21. Chương 21: Kẻ trộm bí ẩn

Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Chương 21: Kẻ trộm bí ẩn

Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhưng giây tiếp theo, cô lập tức phát hiện ra đó chỉ là một chiếc kéo cắt giấy. Trước khi sự ngạc nhiên kịp nảy sinh trong lòng, một mảnh giấy trắng cao chưa đầy 5cm bị cắt thành hình một người giấy nhỏ bé và thò đầu ra.
Thấy Tô Tái Tái, mảnh giấy hình người liền lao từ cửa sổ xuống, đáp ngay lên vai cô, ghé sát vào tai thì thầm điều gì đó.
Cuối cùng, mảnh giấy tức giận chống tay lên hông, chỉ nhìn cũng biết nó đã nói rất nhiều, tất cả đều là lời cáo buộc với Tô Tái Tái.
“Biết rồi.” Tô Tái Tái lại cầm chiếc điện thoại quả cam mà bà nội đưa cho, vừa vuốt màn hình vừa gật đầu, dừng một lát rồi thản nhiên nói, “đây cũng không phải lần đầu kẻ trộm lẻn vào phải không? Không cần tức giận vậy đâu.”
Người giấy nhỏ nghe xong hơi sửng sốt một chút, nhưng cũng lập tức im lặng, khoanh tay ngồi trên vai Tô Tái Tái.
Bày ra dáng vẻ kiêu ngạo.
Lúc này Tô Tái Tái mới rời mắt khỏi màn hình nhìn sang nó, mỉm cười chọc vào người giấy nhỏ, đùa giỡn, “này, cẩn thận chút, nếu em tức giận quá mà tự động bốc cháy thì phải làm sao?”
Người giấy nhỏ: ????!
Một chút cũng không hề buồn cười, hừ.
“Được rồi được rồi, chị cho em đồ chơi mới mà chơi này, bà nội nói nó rất thú vị.” Tô Tái Tái thấy người giấy nhỏ vẫn còn vẻ “tức giận”, liền đặt điện thoại lên bàn trang điểm, sau đó đặt người giấy nhỏ lên bàn, nhân tiện cũng chuỗi hạt châu đen sang một bên.
Người giấy nhỏ ngồi trên chiếc điện thoại di động, cúi đầu nhìn xuống màn hình, ngây người hai giây rồi mới vui vẻ, bắt đầu đi lại trên màn hình.
Chuỗi ngọc đen đặt ở bên cạnh cũng có cái gì màu đen từ từ nhô ra, giống như những chiếc xúc tu mềm mại, cũng tò mò mà bấm vào màn hình điện thoại.
Tô Tái Tái thấy chúng nó đang chơi rất vui, định đi tắm, nhưng chưa bước được một bước đã dừng lại, quay người nhìn ra hướng cửa.
Người giấy nhỏ cùng viên ngọc đen cũng cảm nhận được, nhanh chóng ẩn mình trở lại nguyên dạng ban đầu.
Giây tiếp theo, một tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài.
“Cô Tô, xin mở cửa một chút.”
_ _
Ở một nơi khác, một con hẻm sầm uất.
“Được rồi, chuẩn bị dọn quầy hàng thôi.” Chủ quán vươn vai duỗi người, cất điện thoại đi động và bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Một bên vừa thu dọn một bên nhìn tên “hàng xóm” Ngô Lục Lục, thấy ông ta xách ấm trà đứng dậy, liền mỉm cười nói, “Ây, Ngô đại sư, hôm nay không thu dọn quầy à?”
Ngô Lục Lục nghe xong liền tức giận trừng mắt nhìn chủ quán nói, “chỗ của tôi còn chưa khai trương, sao phải dọn quầy? Chờ một chút đi, lát nữa tôi sẽ dọn.”
Nói xong, cũng không đợi chủ quán nói gì thêm, liền tùy ý vẫy tay đi đến quán trà gần đó để rót nước sôi.
Chủ quán nghe xong cũng không khỏi ngượng ngùng sờ sờ mũi, nếu như không phải hôm nay ông ta cười không đúng lúc, có lẽ “Ngô đại sư” cũng không tức giận với ông ta.
Sau khi suy nghĩ một hồi, chủ quán liền sờ túi, hình như thuốc lá đã hết, ông ta liền quay người đi cửa hàng tiện lợi gần đó, hất cằm nói, “ông chủ, lấy cho bao thuốc lá.”
Đều là người quen, ông chủ tự nhiên biết ông ta cần mua loại thuốc lá nào nên đã đưa cho một bao mà không cần hỏi. Sau khi ông ta mở bao thuốc, cầm bật lửa châm một điếu ngay tại quầy, lúc này ông chủ mới nói đùa với ông ta, “Thế nào, gần đây tôi không thấy anh mua vé số, sau này cũng định không mua nữa à?”