Thiên La
Chương 15: Giáp Hộ Thần
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên dưới đã bắt đầu đấu giá nhưng không còn sôi động như những lần trước, mỗi lần tăng giá cũng chỉ vài chục khối linh thạch, qua mấy lần kêu giá, từ 3000 khối linh thạch hạ phẩm lúc đầu đã tăng lên 3500 linh thạch.
Lâm Phong chợt quay sang hỏi Lý Thành Hổ.
- Hổ ca, nếu bây giờ huynh tìm được một túi trữ vật thì huynh sẽ ước có bao nhiêu linh thạch bên trong?
- Đương nhiên là càng nhiều càng tốt.
- Không ngờ Hổ ca lại tham lam vậy à.
Lý Thành Hổ cười ha ha.
- Cái này không thể gọi là tham lam, linh thạch ai mà chẳng muốn.
- Vậy cụ thể huynh muốn bao nhiêu?
- Năm nghìn khối linh thạch hạ phẩm là được.
- 5000.
Giọng Lâm Phong hơi lớn, lão già dưới sàn đấu vừa nghe thấy liền gõ búa.
- 5000 khối linh thạch hạ phẩm, có ai trả giá cao hơn không?
Trong phòng khách quý, hai thanh niên nhìn nhau một lát, Lâm Phong do dự hỏi.
- Ta có thể lấy lại linh thạch không?
- Không thể, nếu thu hồi sẽ bị Vạn Bảo Các cấm cửa vĩnh viễn, sau này không được bước vào.
Lý Thành Hổ vỗ vai an ủi, đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời mà.
Cuối cùng Lâm Phong vô tình dùng 5000 khối linh thạch hạ phẩm lấy được mảnh pháp binh, lúc đưa linh thạch, vẻ mặt hắn còn đau khổ hơn cả đi đưa tang.
Thêm mấy vật phẩm được đấu giá, cuối cùng cũng đến vật phẩm cuối cùng lên sàn.
- Vật phẩm cuối cùng hôm nay là một bộ huyền cấp thượng phẩm chưởng pháp Bài Sơn Chưởng, giá khởi điểm 5000 khối linh thạch hạ phẩm.
Sau khi Bài Sơn Chưởng được một lão già thần bí dùng hai vạn khối linh thạch hạ phẩm đấu giá được, buổi đấu giá cũng theo đó mà kết thúc.
Lâm Phong mang theo mảnh pháp binh đen thui về phòng, ngoài hắn ra chỉ có Lưu Khôi là đấu giá được một tờ pháp chỉ.
- Lão đầu, thật ra đây là thứ gì vậy?
Lâm Phong thử kích hoạt pháp văn vài lần nhưng vẫn không có kết quả, có lẽ đã bị hỏng mất rồi.
Từ lúc lấy được mảnh pháp binh, Lâm Phong trực tiếp ném vào cổ nhẫn cho lão đầu nghiên cứu, đến giờ hắn mới có dịp dùng đến.
Từ hình dáng bên ngoài có thể đoán được thứ này là một mảnh của bộ áo giáp nào đó, không rõ cấp độ, không rõ công dụng, cũng không biết đã quá hạn hay chưa.
Bạch bào lão đầu ném cho Lâm Phong một tờ thư tịch.
- Đây là cách kích hoạt pháp văn.
- Không phải chỉ cần truyền linh lực vào là được sao?
Lâm Phong nhận lấy thư tịch, không nhìn thì thôi vừa nhìn đã khiến hắn giật mình, thứ trên tay hắn lại là một tờ pháp văn.
- Lão muốn dùng pháp văn để kích hoạt pháp văn ư?
- Không sai.
- Cuối cùng thì đây là thứ gì vậy? Có thể nói cho ta biết một chút được không?
Lão đầu thở dài, giọng nói hoài niệm.
- Một thứ đã tồn tại rất lâu.
- Còn lâu hơn cả lão sao?
- Có thể là từ thời kỳ khai thiên lập địa.
- Lâu thật.
Không ngờ một thứ đen thui thế này lại có lai lịch cổ xưa như vậy, hy vọng không xuất hiện một khí linh dở hơi như lão già này.
