Thiên Kim Thật Bị Vứt Bỏ
Chương 3: Người Em Giả
Thiên Kim Thật Bị Vứt Bỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe tiếng gọi, tôi quay đầu lại, không ngờ lại gặp Lục Thanh Dao ở đây - con trai thứ hai của họ Lục, anh hai của tôi.
Anh ấy là bác sĩ nội khoa trẻ tuổi xuất sắc của bệnh viện thành phố. Sao giữa giờ làm việc anh lại xuất hiện ở Bệnh viện Nhân Dân chứ?
Rõ ràng khi tôi xoay người, Lục Thanh Dao cũng không ngờ rằng người mà hệ thống gọi số là "Lục Tư Nguyên" lại chính là tôi.
Anh nhíu mày, bước về phía tôi. Trên tay vẫn cầm điện thoại còn sáng màn hình.
Tôi thoáng nhìn thấy giao diện chat của Wechat, hình như là một cuộc trò chuyện nhóm.
Không lẽ là...
"Em biết hôm nay anh đến Bệnh viện Nhân Dân dự hội thảo, nên cố ý diễn trò cho anh xem?"
Giọng nói mang vẻ trách móc và lạnh nhạt, vừa dứt lời ánh mắt Lục Thanh Dao lướt từ khuôn mặt xuống cổ tay tôi đang băng bó sơ sài.
Trong mắt anh thoáng hiện vẻ thất vọng và chán nản:
"Làm loạn cũng phải có chừng mực."
Họ Lục có ba người con trai.
Anh cả làm kinh doanh, anh hai làm bác sĩ còn anh ba là tay đua xe khét tiếng.
So với miệng lưỡi độc ác của anh ba, anh cả và anh hai bận rộn công việc nên tính cách phần nào lạnh nhạt hơn.
Thái độ của họ đối với tôi chỉ gói gọn trong hai chữ "lạnh lùng".
Vì vậy khi nghe những lời trách móc kia, thực ra tôi không phản ứng mấy.
Ngược lại, Cố Lân đứng bên cạnh tôi nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng.
Anh bước lên trước, nắm lấy tay tôi vội vã kéo vào phòng khám rồi ép tôi ngồi xuống trước bàn khám:
"Bác sĩ, đây là trường hợp khẩn cấp, không thể chậm trễ."
Nói xong, Cố Lân liếc mắt nhìn Lục Thanh Dao đang đứng ngoài cửa, ánh mắt tối sầm.
Lục Thanh Dao biến sắc, lông mày càng nhíu chặt hơn.
Anh đứng im vài giây, rồi đột nhiên cười lạnh:
"Mấy trò vặt vãnh mà em diễn cũng chỉ có mình Gia Gia tin tưởng thôi."
"Con bé vì lo em đã thúc giục ba mẹ quay về rồi."
"Đúng như em mong muốn, bây giờ cả nhà đều không vui, em hài lòng chưa?"
Nói xong, anh lại liếc nhìn cổ tay tôi.
Ánh mắt Lục Thanh Dao trầm xuống, nhưng không nói thêm gì.
Anh quay lưng đi tiếp, chắc chắn rằng tôi sẽ im lặng ngoan ngoãn đi theo như mọi lần.
Bác sĩ đang đọc thông tin trong sổ khám bệnh của tôi đột nhiên thốt lên đầy ngạc nhiên:
"Cô bị ung thư dạ dày sao?"
"Bệnh này phải đến khoa Tiêu hóa chứ, cô đăng ký khoa Ngoại thì chẳng có tác dụng gì đâu!"
Cả phòng khám bỗng chốc im lặng.
Cố Lân đang cầm cổ tay tôi chợt khựng lại.
Lục Thanh Dao phía ngoài cửa cũng dừng bước.
Nhưng khác với sự kinh ngạc của Cố Lân, trên khuôn mặt Lục Thanh Dao rõ ràng lộ thêm vẻ khó chịu và trào phúng:
"Đầu tiên tự tử, bây giờ lại ung thư dạ dày."
