Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 46: Câu chuyện của gia đình Bạch
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời của Chu Phổ khiến bà nội Bạch cười tươi, bà chưa kịp nói thì y tá Tiểu Thái đã xen vào: "Chắc bác sĩ Chu không biết thôi. Cháu gái ruột của bà Bạch đã về thăm bà rồi, ngày nào cũng tới thăm bà cả đấy."
"
Á À, vậy à." Chu Phổ gật đầu với bà nội Bạch: "Chúc mừng bà Bạch nhé."
Chu Phổ cũng nắm sơ qua hoàn cảnh của gia đình Bạch. Hơn nữa, chỉ còn một tháng nữa là khai giảng, nhưng bên trong Huyền Học Viện của Đại học Đế Đô đã có tin về Bạch Ngữ Dung, cho nên ban đầu Chu Phổ còn tưởng bà nội Bạch vui vẻ là vì cô ấy thi đậu vào trường ấy chứ.
"
Cảm ơn, cảm ơn." Bà nội Bạch rất vui vẻ, bà dừng lại một chút rồi vừa vui vừa buồn, thở dài: "Chỉ có điều đứa cháu này của tôi khi còn ở bên ngoài đã phải sống khổ sở lắm. Học hành cũng bị trì hoãn, sắp tới mùa hè rồi mà giờ tôi còn phải băn khoăn không biết nên cho nó vào trường nào đây."
"
Con cháu tự có phúc đức và cơ duyên riêng của mình. Bà Bạch à, bà không cần phải suy nghĩ nhiều." Chu Phổ cười nói, định nói thêm vài câu rồi rời đi thì ánh mắt vô tình nhìn thấy bình giữ nhiệt trên tủ cạnh giường, ông nhíu mày lại, hỏi:
"
Kia là… đồ ăn do người nhà mang tới sao?"
"
À, đó là đồ ăn do con dâu của tôi mang tới. Bác sĩ Chu cứ yên tâm, tôi không ăn một miếng nào cả. Có điều bát canh này rất ngon cho nên tôi mới để đó, dành cho cháu gái tôi tới thì cho nó ăn." Bà nội Bạch thấy bác sĩ Chu hỏi thì cười tủm tỉm giải thích.
Chu Phổ nghe xong sắc mặt mới dịu lại, chân mày cũng giãn ra, ông nhẹ nhàng gật đầu một cái.
Cách chữa trị của ông là dùng dược thiện, kiêng kỵ nhất việc người nhà tự ý mang đồ ăn tới gây ra xung khắc.
Tiểu Thái biết chuyện này nên lén đứng bên cạnh bĩu môi.
Từ khi bác sĩ Chu nhận ca bệnh của bà nội Bạch, cô ấy đã nhắc nhở bà Bạch rất nhiều lần rồi, không ngờ họ vẫn cố chấp mang đồ bổ tới, không biết làm như vậy sẽ gây thêm phiền toái cho người khác à.
So với họ thì cô Tô siêu tốt, chỉ cần nói qua một lần thì cô ấy tiếp thu ngay, lần nào cũng đi tay không tới, hoàn toàn không mang theo những thứ dư thừa.
Thiệt tình... Cho dù muốn thể hiện sự hiếu thảo thì cũng đâu cần phải dùng cách này chứ. Thấy cô Tô không, mỗi ngày cô ấy đều tới đây thăm bà nội Bạch, cho dù cô không mang theo thứ gì thì vẫn có thể làm bà ấy vui vẻ cả ngày.
Ai như đám người bà Bạch (Hứa Tần Nhã), toàn mười ngày nửa tháng mới chịu tới thăm một lần.
Tiểu Thái nghĩ thầm trong lòng như thế.
Đang định nói tới đây thì đột nhiên có tiếng gõ cửa từ bên ngoài truyền đến.
Ba người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tô Tái Tái đang ló đầu vào, thoạt nhìn giống như một bé cưng đáng yêu đột nhiên xuất hiện, cô cười tủm tỉm nói: "Bà nội ơi, cháu tới thăm bà đây ạ."
"
Ôi chao ôi, mau vào đi cháu." Bà nội Bạch lập tức hớn hở vẫy tay với Tô Tái Tái, sau đó quay đầu hí hửng giới thiệu cô cho Chu Phổ: "Bác sĩ Chu, đây là cháu gái ruột của tôi, Tô Tái Tái. Tái Tái, đây là bác sĩ Chu."
"
Cháu chào bác sĩ Chu, đã làm phiền bác sĩ chăm sóc cho bà nội của cháu rồi ạ." Tô Tái Tái hơi khom người nói với Chu Phổ, nhìn qua siêu ngoan ngoãn.
Chu Phổ gật đầu, sau đó không nhịn được nhìn Tô Tái Tái thêm vài lần vì khí chất sạch sẽ sáng sủa của cô.