Thiên La
Chương 140: Cuộc Đua Yêu Cầm
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 140 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt của Hàn Băng, không giống như đang dọa người.
- Nghiêm trọng như vậy sao?
- Bên trong Ngự Thú Thánh Cung, yêu thú có thể tự do di chuyển. Chỉ cần thông thạo thú ngữ thì có thể nắm rõ gần như mọi bí mật của Thánh Cung.
- Đa tạ sư tỷ nhắc nhở, đệ sẽ ghi nhớ.
Lãnh Hàn Băng đi tới bên cạnh Phi Dao, bàn tay ngọc ngà ôm lấy Thiên Ảnh Ma Điêu. Nếu Lâm Phong có thể sử dụng thú ngữ thì thú văn chắc chắn là hàng thật.
Thú văn tương tự như pháp văn, chỉ khác là pháp văn được vẽ lên pháp chỉ, còn thú văn thì được khắc trực tiếp lên thân yêu thú.
Hai canh giờ sau, trên người Thiên Ảnh Ma Điêu xuất hiện thêm ba cái thú văn. Lâm Phong nói vài câu cảm tạ với Hàn Băng rồi cùng Phi Dao mang theo Ảnh Điêu đến Luyện Thú Phong để thử nghiệm.
Bên trên Luyện Thú Phong, vài chục đệ tử đang huấn luyện yêu thú chợt thấy một con yêu cầm phóng thẳng lên trời, tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó lòng nhìn rõ.
Trong số đó có một nữ tử áo lục, nàng vừa nhìn liền nhận ra con yêu cầm này.
- Lần này ta sẽ cho các người thua tâm phục khẩu phục.
Nữ tử áo lục vừa dứt lời liền cưỡi yêu cầm đuổi theo. Trên không, Lãnh Phi Dao và Lâm Phong cưỡi yêu cầm bay vài vòng, nhận ra tốc độ so với ngày thường không có gì khác biệt.
- Tiểu Phong tử, mau kích hoạt thú văn xem sao.
Lâm Phong nhìn ba cái thú văn trên thân Thiên Ảnh Ma Điêu, đột nhiên hắn chợt nhớ ra một chuyện, bản thân hắn không biết cách dùng thú văn.
- Thử dùng linh lực xem sao.
- Tiểu tử ngươi đừng có đùa nữa, muốn kích hoạt thú văn chỉ cần thông qua khế ước ra lệnh cho yêu sủng là được.
Lâm Phong thử làm theo lời lão đầu, ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu kích hoạt thú văn ở giữa, tốc độ yêu cầm lập tức tăng vọt.
- Oa ha ha ha… nhanh quá đi mất…
Lãnh Phi Dao hưng phấn hét lên, tốc độ của Ảnh Điêu lúc này đã vượt qua Địa cấp Hành Không Pháp Chỉ, bên dưới Thiên cấp gần như đã không còn đối thủ.
Nữ tử áo lục vừa đuổi tới nơi thì thấy yêu cầm đối thủ tăng tốc. Nàng tưởng hai người phía trước bỏ trốn nên ra lệnh cho yêu sủng đuổi theo, nhưng càng đuổi thì khoảng cách càng xa dần.
- Kỳ lạ, lần trước bọn họ đâu có bay nhanh như vậy, chẳng lẽ bọn họ đã khắc thú văn cho yêu cầm?
Nàng lập tức ra lệnh cho yêu sủng kích hoạt thú văn đuổi theo, khoảng cách dần thu hẹp lại.
Hai tay Lâm Phong nắm chặt hai sợi lông vũ của yêu cầm, vẻ mặt hưng phấn không thua gì tiểu sư tỷ. Đợi đến khi Vô Cực bí cảnh kết thúc, hắn sẽ cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu xông thẳng vào Hoang Nguyên, mặc sức tung hoành khắp thiên hạ rộng lớn.
Đúng lúc này, một con yêu cầm bay đến bên cạnh, giọng nói của nữ tử áo lục truyền tới.
- Hai người kia, có dám đấu với ta một trận không?
Lãnh Phi Dao vừa nhìn thấy nữ tử áo lục liền nở nụ cười thân thiện.
- Tiểu muội muốn thi đấu với tỷ sao?
- Ngươi…
Lần trước thua cuộc nên nữ tử áo lục phải gọi Phi Dao là tỷ tỷ. Để lấy lại danh dự, ngày nào nàng cũng chạy tới Luyện Thú Phong để tìm Phi Dao tái đấu.
Nữ tử áo lục cắn môi, ánh mắt tức giận nhìn đối phương.
- Tỷ tỷ có dám đấu với muội một lần nữa không?
- Nếu tiểu muội đã thành tâm muốn đấu thì tỷ tỷ sẽ sẵn lòng chấp nhận, nhưng lần này tỷ sẽ không đấu như lần trước.
- Là sao?
Lãnh Phi Dao mỉm cười trả lời.
- Chúng ta sẽ dùng mười vạn trung phẩm linh thạch làm phần thưởng, tiểu muội có dám không?
- Tốt.
