Thiên La
Chương 150: Chữa Trị Thương Thế
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 150 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một canh giờ trôi qua, Lâm Phong thu lại linh lực, cơ thể hắn giờ đây đã kiệt sức, vì cứu Phong Thanh Thanh mà hắn đã uống đến ba viên Phục Linh Đan Địa cấp.
- Hút gì mà kinh vậy.
Thương thế của Phong Thanh Thanh đã tạm thời được áp chế nhưng nàng vẫn hôn mê, theo lời của lão đầu, vì linh hồn bị tổn thương nên cần vài ngày để hồi phục.
- Lâu vậy sao?
Lâm Phong nhìn bạo nữ vẫn còn bất tỉnh, từ giờ cho đến khi nàng khôi phục, hắn phải ở lại chăm sóc nàng, đợi đến khi nàng tỉnh lại thì có thể dùng ngọc bài truyền tống rời đi.
Sau trận chiến hôm nay, Lâm Phong một lần nữa nhận thức được tầm quan trọng của thực lực, dù có bao nhiêu linh thạch thì hắn cũng không thể đánh lại lão đầu lúc nãy. Nếu không có Thánh Chủ Lệnh trong tay, có lẽ tình cảnh của hắn bây giờ cũng chẳng khá hơn Phong Thanh Thanh là bao.
- Lão đầu, có cách nào giúp ta đối phó với đám Tôn Giả kia không?
- Trước thực lực tuyệt đối, mọi thủ đoạn đều trở nên vô dụng.
- Ít ra cũng phải có cách để bảo toàn tính mạng chứ?
Lão đầu suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.
- Đợi đến khi bí cảnh kết thúc, lão phu sẽ giúp tiểu tử ngươi tìm một vài cách.
Vài ngày kế tiếp, Lâm Phong chỉ đi xung quanh hang động tìm kiếm khoáng thạch, Hàn Băng thì ở lại, vừa tu luyện vừa trông nom cho Phong Thanh Thanh.
Tình hình của bạo nữ ngày càng tốt hơn, đến ngày thứ ba thì nàng đã tỉnh táo trở lại, linh lực cũng đã khôi phục được một phần.
- Sao nghe quen thế nhỉ?
Lâm Phong nhớ không lầm thì lần trước bên trong Cửu Huyền bí cảnh hắn cũng gặp tình huống tương tự như vậy, chỉ là sau khi khôi phục thì Nam Cung Như Mộng liền rời đi ngay còn bạo nữ thì không.
Phong Thanh Thanh đã khôi phục được một ít linh lực, có thể tự do đi lại nhưng tạm thời không thể bay lượn, Lâm Phong không thể bỏ nàng lại một mình, đành phải cho nàng đi nhờ.
- Yêu cầm của ta không chở người miễn phí đâu, mỗi ngày một trăm khối linh thạch trung phẩm.
Lâm Phong vừa dứt lời liền có một túi trữ vật bay đến, bên trong có đúng một vạn linh thạch trung phẩm.
Phong Thanh Thanh tiếp tục tu luyện, ba ngày trôi qua, nàng đã khôi phục được gần một nửa linh lực, càng về sau thì tốc độ khôi phục càng lúc càng nhanh, tất cả đều nhờ vào Phục Thương Đan Thiên cấp.
Loại đan dược này thuộc hàng cao cấp nhất trong số các đan dược chữa thương, Lâm Phong để ý khi bạo nữ lấy đan dược ra dùng thì bên trong bình vẫn còn vài viên nữa.
- Nữ nhân này còn giàu có hơn cả mình, phải tìm cơ hội 'đào' một ít mới được.
Thiên Ảnh Ma Điêu vẫn tiếp tục bay đi, mục tiêu kế tiếp là nơi Vô Cực Thánh Thụ xuất hiện. Trên đường đi, lão đầu tìm được vài khoáng mạch, kết quả là hắn vừa bay vừa đào, tốc độ chậm hơn dự kiến.
Bên ngoài Vô Cực bí cảnh, tình hình vẫn vô cùng căng thẳng, vài ngày trước, Thánh Cung đang truy sát yêu thú thì bị Ma Giáo phục kích, kết quả thương vong vô số kể, trong đó có hai vị chấp sự đã tử trận.
Sau khi bị Ma Giáo phục kích, Thánh Cung ra lệnh cho toàn bộ đệ tử chỉ được thủ thành, không được truy đuổi yêu thú để tránh rơi vào bẫy phục kích của Ma Giáo. Tu sĩ và yêu thú lại rơi vào thế giằng co nhau.
Bên trong một căn phòng của Cửu Huyền Thánh Cung, không khí tĩnh mịch, mười mấy vị trưởng lão im lặng.
Thánh chủ Mã Vạn Long nhìn về phía Đại trưởng lão Trận Cung.
- Vẫn chưa tìm ra cách phá giải trận pháp của Ma Giáo sao?
- Loại trận pháp này không khó để phá, vấn đề nằm ở phong linh rộng lớn.
Đại thiên linh mạch trải dài hơn mấy chục vạn dặm, phong linh rộng lớn vô cùng, Ma Giáo chỉ cần tìm một nơi để bày trận là có thể dẫn động thú triều, muốn đề phòng là chuyện không thể nào.
