Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 30: Lựa chọn của nữ quỷ
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô dừng một chút rồi lại nói: “...Không đẹp lắm nhỉ.”
Quỷ sinh ra từ nơi u ám như thế này thường chẳng mạnh là bao, chúng nuốt trọn mọi oán khí có thể nuốt, không để sót dù chỉ một chút.
Những oán khí không hoàn chỉnh ấy sẽ chồng chất lên người chúng, biến thành những bộ phận giống người, như đầu hay cánh tay chẳng hạn.
Bởi vậy, đám quỷ trước mặt Tô Tái Tái này mới kỳ dị: đứa thì mọc ra bốn cánh tay, bò ngược trên mặt đất; đứa thì trên đầu chỉ có một cái miệng sói to tướng, lưng đầy lông đen cùng những cục thịt lồi lõm như lưng cóc ghẻ.
Nhìn kỹ mới thấy, trên những cục thịt ấy là những đôi mắt bị che giấu sau lớp lông. Nghĩa là những cục thịt mọc trên lưng quỷ này thật ra đều là đầu người!
Có cái đầu chỉ còn nửa khuôn mặt, có cái chỉ còn nửa trái tim, đôi mắt cứ đảo liên tục trông vô cùng kinh dị.
Một cảnh tượng đáng sợ như thế mà dưới lời Tô Tái Tái lại bị giảm cấp thành “không đẹp lắm” mà thôi.
“Kệ đi, cũng không có tác dụng gì mấy.” Tô Tái Tái nhìn lướt qua, thấy đàn quỷ sợ tới mức nằm bẹp trên đất, liền uể oải khoát tay: “Đừng làm dơ phòng nhé.”
Đám lệ quỷ nghe vậy liền sáng mắt, nhào tới cắn xé bọn quỷ kia rồi tung lên cao, chia nhau xơi tái ngay giữa không trung.
Máu đen bắn tung tóe, chưa kịp rơi xuống đất đã hóa thành oán khí bay tán loạn.
Một ít oán khí bay tới trước mặt Tô Tái Tái, cô duỗi ngón tay xoay hai vòng trong không khí, khiến sợi oán khí mỏng manh biến thành viên tròn rồi đưa cho người giấy nhỏ.
Người giấy nhỏ giơ tay nhận lấy, há to miệng cạp một miếng, nhìn chẳng khác gì đang ăn kẹo bông gòn.
Tô Tái Tái xoa đầu người giấy nhỏ, trong lúc quay sang thì vô tình nhìn thấy nữ quỷ đang nép vào góc run bần bật.
Nó gầy nhẳng như bộ xương được bọc da, bởi không “thơm ngon” như đám quỷ béo tốt kia nên bị để lại ăn cuối.
Một con lệ quỷ vừa nuốt chửng xong, liếm mép vì chưa đã thèm, bỗng thấy nữ quỷ, tuy có chút chê nhưng vẫn ngoác mồm định cắn.
“Ấy, khoan đã nào.”
Grào?
Lệ quỷ dừng lại, vẫn giữ động tác há miệng quay đầu nhìn Tô Tái Tái rồi chớp mắt đầy vô tội.
“Chị đột nhiên nhớ ra mình còn thiếu một kẻ trông cửa.” Tô Tái Tái nhìn nữ quỷ, xoa cằm hỏi: “Dạo này người giấy nhỏ phải rúc rúc trong nhà riết chắc cũng sắp chán chết rồi, chị cũng đâu thể bắt nó giữ nhà mãi được, đúng không?”
Người giấy nhỏ đang cầm “kẹo bông gòn từ oán khí” ăn lấy ăn để, nghe vậy liền gật đầu như gà mổ thóc.
Đúng vậy! Nó cũng muốn đi theo Tái Tái ra ngoài chơi!
“Nếu vậy thì…” Tô Tái Tái nhìn nữ quỷ run bần bật, tuy trong mắt người ngoài nó là sinh vật tàn nhẫn, nhưng đến đây rồi thì nó chỉ là con quỷ yếu đuối đáng thương.
Cô dịu giọng hỏi: “Cô muốn làm quỷ trông cửa cho tôi hay là…”
Tô Tái Tái dừng lại, chỉ sang đám lệ quỷ vây quanh nữ quỷ: “Hay là làm đồ ăn vặt cho chúng nó?”
...Dù là quỷ thì cũng biết nên chọn cái nào!
Nữ quỷ gật đầu liên tục, sợ trả lời trễ sẽ bị đám thứ dữ xung quanh xơi tái.
“Tốt quá.” Tô Tái Tái vừa lòng gật đầu: “Nếu thế… Để tôi đặt cho cô một cái tên mới nhé?”