"Lục Tư Nguyên, làm trò đến thế là đủ rồi."
"Nếu còn làm loạn nữa thì em phải đi tìm chết mới gánh vác hết hậu quả đấy."
Ánh mắt tôi thoáng run rẩy. Tôi mím môi cười khổ, gật đầu tự giễu:
"Ừ, vậy thì tôi đi chết thôi."
Lục Thanh Dao cười lạnh, mệt mỏi xoa trán.
Giọng anh thể hiện sức chịu đựng đã đến giới hạn cuối cùng:
"Vừa họp mấy tiếng liên tiếp, anh rất mệt."
"Không còn sức phối hợp diễn trò cùng em đâu."
Công việc của Lục Thanh Dao quả thực luôn bận rộn và không có quy luật.
Những năm qua, tôi đã quen với việc lặng lẽ quan tâm, hạn chế làm phiền anh nhiều nhất có thể.
Nếu trước đây, không cần anh nói mệt, tôi sẽ tự động ngoan ngoãn chạy lại làm lành, phục vụ anh từng chút một.
Nhưng lần này tôi tự dặn lòng phải kiềm chế, ngồi im không động đậy. Chỉ ngước mắt nhìn anh với vẻ mặt bình thản:
"Vậy anh về nhà nghỉ sớm."
Biểu cảm Lục Thanh Dao chợt ngây người. Ánh mắt anh thoáng hoảng loạn và mơ hồ mà tôi không hiểu được. Nhưng trong chớp mắt, thái độ anh lại trở nên lạnh nhạt:
"Tùy em."
"Nếu có bản lĩnh thì hãy làm đúng như lời mình nói, đừng trở về nhà nữa."
Lòng tôi tĩnh lặng như đã chết, không lời nói cay độc nào có thể lay động được bản thân nữa.
Tôi gật đầu cười nhẹ: "Ừ được, nghe lời anh."
"Nghe cái đầu cô!"
Cố Lân đột nhiên chửi thề, khuôn mặt đầy vẻ lạnh lùng.
Anh nhẹ nhàng nhưng dứt khoát kéo tay tôi đặt lên bàn cho bác sĩ kiểm tra. Sau đó đứng chắn trước mặt tôi, phóng ánh mắt u ám tựa như muốn giết người, luôn nhìn về phía Lục Thanh Dao:
"Cút."
Cánh cửa phòng khám đóng lại.
Cố Lân kéo ghế ngồi xuống bên cạnh tôi.
Anh không nói gì chỉ lặng lẽ nhìn bác sĩ tháo băng.
Sự im lặng đột ngột khiến tôi không kịp thích ứng, liền quay đầu nhìn anh chủ động phá vỡ im lặng:
"Mau đưa hợp đồng chuyển nhượng cho tôi đi, tôi ký luôn cho anh."
Cũng đỡ làm mất thời gian của anh, không cần ngồi đây chờ tôi khám xong.
Nhưng Cố Lân không đáp, ánh mắt anh lướt qua vết cắt bầy hầy máu thịt của tôi, mím môi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tôi:
"Không phải cô nói là cần gấp sao? Sao giờ lại nhường tôi rồi?"
"Nếu đã quyết không về nhà vậy cô định đi đâu?"
Người này thật, không phải mục đích cuối cùng đã đạt được rồi sao?
Hỏi gì nữa chứ? Cứ như cảnh sát đang tra hỏi phạm nhân vậy.
Tôi định nói qua loa "Không cần nữa" cho xong chuyện.
Nhưng ánh mắt Cố Lân thực sự quá nghiêm túc và sắc bén.
Trong khoảnh khắc, tôi thậm chí có cảm giác rằng nếu bản thân nói dối thì cuộc trò chuyện này sẽ không thể kết thúc ngay được.
Tôi chỉ có thể thở dài đáp lại một cách bất đắc dĩ:
"Tìm người thu dọn xác phiền phức quá."
"Vậy nên tôi định ra biển chết, còn giúp đàn cá có thức ăn nữa."
"Ngôi mộ thật sự không cần nữa—á!"