Lâm Phong đã có kinh nghiệm tế luyện hai loại pháp văn, chỉ cần nửa ngày là hắn đã nắm được phương pháp sử dụng loại pháp văn này.
- Dùng thử ngay cho nóng.
Trước tiên là dùng linh lực vẽ pháp văn vừa học lên mảnh hắc giáp, tiếp theo là truyền linh lực vào và cuối cùng là kích hoạt nó.
Một vòng hắc quang bao phủ Lâm Phong, nhìn qua giống như hắn đang đứng bên trong một quả bóng nước màu đen, ngoài ra thì chẳng còn gì khác.
- Thế là hết rồi sao?
- Hết rồi.
- Thôi xong, 5000 khối linh thạch hạ phẩm của ta chẳng lẽ cứ thế mà mất trắng sao?
Lâm Phong thu lại mảnh hắc giáp, ánh mắt tràn đầy hy vọng nhìn lão đầu.
- Lão đầu, có phải bên trong mảnh hắc giáp còn có bí mật đúng không? Như bản đồ kho báu hay thiên cấp công pháp chẳng hạn.
- Chỉ có bấy nhiêu thôi.
- Bấy nhiêu cũng gọi là thứ tốt sao? Ngay cả Lưu Tinh Đao cũng không bằng.
Lão đầu hờ hững lên tiếng.
- Tiểu tử ngươi có biết cái gì gọi là họa từ miệng mà ra không? Nếu để mấy đời chủ nhân của thứ này nghe được cũng phải sống lại mà đánh chết ngươi.
- Nghiêm trọng như vậy sao?
- Ngươi có biết vào thời đại của lão thì cấp bậc của binh khí được chia thế nào không ?
- Làm sao ta biết được.
Đâu phải ai cũng sống lâu như lão đầu, cho dù là mười tám đời tổ tiên của Lâm Phong có sống lại cũng phải cúi đầu gọi lão một tiếng tiền bối.
- Vào thời thượng cổ, binh khí trong thiên hạ chia làm năm cấp, ngoại trừ thiên, địa, huyền, hoàng thì còn có một cấp độ gọi là thần cấp.
- Theo như lão nói thì thứ này chính là thần binh?
Lâm Phong mở to mắt nhìn mảnh hắc giáp trong tay, cảm giác như có vạn thanh binh khí rơi xuống đầu, nhất thời không nghĩ được gì nữa.
Lão đầu bay tới trước mặt hắn, dùng quyển thư tịch trong tay gõ vào đầu Lâm Phong.
- Cốc… mau tỉnh dậy, có mơ cũng đừng mơ đẹp đến thế chứ.
- Chẳng lẽ đây không phải là thần binh?
- Thứ này chỉ là một mảnh của Giáp Hộ Thần, một trong thập đại thần binh.
Giáp Hộ Thần có tổng cộng một trăm lẻ tám mảnh, trong đó có ba mươi sáu thiên văn, bảy mươi hai địa văn, mảnh trong tay của Lâm Phong chính là một trong bảy mươi hai địa văn.
Lâm Phong nghe lão nói đến rối tinh rối mù, cái gì mà thiên văn với địa văn, ba mươi sáu với bảy mươi hai, chỉ cần biết hắn dùng năm nghìn khối hạ phẩm linh thạch để mua được một mảnh thần khí là được.
- Lần này Chu lão đầu lỗ lớn rồi.
Đúng với câu kẻ cắp gặp Lâm tặc, bao nhiêu lợi lộc đều bị Lâm Phong chiếm hết.
- Lão đầu, đây rõ ràng là một mảnh của thần binh sao lão lại nói không phải, có phải lão muốn lừa ta để chiếm thứ này làm của riêng không?
- Thứ trong tay tiểu tử ngươi tuy là thần cấp nhưng chỉ có một mảnh, cùng lắm thì sánh được với địa cấp bảo giáp.
- Địa cấp bảo giáp sao? 5000 khối linh thạch hạ phẩm mua một bộ địa cấp bảo giáp cũng lời chán rồi.
Lâm Phong lần nữa kích phát mảnh Giáp Hộ Thần, cả người lại được hắc quang bao phủ, hắn thử giơ tay chạm vào nhưng không ngờ lại có thể xuyên qua được.
