Thiên La
Chương 175: U Minh Cổ Thành
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 175 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thực Linh Mộc là một loại yêu thụ hút linh khí trời đất để sinh trưởng, chúng thường sống ở những nơi âm u, số lượng có thể lên đến hàng vạn gốc. Đối với tu sĩ và yêu thú, Thực Linh Mộc chẳng khác nào linh đan diệu dược.
Vô số xúc tu từ trong màn sương đen lao ra quấn lấy các tu sĩ. Lúc này, Thiên Ảnh Ma Điêu đã sắp chạm tới đỉnh phong linh nhưng vẫn bị Thực Linh Mộc bám theo không rời.
"Bên dưới thật sự là Thực Linh Mộc sao?"
Lâm Phong bắt đầu nghi ngờ suy đoán của Linh Mộng. Hiện tại, hắn đang ở độ cao vài chục dặm so với mặt đất mà vẫn bị yêu thụ tấn công. Thiên địa này làm gì có cái cây nào cao đến mức đó?
Giọng lão đầu vang lên:
"Nơi này đã bị phong ấn gần vạn năm, linh khí tích tụ vô cùng nồng đậm. Thực Linh Mộc có thể phát triển đến mức độ này cũng không có gì đáng kinh ngạc."
Lâm Phong nghe lão đầu nói, lúc này hắn mới nhận ra linh khí ở nơi đây quả thực vô cùng nồng đậm, thậm chí còn nhiều hơn vài phần so với thánh địa.
"Vậy chẳng phải bên dưới nơi này có rất nhiều linh thạch sao?"
"Không sai. Tiểu tử ngươi nhảy xuống đào vài giờ, không chừng có thể kiếm được mấy chục vạn linh thạch đấy."
Lâm Phong liếc nhìn xuống bên dưới, chỉ thấy một màu âm u cùng vô số xúc tu. Hắn mà nhảy xuống thì chẳng khác nào tự đào mồ chôn mình.
"Xem tuyệt chiêu của lão tử đây!"
Lâm Phong lấy ra mấy bình Âm Thi Phấn ném xuống bên dưới. Thực Linh Mộc là loài ăn thịt nhả xương, gần vạn năm trôi qua, chắc chắn đã có vô số yêu thú bỏ mạng lại nơi này.
Một lát sau, từ trong màn sương đen truyền đến từng luồng khí tức kinh khủng. Vài cái xúc tu vừa phóng lên đã bị thứ gì đó kéo ngược trở xuống. Nhìn kỹ sẽ thấy có vài bộ bạch cốt đang bám vào Thực Linh Mộc.
Lâm Phong còn đang đắc ý thì phía trước xuất hiện một đám mây đen khổng lồ bay về phía các tu sĩ. Tốc độ vô cùng nhanh, chỉ thoáng chốc đã bay đến trước mặt đám lão đầu.
Một vị trưởng lão hét lớn:
"Nghiệt súc, mau tránh đường!"
Đại thủ của lão giơ lên, linh lực cuồn cuộn đánh về phía đám mây đen.
"ÉC… ÉC…"
Thanh âm chói tai từ trong đám mây đen truyền đến, vài chục tu sĩ không kịp đề phòng lập tức rơi xuống màn sương đen.
Khi khoảng cách hai bên chỉ còn lại vài chục trượng, lúc này các tu sĩ phía sau mới nhìn rõ được thứ đã tấn công bọn họ. Đám mây đen vừa xuất hiện là do vô số Quỷ Diện Biên Bức tạo thành.
Biên bức là loài yêu thú vô cùng đặc biệt. Chúng sở hữu khả năng bay lượn của yêu cầm nhưng lại có nanh vuốt. Thức ăn chủ yếu là huyết nhục của yêu thú và tu sĩ. Ngoài ra, biên bức còn có khả năng công kích bằng âm thanh và có thể dựa vào thính lực để phát hiện vị trí con mồi.
Đám mây đen vừa bay tới trước mặt các vị trưởng lão liền bị đánh tan. Quỷ Diện Biên Bức lập tức trốn vào màn sương đen, sau đó tập kích đám tiểu bối phía sau.
Bên trong màn sương đen đã không còn bóng dáng của xúc tu. Có lẽ các tu sĩ đã vượt qua địa bàn của Thực Linh Mộc và tiến vào địa bàn của Quỷ Diện Biên Bức.
Lâm Phong nhìn một đám biên bức từ trong màn sương đen bay tới, khóe miệng nhếch lên.
"Tiểu Ảnh, xử lý bọn chúng!"
"ÉC…"
Thiên Ảnh Ma Điêu rống lớn một tiếng, đám Quỷ Diện Biên Bức vừa bay tới liền quay đầu bỏ chạy. Đây chính là áp chế huyết mạch, tuy không thể diệt sát nhưng có thể khiến đối thủ không đánh mà lui.
Phần lớn Quỷ Diện Biên Bức là huyền cấp, số ít đạt đến địa cấp. Dù chúng chiếm ưu thế về số lượng nhưng vẫn không thể cản bước được các tu sĩ.
