136. Chương 136: Biến Cố

Thiên La

Chương 136: Biến Cố

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 136 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi đại hội đấu giá diễn ra, Lâm Phong đã vay mượn mấy triệu linh thạch trung phẩm từ các đồng môn để đẩy nhanh quá trình sinh trưởng của Cửu Sắc Băng Liên.
Để tránh bị nghi ngờ, Lâm Phong phải đợi đến khi ngũ cung đại hội kết thúc, hắn mới trả lại số linh thạch cho đồng môn. Nếu có ai hỏi, hắn có thể lấy lý do cá cược để giải thích việc mượn linh thạch.
Sau khi trả hết toàn bộ số linh thạch đã vay mượn, tính cả số linh thạch vừa thắng cược, gia tài của Lâm Phong đã gần 20 triệu linh thạch trung phẩm, vẫn còn cách ước mơ mua nhà khoảng 80 triệu.
Lâm Phong thở dài, số linh thạch này đối với một tu sĩ bình thường là con số khổng lồ, nhưng với đám yêu nghiệt kia thì chẳng đáng kể. Lần trước, yêu nữ tiện tay ném ra mấy triệu linh thạch trung phẩm để giành lấy Hỏa Dương Linh Tử, lỡ như lần sau lại là một mảnh Hộ Thần Giáp thì sao?
- Yêu nữ đáng ghét, nhất định sẽ có một ngày lão tử đây phục thù!
Vừa nghĩ đến Linh Mộng, Lâm Phong không kìm được mà lẩm bẩm vài câu chửi rủa. Lần này yêu nữ đặt cược 9 triệu linh thạch trung phẩm, dù trừ đi 2 triệu giao dịch với hắn, nàng vẫn còn 7 triệu. Tỷ lệ cược của Lâm Phong là 1 ăn 5, vậy là yêu nữ thu về 35 triệu linh thạch trung phẩm. Số tiền này đáng lẽ ra phải thuộc về hắn.
Số linh dược Lâm Phong gửi ở Thánh Đan Các đã hơn chục cây, gửi thêm nữa sẽ dễ bị người khác nghi ngờ. Tốt nhất vẫn là mua một tòa biệt viện. Nếu không phải có yêu nữ phá đám, thời gian mua biệt viện có thể rút ngắn một nửa.
Sau khi ngũ cung đại hội kết thúc, các tu sĩ lần lượt rời đi, trong đó có cả các chấp sự và đệ tử của Thánh Cung. Một số ít ở lại để tham gia Vô Cực bí cảnh.
Theo dự tính, một tháng nữa Vô Cực bí cảnh sẽ khai mở. Đến lúc đó, toàn bộ trưởng lão, chấp sự và đệ tử có danh ngạch đều có thể tiến vào bí cảnh thí luyện.
Từ giờ cho đến khi bí cảnh mở ra sẽ là thời gian để các vị trưởng lão của ngũ đại Thánh Cung lựa chọn và phân phát danh ngạch.
Trong khu vực Cửu Huyền Thánh Cung, khi các vị trưởng lão đang bàn luận sôi nổi, một vị chấp sự từ bên ngoài bước vào với vẻ mặt nghiêm trọng.
- Trưởng lão, Vương Lăng đã bỏ trốn rồi ạ.
- Lui ra đi.
- Tuân lệnh.
Đường Nghiêm thở dài, vẻ mặt trầm ngâm, hy vọng đồ đệ của lão không sa vào tà đạo.
Mạc Nguyên đứng bên cạnh, không kìm được hỏi.
- Đường lão đầu, giờ lão tính sao đây?
- Người đã chạy rồi, còn làm được gì nữa.
- Chẳng phải lão đã phong ấn tu vi của Vương Lăng rồi sao?
Người áp giải Vương Lăng là một chấp sự của Thánh Cung có tu vi Vương Giả thất cấp, một phàm nhân hoàn toàn không có cơ hội trốn thoát, trừ khi có người ra tay giúp đỡ.
Lưu Vũ Đồng nhìn vẻ mặt của Đường Nghiêm, trong lòng bà đã đoán ra được vài phần sự thật.
- Đường lão đầu, có phải lão đã sớm đoán được Vương Lăng sẽ bỏ trốn rồi không?
- Không sai.
- Vậy sao lão không cử thêm vài người áp giải tên đó về Thánh Cung?
- Có cử thêm bao nhiêu người cũng vô dụng thôi.
Mưu hại đồng môn chính là trọng tội, không chỉ bị Thánh Cung nghiêm trị mà còn bị đồng môn xa lánh. Tương lai của Vương Lăng ở Đan Cung gần như không còn một chút hy vọng.
Cho dù Vương Lăng có rời khỏi Cửu Huyền Thánh Cung, cũng không có một thế lực chính đạo nào dám thu nhận hắn. Bọn họ sẽ không vì một thiên tài mà đắc tội với Thánh Cung.
Nếu chính đạo đã không còn chốn dung thân, vậy hắn chỉ có thể bước vào tà đạo. Một thiên tài như Vương Lăng chắc chắn Ma Giáo sẽ không bỏ qua. Một khi Ma Giáo muốn cướp người, thì có phái thêm bao nhiêu người hộ tống cũng vô dụng.