- Ặc, thế này thì phòng thủ kiểu gì chứ?
- Ngươi thử dùng linh lực xem.
Lâm Phong vừa vận công thì toàn bộ linh lực đều bị mảnh Giáp Hộ Thần hút sạch, hắn lập tức thu tay lại.
- Hút gì mà hút dữ vậy?
- Khi đối thủ tấn công thì Giáp Hộ Thần sẽ giúp tiểu tử ngươi hấp thu linh lực của đối phương, sau đó chuyển hóa thành linh khí để ngươi sử dụng.
- Lợi hại thật, thần binh đúng là có khác.
Thử nghĩ trong lúc giao chiến, đối thủ không ngừng truyền linh lực cho ngươi sử dụng thì còn đánh đấm gì nữa chứ.
- Vậy ta chẳng phải vô địch rồi sao?
Lão đầu lập tức dập tắt ảo tưởng của hắn.
- Vạn vật tương sinh tương khắc, làm gì có hai chữ vô địch.
Mảnh Giáp Hộ Thần trong tay Lâm Phong chỉ hấp thu tối đa lượng linh lực tương đương với một đòn toàn lực của tu sĩ lục cấp, hơn nữa thứ này chỉ hấp thu linh lực, nếu đối thủ dùng binh khí tấn công thì hắn vẫn chết như thường.
Tuy bị lão đầu khinh thường nhưng Lâm Phong vẫn xem mảnh Giáp Hộ Thần là bảo vật, ít ra thứ này có thể ngăn được một đòn chí mạng của tu sĩ lục cấp.
Thông thường một đòn của tu sĩ nhất cấp có lượng linh lực phóng thích tối đa vào khoảng mười khối hạ phẩm linh thạch, mỗi khi đột phá một cấp độ thì linh lực phóng thích sẽ tăng lên gấp mười lần.
Tu vi hiện tại của Lâm Phong là chiến sư nhị cấp hậu kỳ, lượng linh lực phóng thích vào khoảng bảy mươi đến tám mươi khối linh thạch hạ phẩm.
Mấy ngày tiếp theo, Lâm Phong chủ yếu luyện chế Hành Không Pháp Chỉ, hắn mất ba ngày để luyện ra hai tờ pháp chỉ hoàng cấp trung phẩm có thể phi hành trong phạm vi vài dặm.
Tiếp đó Lâm Phong đến Vạn Bảo Các bán dược tề, tiện thể lấy luôn số linh thạch đấu giá được từ sừng của Độc Giác Thú.
Lần trước Lâm Phong dùng thân phận đan sư để ủy thác Vạn Bảo Các đấu giá, hắn không muốn để lộ thân phận nên đến giờ mới quay lại lấy.
- Đến lúc xuất phát rồi, thẳng tiến Thất Tinh Thành.
Từ Thương Vân Thành đến Thất Tinh thành phải đi qua năm cái truyền tống trận, hơn nữa còn là loại truyền tống cỡ lớn giữa các thành trì, loại này vừa đắt vừa khó đi, mỗi lần thông qua một cái thì phải nghỉ ngơi một đêm để khôi phục thần thức.
Lâm Phong vừa đi vừa nghĩ vừa thu mua mấy thứ lão đầu dặn dò, hơn mười ngày sau mới đến được Thất Tinh Thành, linh thạch cũng tốn hết vài nghìn.
- Ai nói chỉ có nữ nhân là biết dùng linh thạch, ta thấy lão già này dùng còn tốn hơn cả đám nữ nhân.
Thất Tinh Thành thuộc về đại thành trì, dưới nơi này có một đại thiên linh mạch, nghe nói mỗi năm có thể khai thác 50 triệu khối linh thạch hạ phẩm.
Bên trong thành trì có trưởng lão Vô Cực Thánh Cung tọa trấn, nếu nhân phẩm tốt có thể gặp được vài vị cường giả lục cấp, thất cấp.
Nơi này so với Thương Vân Thành như trăng sáng so với đèn mờ, cường giả đầy đường, tài nguyên vô số, chỉ riêng phí vào cổng cũng nhiều hơn gấp chục lần.
