Chương 105: Buổi Đấu Giá (1)

Thiên La

Chương 105: Buổi Đấu Giá (1)

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Phong nhìn nữ tử đối diện, ánh mắt sáng bừng. Hôm nay, nàng vẫn mặc hồng y ôm sát eo, tôn lên vóc dáng trưởng thành, tay cầm trường kiếm, khí chất hiên ngang, toát lên vẻ anh khí ngút trời.
Huân Vũ mỉm cười:
- Đợi ta lâu không?
- Không lâu, đệ chỉ vừa mới đến.
Huân Vũ nhìn đám người phía sau Lâm Phong, nàng khẽ hành lễ chào hỏi. Phong Viêm nhìn nữ tử vừa xuất hiện, tuy không bằng Tuệ Vân nhưng cũng là mỹ nhân hiếm thấy, thầm than sư đệ thật có phúc.
Cách đây không lâu, Lâm Phong từng nhờ Phong Viêm tìm hiểu tin tức của Huân Vũ nhưng bị Hàn Băng ngăn cản. Dù vậy, hắn vẫn tiếp tục tìm hiểu chỉ là không nói cho Lâm Phong biết, nhờ đó hắn cũng biết được vài chuyện.
Dù là Hàn Băng hay Huân Vũ đều là nữ tử tài sắc vẹn toàn, xuất thân từ đại gia tộc. Càng nghĩ hắn lại càng cảm thấy cuộc đời thật bất công.
Lâm Phong nhìn thấy Huân Vũ chỉ đi một mình, không kìm được hỏi:
- Huân Vũ tỷ tỷ, Hổ ca và Lưu đoàn trưởng không đến sao?
- Bọn họ có việc cần giải quyết.
- Vậy sao, đệ còn muốn dẫn mọi người đi tham quan phòng đấu giá.
Lãnh Phi Dao nhìn đôi nam nữ bên cạnh nói chuyện vui vẻ, trong lòng không hiểu sao lại có chút buồn bực, giọng điệu có chút là lạ:
- Tiểu Phong tử, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta mau vào thôi.
Khi bước tới đại môn, Lâm Phong lấy ra tấm thẻ mà lão quản lý đã tặng hắn trước đó. Tên bảo vệ vừa nhìn thấy liền cung kính hành lễ:
- Mời quý khách vào trong.
Cả đám vừa bước vào bên trong đại sảnh liền được một nữ tử dẫn đến trước một căn phòng. Sau khi bước vào phòng, nữ tử lấy ra vài cái lệnh bài đưa cho đám người Lâm Phong.
- Đây là lệnh bài đấu giá, quý khách muốn đấu giá chỉ cần truyền thần thức vào là được. Mỗi lệnh bài đấu giá chỉ dùng được ba lần.
Lâm Phong nhận lấy mấy cái thẻ bài, nhìn qua có vẻ rất bình thường, mặt trước là số phòng, mặt sau khắc một chữ Huyền lớn.
Phong Viêm nhìn thấy thẻ bài, vẻ mặt đầy hứng thú:
- Mấy lần trước ta tham gia đấu giá sao lại không thấy thứ này?
- Đây là lần đầu tiên Vạn Bảo Các dùng lệnh bài đấu giá. Nếu quý khách không muốn sử dụng thì có thể trực tiếp hô giá.
- Ta hiểu rồi, đa tạ.
Đợi nữ tử rời đi, Lâm Phong đưa mỗi người một cái thẻ bài. Tổng cộng có sáu tấm thẻ như vậy, họ có thể đấu giá tối đa mười tám vật phẩm nếu muốn.
Khi Lâm Phong đưa lệnh bài đấu giá cho Phi Dao, vẻ mặt nở nụ cười đắc ý:
- Tiểu sư tỷ, đừng quên trận đánh cược giữa chúng ta đó.
- Bổn sư tỷ nói được thì làm được, hừ.
Lãnh Phi Dao nhận lấy lệnh bài đấu giá rồi tìm một chỗ ngồi xuống, đôi mắt xinh đẹp đảo qua lại, suy nghĩ cách giải quyết vấn đề. Nàng chỉ hứa sẽ luyện đan cho Lâm Phong chứ không nói sẽ luyện chế bao nhiêu.
- Mỗi năm một mẻ chắc là được rồi.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Phi Dao tốt hơn rất nhiều, gương mặt nhỏ nhắn lại hiện lên nụ cười thường thấy.
Lâm Phong ngồi đối diện cũng nở nụ cười, hắn có hàng trăm cách để tiểu sư tỷ tự nguyện luyện đan, sau này chỉ cần ngồi một chỗ chờ linh thạch tới là được.
Bên trong phòng đấu giá, số lượng tu sĩ càng lúc càng đông, chỗ ngồi trên khán đài ngày một ít dần. Những hàng ghế đầu tiên đã kín chỗ, phần lớn là chân truyền đệ tử của Ngũ Đại Thánh Cung.
Phong Viêm nhìn mấy tên thiên tài Phong gia ngồi bên dưới. Thường ngày mấy tên này không xem hắn ra gì, cuối cùng cũng có ngày bị hắn đè đầu cưỡi cổ.
- Lâm sư đệ đúng là lợi hại, ngay cả phòng chữ Huyền cũng lấy được.
- Sư huynh quá khen, tiểu đệ chỉ là gặp may thôi.
