Khi Hướng Tình choàng tỉnh, cô đã là nữ phụ pháo hôi trong một tiểu thuyết huyền học – trùng tên với chính mình.
Vỏ bọc hào nhoáng của đại tiểu thư Hướng gia – kiêu ngạo, được nuông chiều hết mực – chỉ là một màn kịch hoàn hảo. Cô là đứa con gái bị "ôm nhầm", nhưng sự thật tàn khốc hơn: đây là một âm mưu hoán đổi vận mệnh được sắp đặt bởi chính cha mẹ nuôi, nhằm dâng hiến số mệnh của cô cho con gái ruột của họ.
Số phận nghiệt ngã của nguyên chủ: chết cóng giữa mùa đông năm mười tám tuổi, thi thể lạnh lẽo chỉ được một người qua đường tốt bụng tình cờ phát hiện và chôn cất.
Ngược lại, Hướng Nhã – cô con gái ruột mang "mệnh cá chép" – lại thăng hoa rực rỡ: được cha mẹ ruột yêu thương, cha mẹ nuôi tiếc nuối, có phu quân quyền thế sủng ái, và trở thành một đại sư huyền học lẫy lừng.
Giờ đây, Hướng Tình choàng tỉnh ngay giữa bữa tiệc sinh nhật mười tám tuổi của chính mình – thời điểm định mệnh trước khi bi kịch ập đến. Lời thốt ra từ đáy lòng cô chỉ có thể là: "Trời đất quỷ thần ơi!"
Giữa đám đông khách khứa xa hoa, ánh mắt cô chợt dừng lại trên một bóng người. Một người đàn ông ngồi xe lăn, dung mạo tuấn tú đến lạnh lùng, khí chất cao ngạo khó gần. Hắn chính là Lộ Tranh – cái tên đã khắc sâu vào ký ức cô, không chỉ là người duy nhất giúp thu dọn thi thể của nữ phụ trong nguyên tác, mà còn là đối tượng mà cha mẹ Hướng gia đang ra sức nịnh bợ.
Nhưng ký ức về Lộ Tranh không chỉ dừng lại ở đó. Trong cốt truyện, hắn đã tiếp cận nguyên chủ, không phải vì lòng tốt, mà là để lợi dụng "vận may cá chép" trời phú của cô, hòng hoán đổi vận mệnh cho chính mình.
Liệu Hướng Tình có cam chịu số phận? Hay cô sẽ viết lại kịch bản, biến vận mệnh nghiệt ngã thành cơ hội phản công đầy ngoạn mục?
Truyện Đề Cử