Nửa ngày sau, phía trước chợt xuất hiện một bức tường thành chỉ cao vài trượng nhưng kéo dài vô tận. Đám lão đầu vừa nhìn thấy liền bay tới quan sát.
Một lão đầu kích động lên tiếng:
"Không sai, đây chính là U Minh Cổ Thành!"
Theo thư tịch ghi chép, U Minh Cổ Thành được xây từ Ám Vân Thạch. Loại khoáng thạch này vô cùng cứng rắn, trên mỗi khối đều có những vân đen uốn lượn, vô cùng đẹp mắt.
Lâm Phong nhìn tường thành trước mặt chỉ cao vài trượng. Nhưng hiện tại, hắn đang cách mặt đất vài dặm, tức là bức tường thành này phải cao đến cả ngàn trượng, còn cao hơn một chút so với Cửu Huyền Thánh Thành.
Bên kia tường thành, màn sương đen mờ nhạt như sương khói. Từ bên ngoài, có thể nhìn thấy cảnh vật bên trong. Một số tu sĩ muốn bay vào thì bị đám lão đầu ngăn lại.
"Màn sương đen bên trong thành mờ nhạt hơn bên ngoài, chứng tỏ hộ thành đại trận vẫn còn hoạt động. Không ai được phép tiến vào!"
Một thiên trận có thể tồn tại qua hàng vạn năm, chỉ cần có đủ linh khí để duy trì thì đại trận sẽ luôn hoạt động. Bên dưới U Minh Cổ Thành chính là một đại thiên linh mạch bị phong ấn gần vạn năm, linh khí gần như vô tận.
Đám lão đầu bay dọc theo tường thành. Thông thường, trận nhãn sẽ được đặt ở cổng thành, chỉ cần tìm được là có thể tiến vào bên trong.
Nửa giờ trôi qua, cổng thành đầu tiên được tìm thấy. Trưởng lão Ngự Thú Thánh Cung xung phong phá trận. Đám trận sư vừa tiến vào trận nhãn một lúc thì mặt đất bên dưới truyền đến chấn động, màn sương đen từ bên ngoài bắt đầu tràn vào thành trì.
"Đại trận chỉ mở được nửa giờ, các vị mau vào thành!"
Lâm Phong lén lấy ra một cái ma trận ném ở bên ngoài thành trì, sau đó cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu bay vào trong. Muốn làm đại sự thì trước tiên phải tính đường lui.
Sau khi tiến vào thành, các tu sĩ như ong vỡ tổ mà bay đi. Lâm Phong ra lệnh cho Ảnh Điêu bay về phía tây. Lúc phá trận, lão đầu đã nhìn ra bọn họ đang ở phía đông của U Minh Cổ Thành. Muốn đến trung tâm thành trì thì phải đi về phía ngược lại.
Thông thường, những thương hội lớn như Vạn Bảo Các, Thánh Đan Các… đều tọa lạc ở khu vực trung tâm của thành trì. Không chỉ Lâm Phong mà đám đệ tử Ngự Thú Thánh Cung cũng có chung suy nghĩ này.
Bên cạnh Lâm Phong lúc này chỉ còn lại Hàn Băng và Phong Thanh Thanh. Khi bọn họ vừa tiến vào thành thì Linh Mộng đã rời đi.
U Minh Cổ Thành lúc này nhìn không khác gì một sơn lâm. Khắp nơi đều bị đại thụ che kín. Nếu không phải vừa nhìn thấy bức tường thành cao hơn ngàn trượng kia thì không ai nghĩ nơi này từng là tòa thành nổi danh nhất Nam Hoang.
Thiên Ảnh Ma Điêu bay được một lúc thì dừng lại trên một ngọn tiểu sơn. Lâm Phong vừa hạ cánh, đúng lúc nhìn thấy hai lão đầu tiến vào tiểu sơn, hắn lập tức đuổi theo phía sau.
Bên trong tiểu sơn là một không gian rộng lớn. Vừa bước vào đã nhìn thấy vô số bình ngọc nằm rải rác khắp nơi. Giữa phòng có một cái đỉnh to lớn.
"Nơi này là Thánh Đan Các."
Lâm Phong bỏ qua những thứ bên ngoài, hắn chạy thẳng vào bên trong. Trên đường đi, hắn gặp được không ít hài cốt của các tu sĩ.
Phía sau Thánh Đan Các có một dược viên. Khi Lâm Phong đến nơi, hắn chỉ nhìn thấy toàn là đại thụ và cỏ dại cùng với một đám tu sĩ đang tìm kiếm.
"Lão tử vẫn chậm một bước!"
"Linh dược ở nơi này chỉ vừa bị lấy đi vài ngày trước."
"Không thể nào!"
Lâm Phong lắc đầu. Vài ngày trước, bọn họ còn đang giao chiến với yêu thú, làm sao có thể chạy đến đây được chứ?
"Lão đầu, có phải lão nhìn lầm rồi không?"
"Lão phu nhất ngôn cửu đỉnh."
=======
- Độc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)
- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!