Nữ tử áo lục lập tức gật đầu đồng ý. Dù trong người của nàng không có đủ linh thạch nhưng đây không phải là vấn đề, nàng sẽ không thua.
Sau khi chốt kèo thành công, hai con phi cầm lập tức phá không bay đi, tốc độ gần như ngang bằng.
Nữ tử áo lục liếc nhìn hai người bên cạnh, đã đến lúc cho bọn họ biết sự lợi hại của nàng.
Thú văn trên thân Tử Dực Phong Điêu lóe sáng, nữ tử áo lục lập tức vượt lên phía trước.
Lâm Phong cũng kích hoạt thú văn, Thiên Ảnh Ma Điêu đuổi sát phía sau, khoảng cách hai bên càng lúc càng gần. Khi Ảnh Điêu đuổi tới, Phong Điêu chợt quay đầu phun ra vài đạo phong nhận, ngăn cản đối thủ vượt lên.
Lãnh Phi Dao nhìn khoảng cách giữa hai bên càng lúc càng xa, vẻ mặt tức giận.
- Nha đầu này còn vô sỉ hơn cả Tiểu Phong tử.
Thiên Ảnh Ma Điêu vẫn đuổi theo phía sau, mỗi lần tới gần đều bị Tử Dực Phong Điêu ngăn lại, không tài nào vượt lên được.
Lãnh Phi Dao nhìn đỉnh núi phía trước càng lúc càng gần, vẻ mặt bắt đầu lo lắng.
- Tiểu Phong tử, nhất định không được để thua con nha đầu đó.
- Tất nhiên.
Thiên Ảnh Ma Điêu lần nữa áp sát đối thủ, Tử Dực Phong Điêu theo bản năng há miệng phun ra phong nhận, Lâm Phong lập tức kích hoạt thú văn thứ hai.
- Tốc Biến.
Nữ tử áo lục đang đắc ý thì trợn tròn mắt kinh ngạc. Thiên Ảnh Ma Điêu đang bay phía sau đột nhiên biến mất, sau đó lại xuất hiện phía trước Tử Dực Phong Điêu.
- Không thể nào.
Đến khi Tử Dực Phong Điêu bay tới đỉnh núi thì nghe thấy tiếng cười khoái trá của Phi Dao truyền tới.
- Oa ha ha ha… tiểu muội muội, bây giờ đã biết rõ sự lợi hại của tỷ tỷ chưa?
Nữ tử áo lục gật đầu, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ nhìn vị tỷ tỷ trước mặt.
- Tỷ tỷ quả thật rất lợi hại.
- Đương nhiên.
- Muội đột nhiên nhớ ra còn có vài chuyện cần giải quyết, xin cáo từ.
Lâm Phong lập tức xuất hiện trước mặt nữ tử áo lục, khóe miệng khẽ nhếch lên.
- Tiểu muội muội, hình như muội vẫn chưa đưa linh thạch nhỉ?
Lãnh Phi Dao nghe tiểu sư đệ nói, chợt nhớ ra là nàng chưa lấy tiền cược, suýt chút nữa đã bị con nha đầu này lừa.
- Tiểu muội muội, làm người không thể thất tín được, mau đưa linh thạch cho tỷ tỷ.
Nữ tử áo lục cắn môi.
- Ta không có đủ linh thạch, mấy ngày nữa ta sẽ đưa.
- Không có linh thạch cũng không sao.
Lâm Phong nhìn con phong điêu bên cạnh, con yêu cầm này cũng không tệ.
- Bọn ta sẽ lấy con yêu cầm này làm vật thế chấp, khi nào vị tiểu muội đây mang đủ linh thạch đến thì bọn ta sẽ trả lại.
- Không được.
Nữ tử áo lục lập tức ôm chặt lấy Tử Dực Phong Điêu, ánh mắt đề phòng nhìn hai người bên cạnh.
- Ta nhất định sẽ trả đủ linh thạch, hai người đừng lấy yêu cầm của ta, hu hu...
Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn tên sư đệ của mình một cái, sau đó tiến lại an ủi tiểu nha đầu.
- Tiểu muội muội đừng khóc nữa, ta sẽ không lấy Phong Điêu của muội.
- Có thật không?
Nữ tử áo lục mở to mắt nhìn Phi Dao, vẻ mặt đẫm lệ, trông đáng thương vô cùng.
- Tất nhiên là thật, bây giờ tỷ dẫn muội đi chơi có được không?
- Vâng, đa tạ tỷ tỷ.
Lâm Phong nhìn hai nữ tử chạy đi, chỉ biết thở dài.
- Nha đầu thời nay đều tinh quái cả rồi.
Nửa giờ trôi qua, Lâm Phong trở về phòng thì thấy một mỹ nữ đang đứng đợi trước cửa, gần đó có không ít đệ tử đang lén nhìn nàng.
- Nữ nhân này tới đây làm gì nhỉ?
Nam Cung Như Mộng mỉm cười đi tới đối diện Lâm Phong.
- Lâm đạo hữu, có thời gian bàn luận một chút không?
- Không biết Nam Cung đạo hữu muốn bàn chuyện gì?
- Nơi này không tiện nói chuyện, chúng ta vào trong rồi nói.