Chương 115: Trận Đấu Đan Dược

Thiên La

Chương 115: Trận Đấu Đan Dược

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong lúc Lâm Phong còn đang mải mê suy nghĩ, trên đài thi đấu lại vang lên những tiếng hò reo. Lần này, đến lượt các đệ tử Cửu Huyền thể hiện tài năng.
— Vương Lăng sư huynh cố lên! Sau Nam Cung Như Mộng, đến lượt Vương Lăng thành công luyện đan. Chàng trai này cũng luyện được bảy viên đan dược, nhưng viên cuối cùng chỉ là hạ phẩm.
Tiếp theo đó là hai đệ tử Trường Hà, cả hai đều luyện được sáu viên đan dược thượng phẩm. Sau đó, Phong Viêm và Tuệ Vân cũng gần như cùng lúc hoàn thành việc luyện đan, cả hai đều đạt sáu viên thượng phẩm.
— Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Lâm Phong nhận ra Phong Viêm cố ý hoàn thành việc luyện đan cùng lúc với Tuệ Vân. Trong giới đan đạo, khi hai người cùng lúc thành đan thì được coi là có duyên phận. Nếu là hai nam nhân, họ có thể kết thành huynh đệ; còn nếu là một nam một nữ, họ có thể kết thành đạo lữ.
Một lúc sau, Phi Dao cũng hoàn thành việc luyện đan. Tốc độ của nàng thuộc hàng chậm nhất, nhưng số lượng đan dược lại nằm trong nhóm dẫn đầu. Sáu viên đan dược từ trong đan đỉnh bay ra, gồm năm viên thượng phẩm và một viên hạ phẩm.
Lãnh Hàn Băng nhìn tiểu muội mình hò hét ăn mừng, trên gương mặt lạnh lùng của huynh ấy nở nụ cười hiếm thấy. Lâm Phong đứng bên cạnh, ánh mắt lại hướng về một phía khác, nơi dành cho khu vực chấp sự Thánh Cung. Trong đầu hắn, một diệu kế bất ngờ xuất hiện.
— Hắc hắc… Lão tử đúng là thiên tài mà!
Nửa giờ sau, trận đấu thứ hai của ngũ cung đại hội chính thức khép lại. Hai đội giành quyền vào vòng trong là Trường Hà và Cửu Huyền. Vô Cực đứng thứ ba, Âm Dương thứ tư, và Ngự Thú ở vị trí cuối cùng.
Sau khi trận đấu kết thúc, toàn bộ đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung tham gia thi đấu đều nhận được lệnh triệu tập từ các trưởng lão.
Sự việc lần này có ý nghĩa trọng đại, ảnh hưởng cực lớn đến danh dự của Thánh Cung, nên các trưởng lão đích thân sẽ đứng ra giải quyết.
Lúc này, toàn bộ đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung đã có mặt đầy đủ, không chỉ có đệ tử Đan Cung mà tất cả đệ tử của những cung khác cũng đều có mặt.
Đại trưởng lão Đường Nghiêm vừa nhìn thấy sáu viên đan dược trong tay đã nhận ra đây là đan dược do nhị trưởng lão luyện chế. Việc tráo đổi đan dược một cách thuận lợi trong thời gian ngắn như vậy, chỉ có người bên trong Thánh Cung mới có thể làm được.
Đối tượng tình nghi hàng đầu trong chuyện lần này chính là người đã nhận đan dược từ tay nhị trưởng lão Lưu Vũ Đồng, chân truyền đệ tử Lý Tuệ Vân. Tuy nhiên, tạm thời vẫn chưa có bằng chứng xác thực để định tội nàng.
— Lập tức cho người điều tra hoạt động của toàn bộ đệ tử Đan Cung trong khoảng thời gian từ lúc nhị trưởng lão bàn giao đan dược cho đến trước khi trận thi đấu bắt đầu.
— Tuân lệnh.
Theo quy tắc, trước tiên phải kiểm tra xem đệ tử nào không có chứng cứ ngoại phạm sẽ được đưa vào diện tình nghi, sau đó sẽ xác định động cơ và mục đích của thủ phạm.
Đại trưởng lão nhìn các đệ tử Đan Cung trước mặt, ánh mắt dừng lại trên người Lãnh Phi Dao.
— Lần này Phi Dao giúp Thánh Cung vượt qua khó khăn, công lao này không nhỏ. Lão phu sẽ ghi nhớ, đến khi trở về nhất định sẽ ban thưởng.
Lãnh Phi Dao vội vàng hành lễ.
— Đa tạ đại trưởng lão.
— Còn một chuyện nữa, sau khi lão phu cùng các vị trưởng lão bàn luận, đã quyết định để Phi Dao tham gia thi đấu.
Đường Nghiêm vừa dứt lời, cả sáu đệ tử đã luyện thành năm viên đan dược đồng loạt bước lên.
— Đệ tử tình nguyện nhường lại vị trí cho Lãnh sư muội.
— Rất tốt.