Một vị trưởng lão khác thở dài.
- Lão phu thấy tiểu tử này không tệ, sao đột nhiên lại thay đổi như vậy chứ?
- Từ cổ chí kim, anh hùng khó qua ải mỹ nhân.
Đường Nghiêm đã sớm nhận ra Vương Lăng yêu thích Nam Cung Như Mộng, nhưng ánh mắt của nha đầu kia quá cao, ngay cả đồ đệ của lão cũng không thể chạm tới.
Từ sau khi Cửu Huyền bí cảnh kết thúc, Nam Cung Như Mộng thường xuyên lui tới chỗ Lâm Phong. Có không ít tin đồn nói hai người họ có quan hệ mờ ám. Có thể vì lý do này đã khơi dậy sự đố kỵ trong lòng Vương Lăng.
Tin tức Vương Lăng bỏ trốn nhanh chóng lan truyền khắp Thánh Thành, trở thành chủ đề bàn tán của không ít tu sĩ: một vị tuyệt thế thiên tài vì đố kỵ đồng môn mà dẫn đến thân bại danh liệt.
Trong một khách điếm, Lâm Phong đã đặt sẵn một bàn đại tiệc để ăn mừng việc hắn thành công đột phá Linh Giả ngũ cấp trung kỳ và đoạt được danh hiệu đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang.
Lãnh Phi Dao vừa bước vào phòng liền kêu lên.
- Oa… thật nhiều thức ăn!
- Còn có cả linh tửu thượng hạng!
Phong Viêm tìm một chỗ tốt cho Tuệ Vân ngồi, sau đó hắn ngồi xuống bên cạnh nàng. Lâm Phong thấy vậy liền chạy tới kéo hai chiếc ghế giúp Hàn Băng và Huân Vũ. Hai nàng vừa ngồi xuống thì hắn liền lấy thêm một chiếc ghế ngồi giữa hai nàng.
Ngoài những gương mặt thân quen, còn có tiểu muội của Tuệ Vân là Lý Như Nguyệt và đám huynh đệ Ảnh Nguyệt Đoàn cũng đến chung vui.
- Hình như mọi người đã đến đông đủ rồi, chúng ta nhập tiệc thôi!
- Chúc mừng Lâm huynh đệ đột phá, 1 2 3 dô!
- Đa tạ các vị huynh đệ, mọi người cứ ăn uống thỏa thích, những thứ còn lại cứ để tại hạ lo liệu.
- Lâm huynh đệ đúng là hào phóng, không khác gì lúc ở Thương Vân.
Nhớ khi tiến vào Quỷ Lâm, Lâm Phong đã mang phần lớn lương thực dự trữ ra chiêu đãi các huynh đệ Ảnh Nguyệt Đoàn. Lúc đó hắn chỉ là một tên vô danh tiểu tốt, không ngờ bây giờ đã nổi danh khắp Nam Hoang.
Lâm Phong nhìn đám huynh đệ càn quét thức ăn, hắn không vội nhập cuộc mà lấy ra hai chiếc túi trữ vật đưa cho hai nữ tử bên cạnh.
- Đa tạ hai vị tỷ tỷ đã giúp đệ hộ pháp, đây là chút lòng thành của tiểu đệ, xin hai vị tỷ tỷ nhận lấy.
Huân Vũ nghe hắn nói, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười.
- Không phải lần trước đạo hữu đã dùng hai xiên thịt nướng để trả công cho bọn ta rồi sao?
- Đó chỉ là phần đặt cọc, đây là phần còn lại.
- Xem như đạo hữu có lương tâm.
Huân Vũ nhận lấy túi trữ vật từ tay Lâm Phong, thần thức vừa lướt qua liền biến sắc. Bên trong túi trữ vật có đúng 1000 khối linh thạch thượng phẩm.
- Thứ này ta không thể lấy.
Cả hai nàng gần như cùng lúc trả lại túi trữ vật. Huân Vũ và Hàn Băng đều xuất thân từ đại tộc, tất nhiên hiểu rõ giá trị của linh thạch thượng phẩm.
Lâm Phong đã sớm đoán được hai nàng sẽ không nhận, nên đã chuẩn bị sẵn kế sách.
- Chẳng lẽ hai vị tỷ tỷ chê ít sao?
- Thứ này Lâm đạo hữu cứ giữ lại, sau này chắc chắn sẽ dùng đến.
- Huân Vũ tỷ tỷ không cần lo, thứ này đệ vẫn còn rất nhiều.
Tuy Lâm Phong cần dùng linh thạch, nhưng hai nữ tử bên cạnh còn cần gấp hơn. Tu vi của hai nàng đã đạt đến Linh Giả lục cấp, không lâu nữa sẽ đột phá thất cấp, linh thạch thượng phẩm là thứ không thể thiếu.
Lâm Phong biết cả hai nàng đều xuất thân đại tộc, sẽ không thiếu tài nguyên để đột phá, nhưng lòng thành vẫn phải có.
Hai nàng nghe hắn nói, ánh mắt hiện rõ sự nghi ngờ. Linh thạch thượng phẩm đâu phải rau cải, muốn có là có được đâu.