- Vạn Bảo Các, cuối cùng cũng tới nơi.
Lâm Phong nhìn tòa nhà sừng sững trước mặt, so với phủ thành chủ ở Thương Vân Thành lớn hơn không biết bao nhiêu lần, một cái hoàng kim đại môn tràn đầy khí thế, phía trước còn có hai đầu bạch sắc kỳ lân được chạm khắc từ ngọc thạch, vừa nhìn đã biết không phải phàm vật.
- Mấy tên này không sợ bị người ta cạy cửa sao?
Chỉ riêng đại môn của Vạn Bảo Các đã hơn mấy vạn khối linh thạch hạ phẩm, bên trong lại càng khiến người ta sáng mắt, khắp nơi đều là bảo vật, dưới chân lót kim ngọc địa thiết, vách tường khảm đầy bảo thạch và dạ minh châu, trần nhà cao không nhìn thấy đỉnh, chín cây bàn long đại trụ to không biết mấy người ôm…
Lâm Phong nhìn đến hoa mắt chóng mặt, bộ dáng nhà quê lên phố khiến mấy tên bên cạnh tự động tránh đường.
- Khụ khụ… tiểu tử đừng nhìn nữa, mau làm đại sự.
- À, được.
Mấy ngày trước, lão đầu đã đưa cho Lâm Phong một cái danh sách dài đến cả thước, hắn mất nửa canh giờ mới nhớ hết, lúc đi mua hàng mà lấy thứ đó ra chắc bị mọi người cười ngập mồm.
- Lão đầu, đã tìm thấy đan đỉnh nào vừa ý chưa?
- Thẳng tiến.
Phần lớn vật phẩm là do Lâm Phong mua, chỉ có những thứ liên quan đến luyện đan thì lão đầu nhất định phải tự thân lựa chọn, ánh mắt của lão giống như là bố vợ lựa chọn con rể vậy.
Đợi đến khi Lâm Phong mua hết vật phẩm thì lão đầu vẫn chưa chọn được đan đỉnh vừa ý.
- Nếu không chọn được thì chúng ta đến Thánh Đan Các tìm thử.
- Cũng được.
Lão đầu đồng ý, không mua thì thôi, một khi đã mua thì phải mua đồ vừa ý.
Lâm Phong rời Vạn Bảo Các, vẻ mặt như chó mắt xương, chưa tới nửa canh giờ mà hắn đã đốt hơn 2 vạn khối linh thạch hạ phẩm, nhớ đến lúc trả linh thạch hắn chỉ muốn quay người bỏ chạy.
Ngoài Vạn Bảo Các thì Thánh Đan Các là nơi tốt nhất để mua đan đỉnh, ngoài việc buôn bán đan đỉnh, đan dược, linh dược thì nơi đây còn nhận luyện đan theo yêu cầu, giá cả thương lượng.
Thánh Đan Các bề thế không thua kém gì Vạn Bảo Các, đơn giản vì đây là nơi tụ tập của những phần tử giàu có bậc nhất đại lục, so về linh thạch thì Thánh Cung cũng phải xếp hàng phía sau.
Bên trong Thánh Đan Các có vô số linh dược và dược tề được bày bán, chỉ tính riêng phần trưng bày đã có vài nghìn bình dược tề, linh dược có đếm mãi cũng không hết, số lượng đan dược thì ít hơn nhưng giá cả lại cao đến đáng sợ.
Một viên huyền cấp đan dược bình thường có giá không dưới nghìn khối hạ phẩm linh thạch, có viên gần cả vạn, đắt gấp mấy lần một thanh binh khí cùng cấp.
- Không biết đan đỉnh có đắt như đan dược không?
Theo lời của lão đầu thì dùng đan đỉnh để luyện dược tề sẽ có lợi hơn rất nhiều, không chỉ gia tăng chất lượng và số lượng sản phẩm mà còn giúp Lâm Phong sớm làm quen với đan đỉnh, sau này luyện đan sẽ thuận lợi hơn.
Lâm Phong nghe tới luyện đan liền gật đầu lia lịa, đến khi nhìn thấy giá của một cái đan đỉnh thì mới biết bản thân ngây thơ đến mức nào.
