138. Chương 138: Hồn Thạch

Thiên La

Chương 138: Hồn Thạch

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong một căn phòng gần đó, Phong Viêm ngồi đối diện với biểu tỷ. Nhìn đôi mắt đầy vẻ giận dữ của nàng, lòng hắn có chút bất an.
- Biểu tỷ vẫn còn giận chuyện vừa rồi ư?
- Hừ, tên dâm tặc đó lấy đi mười vạn linh thạch của ta mà chẳng thèm nói một lời nào.
Phong Thanh Thanh càng nghĩ càng thấy tức giận. Nếu không phải vì Thánh Chủ Lệnh, nàng đã chẳng đời nào tặng quà cho Lâm Phong.
- Biểu tỷ đừng giận nữa. Trước đó giữa biểu tỷ và Lâm sư đệ có chút hiểu lầm, nhưng giờ đã hòa giải rồi, chẳng phải rất tốt sao?
- Ngươi còn dám nói à.
Phong Viêm bị biểu tỷ trừng mắt, lập tức im lặng cúi đầu. Hắn chính là nguyên nhân dẫn đến hiểu lầm giữa Phong Thanh Thanh và Lâm Phong, nên không có tư cách tranh cãi.
Hai người im lặng một lúc, Phong Thanh Thanh mới lên tiếng.
- Ngươi nói xem, tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?
- Từ giờ cho đến khi Vô Cực bí cảnh mở ra, biểu tỷ không cần làm gì cả.
Theo tin tức Phong Viêm nhận được, Lâm Phong sẽ có danh ngạch tiến vào Vô Cực bí cảnh. Khi đó chính là cơ hội tốt để hành động.
Phong Thanh Thanh nhíu mày.
- Tên dâm tặc đó cũng giành được danh ngạch sao?
- Hình như là Thánh Nữ đã giúp Lâm sư đệ lấy được một danh ngạch.
- Gian phu dâm phụ.
Khi nhận được tin này, Phong Viêm cũng có chút kinh ngạc. Số lượng danh ngạch lần này chưa tới trăm cái, ngay cả chấp sự của Đan Cung cũng phải tranh giành.
- Lúc đó biểu tỷ chỉ cần đi theo Lâm sư đệ...
- Ta hiểu rồi. Đợi đến khi hắn không chú ý, thì ra tay cướp lấy Thánh Chủ Lệnh có đúng không?
Ánh mắt Phong Thanh Thanh tán thưởng nhìn biểu đệ trước mặt.
- Ý này rất hay. Ngươi nói xem có nên hủy thi diệt tích luôn không?
- Tuyệt đối không được!
Phong Viêm đột nhiên bật dậy, phản ứng vô cùng khoa trương.
- Biểu tỷ tuyệt đối không được làm như vậy!
- Người ta muốn cướp đâu phải là ngươi, không cần sợ.
Hắn sao có thể không sợ? Một khi biểu tỷ ra tay với Lâm Phong, hắn chính là đồng phạm. Tội danh mưu sát đồng môn một khi bị phanh phui, Phong gia cũng không gánh nổi.
- Biểu tỷ có cướp được Thánh Chủ Lệnh thì cũng chẳng có tác dụng gì.
- Tại sao?
- Toàn bộ Thánh Cung chỉ có hai người được ban thưởng Thánh Chủ Lệnh: một là Thánh Tử, người còn lại là Lâm Phong. Chuyện này mọi người đều biết rõ. Trên thánh lệnh còn có ấn ký, chỉ khi Lâm sư đệ đồng ý thì biểu tỷ mới có thể sử dụng được.
Phong Thanh Thanh nhíu mày. Nàng chưa từng nhìn thấy Thánh Chủ Lệnh nên không biết tên sư đệ này có nói thật hay không.
- Có phải ngươi sợ ta ra tay với tên dâm tặc đó nên mới lừa ta không?
- Đệ sao dám? Biểu tỷ phải bình tĩnh. Nếu cả biểu tỷ cũng xảy ra chuyện, thì ai sẽ cứu di nương?
Vừa nhắc đến mẫu thân, ánh mắt Phong Thanh Thanh liền dịu lại.
- Vậy ngươi nói xem ta phải làm thế nào?
- Biểu tỷ phải đi theo Lâm sư đệ, bảo vệ hắn.
- Cái gì? Ngươi muốn ta làm bảo tiêu cho tên dâm tặc đó ư? Đừng hòng!
- Thật ra Lâm sư đệ không tệ như biểu tỷ nghĩ đâu.
Từ khi quen biết Lâm Phong, trừ những lúc bị tên sư đệ này chơi khăm, Phong Viêm đã thu được không ít lợi ích, như Hỏa Vân Chi, đan thuật không ngừng phát triển, và mối quan hệ với Tuệ Vân cũng tốt dần lên.
Phong Thanh Thanh nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi ngờ.
- Tên dâm tặc đó thật sự tốt như ngươi nói sao?
- Đệ có thể dùng danh dự để đảm bảo. Những lời đệ nói hoàn toàn là sự thật.
- Nếu ngươi dám lừa ta, ta sẽ kể hết mọi chuyện xấu của ngươi cho nha đầu Tuệ Vân kia biết.
- Không thành vấn đề.
Phong Viêm thở phào. Bước tiếp theo của kế hoạch đã hoàn thành, chuyện còn lại phải xem vào ý trời.