Lãnh Phi Dao nhìn bộ dáng khiêm tốn của tên sư đệ, rõ ràng là cố ý làm cho ai đó xem. Trong lòng rất muốn mắng Lâm Phong vài câu nhưng không dám, nàng sợ hắn sẽ đòi lại lệnh bài đấu giá.
Liễu Huân Vũ ngồi bên cạnh, nàng biết rõ Lâm Phong chỉ đang giả vờ nhưng vẫn không nhịn được mà nở nụ cười. Mấy năm qua hắn vẫn không thay đổi, vẫn thích giả làm quân tử.
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, một lão già bước vào. Ánh mắt lão lướt qua một vòng rồi dừng lại trên người Lâm Phong.
- Lâm tiểu hữu, đã lâu không gặp, tiểu hữu vẫn khỏe chứ?
- Tiểu bối vẫn khỏe, tiền bối sao lại ở đây?
- Nhờ phúc khí của tiểu hữu nên lão phu tạm thời được chuyển đến làm quản lý ở Thánh Thành.
- Chúc mừng tiền bối.
Đại hội đấu giá lần này có năm vật phẩm áp trục, trong đó có hai cái đến từ Thanh Vân Thành. Một trong số đó là của Lâm Phong, lão quản lý có công tìm thấy nên được trọng thưởng, trở thành quản lý tạm quyền của Vạn Bảo Các ở Vô Cực Thánh Thành. Nếu làm tốt sẽ được thăng lên chính thức.
- Lão phu có thứ này muốn đưa cho tiểu hữu.
Lão già lấy ra một bản danh sách đưa cho Lâm Phong, bên trong là thông tin của hơn hai trăm vật phẩm được đấu giá, vô cùng chi tiết, ngay cả giá khởi điểm cũng có sẵn.
- Món vật phẩm mà tiểu hữu ủy thác đã được định giá xong, tiểu hữu thích thứ gì cứ thoải mái ra giá. Sau khi đại hội đấu giá kết thúc, lão phu sẽ giúp tiểu hữu thanh toán luôn một thể.
- Đa tạ tiền bối giúp đỡ.
Lão già nói xong thì rời đi. Lâm Phong nhìn danh sách vật phẩm trong tay, ánh mắt tập trung vào năm món vật phẩm áp trục. Cửu Sắc Băng Liên được định giá chín vạn thượng phẩm linh thạch.
Đây chỉ là giá khởi điểm, trong quá trình đấu giá nhất định sẽ còn tăng thêm. Lần này Lâm Phong không muốn phát tài cũng khó.
- Ơ, sao vật phẩm trong danh sách của đệ lại có giá hết vậy?
Lãnh Phi Dao không biết từ lúc nào đã xuất hiện phía sau Lâm Phong. Ánh mắt nàng lướt qua bảng danh sách, phát hiện những con số trên đó thật đáng sợ.
Lâm Phong đặt danh sách lên bàn để mọi người cùng xem. Biết trước được giá khởi điểm cũng là một lợi thế, như vậy có thể giúp tu sĩ phân chia linh thạch đấu giá một cách hợp lý.
Một canh giờ trôi qua, đại hội đấu giá chính thức bắt đầu. Vật phẩm đầu tiên được đưa lên bàn đấu là một bình đan dược địa cấp.
Người chủ trì buổi đấu giá hôm nay là một nữ tử xinh đẹp, nàng vận một bộ huyết y bó sát, tôn lên vóc dáng nóng bỏng, nổi bật nhất là đôi chân dài không tỳ vết, trắng sáng lung linh, giọng nói dịu dàng như mật ngọt:
- Chào mừng các vị khách quý đến với đại hội đấu giá của Vạn Bảo Các. Vật phẩm đầu tiên hôm nay là một bình Duyên Thọ Đan địa cấp thượng phẩm, giá khởi điểm năm vạn trung phẩm linh thạch.
Duyên Thọ Đan dùng để gia tăng thọ nguyên của tu sĩ, mỗi viên có thể kéo dài thêm năm mươi năm. Một tu sĩ chỉ có thể dùng tối đa một viên, dùng nhiều hơn cũng vô ích.
- 52000.
- 55000.
- 58000.
-…
Bên dưới khán đài, tu sĩ liên tục ra giá, linh thạch như mọc cánh bay đi. Cuối cùng bình Duyên Thọ Đan được một lão già dùng chín vạn trung phẩm linh thạch mua được.
Vật phẩm đầu tiên vừa được mang xuống thì vật phẩm tiếp theo lập tức được đưa lên. Lần này là một gốc hồn dược địa cấp.
- Thanh Hồn Thảo, giá khởi điểm ba vạn trung phẩm linh thạch.
Lâm Phong nhìn gốc linh dược bên dưới. Thứ này khá tốt nhưng đã mất đi sinh mệnh, không thể gieo trồng bên trong giới chỉ.
Ánh mắt Lâm Phong lướt qua danh sách vật phẩm. Trước khi đại hội đấu giá bắt đầu, hắn đã chọn được vài vật phẩm ưng ý. Với tài lực hiện tại, hắn không thể tranh giành vật phẩm áp trục, nhiều nhất chỉ có thể mua được vật phẩm đấu giá ở vòng trong.