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi, trông có lẽ là thê tử của người đàn ông bệnh tật đó. Làn da nàng ta đen sạm, nứt nẻ, nhìn qua cũng biết là do quanh năm lao động dầm mưa dãi nắng mà thành. Một tay nàng ta đỡ lấy phu quân mình, tay kia thì giữ chặt một cậu bé đang vùng vẫy.
“Lũ súc sinh, lũ khốn kiếp, ta phải đánh chết các ngươi!”
Cậu bé chừng tám, chín tuổi, đôi mắt đen láy trừng trừng đầy căm hận nhìn đám người trước mặt. Khuôn mặt bé loang lổ vết máu, chắc vừa bị đánh cho một trận.
Người phụ nữ sợ hãi đến tái mét mặt, vội vàng cúi đầu van xin:
“Các vị đại gia, thằng bé còn nhỏ dại, xin các ngài rộng lòng tha cho nó, Quế Hoa xin dập đầu tạ tội!”
Vừa nói, tay nàng ta vẫn giữ chặt đứa trẻ, nhưng vẫn gắng sức cúi rạp người xuống lạy lia lịa, cúi mạnh đến mức trán đập xuống đất nghe bốp bốp, làn da đen sạm cũng không thể che được chỗ trán sưng đỏ lên thấy rõ.
“Haha, Quế Hoa này, bọn ta đều là đàn ông đàng hoàng, tất nhiên sẽ không chấp nhặt với đám đàn bà con nít các ngươi. Chỉ cần ngoan ngoãn giao tiền ra, bọn ta cũng chẳng làm khó dễ gì thêm.”
“Nhà chúng ta… thật sự không còn tiền nữa, xin các đại gia… xin hãy tha cho chúng ta…” Bà lão vừa khóc vừa van xin.
“Nói bậy! Người đàn bà kia còn chưa bị khám xét! Bọn ta là người đàng hoàng, không thèm chiếm tiện nghi của đàn bà. Giờ có Liên Y ở đây, để Liên Y khám xét người nó. Nếu không có tiền thì bọn ta đi ngay, coi như chuyện thằng ranh này đâm trúng đại gia Tô Phong của bọn ta cũng bỏ qua.” Tên du côn trẻ cất giọng.
Tô Liên Y cau mày, giận đến mức run cả người: thật là vô liêm sỉ, còn khốn nạn hơn cả loài súc sinh!