Phong Viêm tiếp xúc với Lâm Phong một thời gian nên ít nhiều cũng hiểu được tính cách của đối phương. Tên sư đệ này tuy không phải loại chính nhân quân tử, nhưng cũng là loại có ân tất báo. Nếu Phong Thanh Thanh có thể giúp Lâm Phong vài lần, sau này muốn trao đổi Thánh Chủ Lệnh cũng sẽ dễ dàng hơn.
Sáng hôm sau, Lâm Phong rời Thánh Cung đi đến Vạn Bảo Các. Lần này, hắn không đến để kiếm linh thạch mà là để tiêu linh thạch.
Đêm qua, Lâm Phong và lão đầu đã cùng bàn luận kế sách tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường. Muốn đối phó với hồn thú, thì phải dùng hồn binh được luyện chế từ Diệt Hồn Thạch.
Lâm Phong đi vài vòng bên trong khu giao dịch binh khí, tìm tới tìm lui mà vẫn không thấy một món hồn binh nào.
- Xem ra nơi này không có hồn binh.
- Những thứ liên quan đến thần hồn đều không dễ tìm. Tiểu tử ngươi lên trên thử xem.
Đúng lúc này, một giọng nói truyền đến.
- Lâm tiểu hữu.
Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra đối phương, quả là đúng người đúng thời điểm.
- Tiền bối, đã lâu không gặp.
- Tiểu hữu đang tìm thứ gì sao? Có cần lão phu giúp không?
- Tiểu bối đang cần một món hồn binh được luyện chế từ Diệt Hồn Thạch.
Lão quản lý nhíu mày.
- Trong bản các vẫn còn vài món hồn binh, nhưng không có loại nào được luyện chế từ Diệt Hồn Thạch.
Vấn đề này Lâm Phong đã trao đổi với lão đầu. Chỉ có Diệt Hồn Thạch là có tác dụng với hồn thú, còn những loại hồn thạch khác thì hiệu quả không cao.
- Tiểu tử ngươi thử hỏi xem ở đây có bán Diệt Hồn Thạch không?
Lâm Phong vừa nghe lão đầu nói liền biết lão muốn chơi trò 'không trâu bắt chó đi cày'. Lần này không biết hắn lại tốn bao nhiêu linh thạch nữa.
- Tiền bối, không biết trong Vạn Bảo Các có Diệt Hồn Thạch không?
- Không còn.
- Vậy tiền bối có biết nơi nào có Diệt Hồn Thạch không?
Lão quản lý thở dài.
- Hồn thạch trân quý không thua gì hồn dược. Cho dù là Thiên Khí Các cũng không có được bao nhiêu.
- Là như vậy sao.
Lâm Phong vừa có ý định đến Thiên Khí Các tìm thử, nhưng nghe lão quản lý nói thì khả năng nơi đó có Diệt Hồn Thạch cũng không cao.
Không có cũng không sao. Theo tin tức Lâm Phong thu được, Thượng Cổ Chiến Trường còn lâu mới mở ra, ít thì vài năm, nhiều thì mười mấy năm. Từ giờ đến khi đó, hắn không tin là mình sẽ không tìm được một khối Diệt Hồn Thạch nào.
Đúng lúc này, giọng nói của lão quản lý lại truyền đến.
- Tiểu hữu không cần lo. Vài tháng nữa, không chừng sẽ có Diệt Hồn Thạch xuất hiện.
- Làm sao tiền bối biết được?
- Mỗi lần Vô Cực bí cảnh mở ra, đều có rất nhiều khoáng thạch được tìm thấy, trong đó hồn thạch cũng không ít.
- Vô Cực bí cảnh sao?
Lâm Phong nhớ lại địa đồ Phong Viêm đã đưa cho hắn, trên đó có đánh dấu vài khoáng mạch. Không chừng sẽ có Diệt Hồn Thạch trong đó.
- Tiểu tử, có muốn đi đào mỏ không?
- Lão cũng biết đào mỏ sao?
- Không có gì mà lão phu không biết.
Lâm Phong mỉm cười nhìn lão quản lý trước mặt.
- Tiền bối, không biết một cân hồn thạch có giá bao nhiêu?
- Tiểu hữu muốn biết hồn thạch cấp bậc nào?
- Địa cấp.
- Mỗi cân có giá từ một vạn đến năm vạn trung phẩm linh thạch, tùy loại.
Thông thường, mỗi khối hồn thạch nặng khoảng một đến hai cân. Tuy khối lượng không nhiều, nhưng có thể luyện chế thành vài thanh hồn binh.
Lâm Phong không ngờ một khối hồn thạch lại có giá cao như vậy, gần bằng giá một gốc linh dược cùng cấp.
- Xem ra lão tử phải tạm thời đổi nghề rồi.
Cổ nhân có câu: 'Công dục thiện kỳ sự, tất tiên lợi kỳ khí' (muốn thợ làm việc khéo, trước tiên phải chuẩn bị đồ dùng tốt). Muốn đào khoáng mạch thì phải có khoáng binh. Trong thánh thành có hai nơi bán thứ này: một là Vạn Bảo Các, nơi còn lại là Thiên Khí Các.
So với Vạn Bảo Các, khoáng binh ở Thiên Khí Các đa dạng và chất lượng cũng tốt hơn, nên Lâm Phong quyết định đổi chỗ.