Nửa giờ sau, chấp sự Thánh Cung trở lại phòng. Sau khi điều tra, họ phát hiện trong khoảng thời gian đan dược có khả năng bị tráo đổi, đa số đệ tử đều có mặt ở Chủ Cung, chỉ một số ít ở lại trong phòng và không có chứng cứ ngoại phạm.
Trong số ít đệ tử không có chứng cứ ngoại phạm, có cả chín đệ tử Đan Cung tham gia thi đấu. Muốn tìm ra thủ phạm từ nhóm đệ tử này là một chuyện không dễ dàng, vì ai cũng có động cơ.
Lâm Phong là thiên tài mới nổi, ngang trời xuất thế, tuy đến sau nhưng lại thành danh trước. Việc bị đồng môn đố kỵ là chuyện không thể tránh khỏi.
Đúng lúc này, một lão chấp sự bước vào phòng, trên tay cầm theo một bình ngọc, bên trong có chứa một viên đan dược.
— Trưởng lão, phát hiện thứ này trong phòng của Lý Tuệ Vân.
Đường Nghiêm nhận lấy bình ngọc, ánh mắt quan sát viên đan dược bên trong. Vừa nhìn đã nhận ra ấn ký của nhị trưởng lão, mà trong Thánh Cung chỉ có vài người biết được ấn ký này.
Phong Viêm lập tức nhảy ra phủ nhận.
— Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không liên quan đến Tuệ Vân.
— Im lặng!
Đường Nghiêm cầm bình ngọc đi tới trước mặt Tuệ Vân, để nàng quan sát viên đan dược.
— Có nhận ra thứ này không?
Tuệ Vân gật đầu.
— Đây là đan dược của sư phụ luyện chế.
— Có thể nói cho lão phu biết vì sao viên đan dược này lại ở trong phòng của đệ tử không?
— Đệ tử không biết.
Đường Nghiêm nhíu mày.
— Từ lúc nhận đan dược đến khi đưa cho Lâm Phong, ngoài đệ tử ra, có ai chạm vào bình đan dược không?
— Đệ tử…
— Là Vương Lăng sư huynh.
Lâm Phong đột nhiên xen vào. Từ đầu hắn đã nghi ngờ Vương Lăng, cho nên trên đường trở về, hắn đã lén đi hỏi vài thị vệ của Vô Cực Thánh Cung. Kết quả là có một người nhìn thấy Vương Lăng đã đến chỗ Tuệ Vân.
Vương Lăng mỉm cười nhìn Lâm Phong.
— Lâm sư đệ, tuy đệ là người bị hại nhưng không thể nói lung tung.
— Đệ có nhân chứng.
Lâm Phong nháy mắt với tiểu sư tỷ. Đã đến lúc thực hiện kế hoạch, Lãnh Phi Dao hiểu ý chạy ra ngoài. Khi nàng trở lại, nàng dẫn theo một đệ tử của Vô Cực Thánh Cung.
Đường Nghiêm đi tới đối diện đệ tử kia. Lão chưa kịp mở miệng thì đã bị ngăn lại.
Nhị trưởng lão Lưu Vũ Đồng bước tới. Trong chuyện lần này, Tuệ Vân là đối tượng bị tình nghi lớn nhất nên bà không được phép tham gia điều tra. Giờ đây, bà cuối cùng cũng có cơ hội lên tiếng.
— Đường lão đầu, bây giờ đệ tử của lão cũng là đối tượng bị tình nghi, đề nghị lão giữ im lặng.
— Lão phu không xử lý thì ai lo vụ này?
— Không phải còn Mạc lão đầu ở đây sao?
Mạc Nguyên đứng im cũng bị vạ lây. Ở đây, ngoài Đường Nghiêm và Lưu Vũ Đồng, lão là người có địa vị cao nhất.
— Được rồi, vụ này để lão phu lo.
Lão nói xong thì đi tới trước mặt đệ tử Vô Cực Thánh Cung.
— Tiểu tử ngươi tên gì?
— Đệ tử tên Tiêu Hà.
— Bao nhiêu tuổi rồi?
— Ba mươi chín tuổi.
Mạc Nguyên gật đầu.
— Không tệ, vẫn còn trẻ. Còn trẻ là còn khỏe, tiểu tử ngươi phải biết nỗ lực phấn đấu. Tuổi trẻ không tu luyện, sau này sẽ hối hận đấy!
— Đa tạ trưởng lão chỉ dạy.
Đường Nghiêm nhíu mày, lão có cảm giác nhân sinh thật khó sống.
— Lão phu cảm thấy không ổn lắm.
Lưu Vũ Đồng gật đầu.
— Như nhau.
Mạc Nguyên đang thao thao bất tuyệt thì dừng lại. Ánh mắt lão trở nên sắc bén nhìn đệ tử đối diện, đã đến lúc lão lấy lại danh dự.
— Tiểu tử ngươi còn độc thân không?
— Đệ tử có một thê tử và hai nhi tử.
— Tốt. Nam nhân lấy vợ sẽ trưởng thành, một khi trưởng thành thì phải biết chịu trách nhiệm với lời nói và việc làm của bản thân. Tiểu tử ngươi biết mình phải làm gì rồi chứ?
Tiêu Hà ngớ người, hắn có biết gì đâu. Ánh mắt hắn nhìn xung quanh tìm cứu viện. Lâm Phong cảm giác như gặp được tri kỷ, bởi lúc trước hắn đàm đạo với lão đầu cũng không khá hơn bao nhiêu.