10. Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ

Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ

Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vì thế Tô Tái Tái cứ nhìn xung quanh, mãi đến khi người kia thấy mình bị bỏ qua liền gọi to mấy tiếng: “Cô gái? Cô gái?!”
Cuối cùng, ông ta trực tiếp chạy tới phía trước, giơ tay ra. Lúc này Tô Tái Tái mới tỉnh ngộ, hóa ra người kia đang gọi mình.
“Vừa rồi ông gọi tôi?” Tô Tái Tái nhìn người đạo sĩ đứng trước mặt, vô cùng ngạc nhiên, chỉ tay vào chính mình.
Đây cũng là lần *****ên cô được thầy bói gọi lại, cảm giác này ..... thật mới mẻ.
“Đương nhiên.” Ngô Lục Lục vừa cười tủm tỉm, vừa nhìn Tô Tái Tái, như thể vừa bắt được một con cá béo.
Hắc Hắc Hắc .... lừa một cô gái thành thật, ngoan ngoãn, sao có thể coi là lừa?! Đây chỉ là lời nhắc nhở trước cho các cô gái như cô biết thế gian này nguy hiểm như thế nào, đề phòng sau này phải chịu thiệt thòi lớn!
Ngô Lục Lục trong lòng tính toán, cảm thấy tiền ăn trong mấy ngày này đã nằm trong tay mình rồi.
Chẳng biết ..... liệu có thể đổi chỗ khác sinh sống không?
“Cô gái, tôi từ xa đã nhìn thấy ấn đường của cô có chút hồng, trên đỉnh đầu mơ hồ có ánh sáng, gần đây sẽ gặp chuyện tốt!” Ngô Lục Lục vui vẻ nhìn Tô Tái Tái.
“Ừm, xem ra ông đoán khá chính xác.” Tô Tái Tái tủm tỉm cười, gật gật đầu. Một lúc sau, cô nhìn ấn đường của Ngô Lục Lục có chút ảm đạm, liền thu lại ánh mắt, nhìn thẳng về phía ông ta mà nói: “Thật ra ông cũng nên chú ý chút, nếu có thể thì đổi chỗ khác kiếm ăn đi.”
“???”
Cái gì vậy? Cô gái này là sao? Cuối cùng thì ai mới là thầy bói đây?!
Ngô Lục Lục ..... đi khắp nơi trên giang hồ nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên ông ta gặp phải loại người như Tô Tái Tái. Khó trách ông ta trợn tròn mắt.
Mãi đến khi thấy Tô Tái Tái có ý định rời đi, ông ta mới hoàn hồn đuổi theo ngăn lại: “Này này, cô gái, cô gái, vừa rồi tôi chưa nói xong, cô đừng vội đi.”
Khi thấy Tô Tái Tái đã đứng lại nhìn mình, Ngô Lục Lục chỉ về phía quầy hàng, cười nói: “Lại đây, tôi mời cô uống trà, sau đó sẽ kể cho cô nghe.”
“Uống trà ....” Tô Tái Tái nghe xong, lại nhìn thấy ly trà mà Ngô Lục Lục chỉ, nghĩ một lúc rồi hỏi: “Uống trà có mất tiền không?”
Cô nghèo. Không có tiền.
“Hả! .... uống trà không mất tiền.” Ngô Lục Lục gượng gạo mỉm cười, làm một tư thế mời.
Thôi được. Buổi sáng cô chỉ mới ăn một cái bánh bao, vừa rồi lại “vận động” một chút, cổ họng cũng khát rồi.
Tô Tái Tái nghĩ đến điều này, liền quay người quay trở lại.
Ông chủ quầy hàng bên cạnh thấy vậy, liền nhắm mắt mở mắt, tiếp tục nghịch điện thoại.
Lại là một cô gái trẻ tuổi dễ tin người như vậy.
Đây chẳng phải là trả tiền cho sự ngốc nghếch hay sao? Cũng chẳng nghĩ xem nếu là thầy bói thật sự có bản lĩnh, thì việc gì phải ngồi đây kiếm khách? Ngược lại khách phải tự mang núi vàng núi bạc đến đây cầu xin.
Hơn nữa, dù người đến từ nơi hẻo lánh đến mức nào, cũng đều sẽ từ xa xôi ngàn dặm chạy tới. Chẳng biết còn phải làm ra vẻ “đây là thử thách mà ngài đặt ra để thử tôi” hay không.
Ví dụ như cái vị cao cao trên Weibo, gọi là “Sơn Trung Vô Lịch Nhật”, được mọi người tôn xưng là “đạo trường trên núi”.
Còn về người bên cạnh mình .....
Chủ quán liếc nhìn loại thầy bói như Ngô Lục Lục ngồi trước quầy bói toán, trợn mắt nhìn.