23. Cánh cửa bí ẩn

Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cánh cửa này....
Không đợi Tô Tái Tái kịp suy nghĩ kỹ về chuyện gì đang xảy ra, cô đã đứng dậy, cầm lấy chuỗi ngọc đặt bên cạnh đeo lại lên tay, đi thẳng về phía người giúp việc, mỉm cười nói: “Chúng ta đi thôi.”
“Hả? À....” Người giúp việc giật mình tỉnh táo, nhìn Tô Tái Tái vừa nghi ngờ vừa gật đầu, lùi người sang một bên.
Chỉ là khi Tô Tái Tái dùng tay trái đóng cửa lại, người giúp việc không nhịn được tò mò mà liếc nhìn bàn làm việc một cái.
Sau khi thu lại ánh mắt, người giúp việc đứng yên tại chỗ, chờ Tô Tái Tái đi đến trước rồi mới đi theo phía sau, lúc này mới ngẩng đầu nhìn cô một cái.
Mũi nhăn lại.
Làm gì mà cắt nhiều giấy trắng đặt trên bàn thế này? Cũng nhàm chán quá đi?
..... Kỳ kỳ quái quái.
Người giúp việc vừa thì thầm trong đầu, vừa cùng Tô Tái Tái đi xuống lầu.
Một cơn gió nhẹ thoắt ẩn thoắt hiện lướt qua mặt đất, bay vào phòng Tô Tái Tái, bụi dưới cánh cửa chịu ảnh hưởng của cơn gió, bỗng bay lên lơ lửng trên không trung.
Trong số những tờ giấy đặt trên bàn, tờ giấy gần góc bàn nhất đã vỗ nhẹ một cái.
Giống như nó bị làn gió nhẹ này lay động.
Nhưng chuyện này chỉ diễn ra trong 1,2 giây, trong nháy mắt đã trở lại trạng thái yên tĩnh như ban đầu, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Người giấy nhỏ đang nằm trên điện thoại, hai chân bắt chéo, hai tay ôm mặt đang xem video cũng không khỏi kinh ngạc. Nó chỉ nghiêng đầu nhìn thoáng qua rồi lại quay đầu vừa xem video vừa lắc lắc chân.
Giây tiếp theo!
Tất cả tờ giấy trắng trên bàn đều khẽ rung lên, giống như con bướm vừa phá kén mà tung cánh bay lên. Tốc độ càng ngày càng nhanh. Nhanh đến mức dường như còn phát ra âm thanh như tiếng lật sách.
Khi đạt đến cực hạn thì đột nhiên dừng lại. Những tấm giấy trắng lơ lửng giữa không trung, có cao có thấp. Mỗi tờ giấy dường như đều phát ra từng luồng ánh sáng trắng không giống nhau.
Lúc này người giấy nhỏ mới ngồi dậy, vươn vai xong rồi nhảy xuống điện thoại, bắt đầu chuẩn bị làm việc.
_ _
Khi Tô Tái Tái đến nhà ăn, Hứa Tần Nhã và Bạch Ngữ Dung đã ngồi đó chờ cô.
Nhưng lại không thấy bóng dáng của Bạch Văn Liên.
Sắc mặt Hứa Tần Nhã có chút khó chịu, nhưng Bạch Ngữ Dung vẫn bình thường, thậm chí khi nhìn thấy Tô Tái Tái còn mỉm cười, chủ động mở lời: “Tiểu Tái tới rồi.”
Nói xong lại nhìn về phía Hứa Tần Nhã, ôn nhu mở lời: “Mẹ, Tiểu Tái tới rồi.”
Giống như nhắc nhở Hứa Tần Nhã rằng cô ta đang không để ý.
“Ừm.” Hứa Tần Nhã trả lời một cách tùy tiện, chỉ để nể mặt Bạch Ngữ Dung mới nhìn về phía Tô Tái Tái đang kéo ghế ngồi xuống, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Lần sau đến giờ ăn cơm phải tự mình chủ động xuống, đừng để người lớn ở trong nhà phải đợi con.”
Tô Tái Tái nhíu mày, liếc nhìn thoáng qua Hứa Tần Nhã mà mỉm cười gật đầu: “Được.”
Thế nhưng câu trả lời ngắn gọn này lại khiến Hứa Tần Nhã trong lòng cảm thấy khó chịu.
.....Quá không lễ phép rồi, về lâu như vậy mà chưa từng gọi một tiếng “mẹ”.
Nhưng ngay lúc Hứa Tần Nhã đang trách móc Tô Tái Tái trong lòng, cô ta cũng không nghĩ lại bản thân mình, kỳ thật từ khi Tô Tái Tái về nhà đến giờ, bà ta cũng chỉ gọi là “nó” hoặc những cách gọi khác.
Cho nên bà ta đâu có tư cách trách móc Tô Tái Tái?
Bạch Ngữ Dung đã ngoan ngoãn im lặng từ khi hai người bắt đầu nói chuyện, cẩn thận bưng chén canh, lúc này mới ngước mắt nhìn về phía Hứa Tần Nhã, nhẹ nhàng nói: “Mẹ, uống canh đi.”