- Không lẽ chúng ta phải bó tay chịu trận sao?
Mã Vạn Long nhìn đám lão đầu im lặng, bản thân lão còn không nghĩ ra cách đối phó thì có thể trách ai được.
Không chỉ Cửu Huyền Thánh Cung mà năm đại Thánh Cung đều rơi vào tình trạng tương tự, tiếp tục thế này thì thực lực của Thánh Cung sẽ suy yếu dần theo thời gian.
Bên trong Vô Cực bí cảnh, tình hình cũng căng thẳng không kém gì bên ngoài, đã mười ngày trôi qua mà thiên địa kỳ trận vẫn chưa được phá giải, mười mấy vị trận sư bị đại trận vây khốn, buộc phải dùng lệnh bài truyền tống rời đi.
- Đám trận sư Ngự Thú vẫn chưa đến sao?
- Vẫn chưa.
Lão đầu bên cạnh nhíu mày.
- Lão phu cảm thấy thiên địa kỳ trận có gì đó không đúng.
- Không đúng ở chỗ nào?
- Không biết.
Lần trước bí cảnh mở ra, chưa tới mười ngày thì thiên địa kỳ trận đã bị phá giải, bây giờ đã hơn nửa tháng trôi qua nhưng kỳ trận vẫn đứng sừng sững ở đó.
Đúng lúc này, một đám người cưỡi yêu thú bay đến, dẫn đầu là Lý Hạo Nhiên, Trưởng lão Ngự Thú Thánh Cung.
- Các vị đạo hữu, đã lâu không gặp.
- Sao bây giờ lão mới đến thế?
- Lão phu có chút chuyện cần giải quyết, vừa làm xong liền chạy đến đây.
Lý Hạo Nhiên liếc nhìn xung quanh.
- Các vị đạo hữu sao còn chưa tiến vào kỳ trận, chẳng lẽ đang đợi lão phu sao?
- Kỳ trận lần này không bình thường, bọn ta vẫn chưa phá được.
- Vậy để lão phu thử xem có phá được không.
- Lão đừng nhiều lời nữa, mau đi đi.
Đám trận sư của Ngự Thú Thánh Cung lần lượt tiến vào bên trong thiên địa kỳ trận, Lý Hạo Nhiên chỉ đứng bên ngoài quan sát, bây giờ còn chưa đến lúc lão thể hiện tài năng.
Đêm đến, bên ngoài một cái hang động, Lâm Phong vừa ngắm tinh tú trên cao vừa nướng thịt yêu thú, bên cạnh hắn là Thiên Ảnh Ma Điêu đang ngồi ngóng thịt.
- Điêu…
- Đợi chút đi, lão tử còn chưa ăn thì ngươi gấp cái gì chứ.
- Điêu…
Lâm Phong lấy một miếng thịt không rõ sống hay chín ném cho Ảnh Điêu, ánh mắt nhìn vào hang động kế bên, không biết bây giờ Hàn Băng và bạo nữ đang làm gì trong đó nữa.
Giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngươi có muốn vào trong xem thử không?
- Chỗ tối thui đó thì có gì mà xem chứ.
- Hình như lão phu vừa thấy hai nha đầu kia đi lấy nước đấy.
Lâm Phong nghe lão nói, hai mắt sáng rực lên.
- Lúc nào, sao ta không thấy?
- Lúc đó tiểu tử ngươi ngủ như chết, lão phu tưởng ngươi mệt nên không gọi.
- Lão đợi đấy.
- Điêu…
Thiên Ảnh Ma Điêu đang ăn thì kêu lên, hai cánh chỉ vào bên trong hang động, nơi đó có một nữ tử đang bước ra.
Phong Thanh Thanh đi tới bên cạnh Lâm Phong, vẻ mặt không mấy thiện cảm.
- Đa tạ.
- Chuyện gì?
- Đa tạ lúc đó ngươi đã cứu ta.
- Ta không cứu thì ngươi vẫn sống tốt thôi.
Lâm Phong đoán trong người bạo nữ chắc chắn có không ít thứ tốt, thiên tài như nàng sẽ không dễ dàng gục ngã như vậy.
Thiên chi kiêu nữ như Phong Thanh Thanh tất nhiên sẽ không thiếu bảo vật hộ thân, khi nàng nhìn thấy Lâm Phong lấy ra Thánh Chủ Lệnh, nàng biết lão đầu kia sẽ không tiếp tục truy đuổi nên đã thả lỏng tinh thần, hạn chế tổn thương cho linh hồn.
Thật lòng thì Phong Thanh Thanh vẫn không tin tưởng Lâm Phong nhưng nàng lại tin vào nhân phẩm của Hàn Băng nên mới để hắn cứu chữa.
- Phong Thanh Thanh ta có ân tất trả, ân oán lúc trước xem như kết thúc.
- Khôn thế.
Lâm Phong thầm mắng trong lòng, bạo nữ đánh hắn không ít lần, sao có thể bỏ qua như vậy được chứ.
- Tùy ngươi, còn chuyện gì muốn nói nữa không?
Phong Thanh Thanh lắc đầu, mỗi lần nhìn thấy gương mặt của Lâm Phong là nàng lại hết muốn nói chuyện.