- 3 vạn linh thạch hạ phẩm, sao đắt dữ vậy chứ.
Tuy là huyền đỉnh thượng phẩm nhưng với số linh thạch này Lâm Phong có thể mua một món địa cấp binh khí, hơn nữa còn là loại trung phẩm.
- Không thả dây dài sao câu được cá lớn.
- Nhưng ta chỉ còn hơn bốn vạn linh thạch hạ phẩm.
- Mua hay không tùy ngươi.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc cuối cùng cắn răng mua một cái huyền đỉnh thượng phẩm, cùng lắm thì lấy dược đơn của Bạo Linh Dược Tề mang đi bán là có thể lấy lại vốn.
Sau khi mua đan đỉnh, Lâm Phong mua thêm mấy gốc linh dược rồi rời đi, mục tiêu tiếp theo chính là Thiên Khí Các, lần này hắn không mua vật phẩm mà chỉ lượn tới lượn lui vài vòng, xem có tên nào theo đuôi không.
- Có ba tên đi theo từ Vạn Bảo Các, hai tên từ Thánh Đan Các, tiểu tử ngươi sắp biến thành dê béo rồi.
- Con dê này không dễ thịt đâu.
- Tiểu tử, mua thanh phi đao trước mặt.
- Cái gì? Còn mua nữa sao?
Lâm Phong nhìn thanh tiểu đao dài hơn gang tay màu đen phía trước, giá một vạn linh thạch hạ phẩm, sắc mặt xanh lè.
- Không mua có được không?
- Tùy ngươi.
Lão đầu không nói thì thôi, một khi đã nói thì chắc chắn tốn linh thạch, sau này có nên tìm cách phong ấn lão trong cổ nhẫn không nhỉ?
Đến khi Lâm Phong rời Thiên khí Các thì trời vừa tối, hắn đi dạo vài vòng trong thành rồi tìm một khách điếm nghỉ chân.
Số lượng tu sĩ bên trong Thất Tinh Thành luôn đông đúc nên có rất nhiều khách điếm, lớn nhỏ đều có đủ, Lâm Phong chọn một khách điếm sang trọng, giá một đêm lên đến cả trăm khối hạ phẩm linh thạch.
- Căn phòng này còn rộng hơn nhà của ta, còn có cả chỗ tu luyện nữa này.
Bên trong căn phòng không thiếu thứ gì, không gian rộng lớn đủ chỗ cho hơn mười người cùng ở.
Lâm Phong nhảy lên giường, hắn bày hết mớ vật phẩm hôm nay mua được ra, hơn một trăm bộ huyền cấp cốt thú trong đó có hai mươi bộ đạt đến đỉnh phong, tổng cộng 13000 khối linh thạch hạ phẩm.
Kế tiếp là đan đỉnh, tài liệu trận pháp, linh dược, tiểu đao, tất cả cộng lại gần sáu vạn linh thạch hạ phẩm, bây giờ số linh thạch trong người Lâm Phong còn chưa tới ba nghìn.
- Thật đáng sợ.
Lâm Phong chưa bao giờ nghĩ hắn có thể đốt nhiều linh thạch như vậy chỉ trong một ngày, cảm giác cứ như một kẻ vừa trúng số độc đắc xong thì bị thông báo là nhầm lẫn vậy.
- Lão đầu, bây giờ làm gì trước đây?
- Luyện chế Dịch Dung Dược Tề và Thăng Linh Dược Tề.
- Lão muốn ta dịch dung để qua mặt mấy tên đó sao? Hình như không ổn lắm.
Dịch dung dược tề khi bôi lên mặt có thể thay đổi hình dáng, biến thành một người hoàn toàn khác, còn thăng linh dược tề có thể trực tiếp đề thăng một tiểu cảnh giới nhưng mỗi cấp chỉ được dùng một lần.
Lão đầu dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Lâm Phong.
- Đừng có mang mấy loại dược tề của đám tiểu tử kia ra so với lão.
- Chẳng lẽ dược tề của lão có vấn đề sao?
- Vấn đề cái đầu ngươi.