194. Chương 194: Đại Sự Thiên Hạ

Thiên La

Chương 194: Đại Sự Thiên Hạ

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 194 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cả hai tận hưởng cảm giác ấm áp một lúc, Lâm Phong lấy ra một chiếc hộp ngọc đưa cho Huân Vũ.
- Ta có một món quà muốn tặng cho Nam Cung đạo hữu, nàng có thể giúp ta đưa món quà này được không?
Liễu Huân Vũ ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, ánh mắt dò xét.
- Chàng tặng quà cho Nam Cung sư tỷ làm gì?
- Lần trước Nam Cung đạo hữu đã tặng ta vài gốc linh dược, ta không muốn mắc nợ ân tình của nàng ấy nên mới tặng lại.
- Có thật như vậy không?
Lâm Phong đối diện với ánh mắt ẩn ý của Huân Vũ, không hiểu sao hắn lại có cảm giác lạnh người.
- Những lời ta nói hoàn toàn là sự thật, ta xin thề.
- Ta tin chàng.
Thêm vài ngày trôi qua, phong ấn bên ngoài Phong Linh có dấu hiệu sắp tự động khôi phục. Ngũ đại Thánh Cung sau khi thương lượng đã quyết định rời đi, vì nơi này hắc vụ dày đặc, không thích hợp để xây dựng đại thiên bí cảnh.
Trong thời gian này, khắp Nam Hoang liên tục đón nhận những tin tức kinh thiên động địa. Đầu tiên là U Minh Thánh Cung biến mất hơn vạn năm đột nhiên xuất thế, tiếp đó là U Minh Thánh Chủ dẫn theo mười mấy vị tôn giả và hơn trăm vị vương giả gia nhập Ma Giáo.
Cuối cùng là tin tức Ma Giáo giao chiến với ngũ đại Thánh Cung bên trong Ma Lĩnh Sơn Mạch, kết quả là bắt sống được vài vị trưởng lão, hàng chục vị chấp sự, và gần vạn tu sĩ đã bị tiêu diệt.
Bên trong khách điếm của một thành trì nào đó, một đám tu sĩ vừa ăn uống vừa bàn chuyện đại sự thiên hạ.
- Không ngờ U Minh Thánh Chủ vẫn còn sống, đúng là kỳ tích.
- Ta nghe nói họ đã dùng Bảo Nguyên Bí Thuật nên mới sống được lâu như vậy.
- Trước kia chỉ có Ma Giáo đã làm cho Nam Hoang rung chuyển, giờ lại có thêm U Minh Thánh Cung gia nhập, chỉ sợ ngày tháng yên bình của chúng ta không còn nhiều.
Một thanh niên thở dài.
- Lần này Ma Giáo trúng quả lớn, ta còn nghe nói con U Minh Cổ Xà năm đầu cũng đã chạy đến chỗ bọn họ.
- Ma Giáo gây ra bao tội nghiệt khắp nơi, không ngờ lại được trời cao phù hộ, đúng là bất công.
- Đen thôi, đỏ quên đi.
Ma Giáo một hơi đồ sát gần vạn tu sĩ đã làm chấn động toàn bộ Nam Hoang. Sau khi rời khỏi sơn mạch, ngũ đại Thánh Cung lập tức phái người truy tìm tung tích của Ma Giáo nhưng đều vô ích.
Lâm Phong ngồi ở bàn bên cạnh, vừa ăn vừa hóng chuyện, đợi mãi nửa ngày cũng không nghe ai nhắc gì đến mình.
- Lão đầu, cái tên hôm đó bị ta tập kích thật sự là U Minh Thánh Chủ sao?
- Không sai.
- Không biết lúc đó hắn có nhìn thấy mặt ta không?
Vì tình hình khẩn cấp nên lúc đó Lâm Phong không kịp đeo mặt nạ, lỡ như bị vị Thánh Chủ đó nhận ra thì thật là phiền toái lớn.
- Tiểu tử ngươi cứ yên tâm.
Lúc đó hắc vụ mù mịt, Lâm Phong lại dùng pháp chỉ công kích, hoàn toàn không để lại chút khí tức nào. Chỉ cần sau này hắn không dùng chiêu đó nữa thì sẽ không bị ai nhận ra.
Lâm Phong gật đầu, đợi khi trở về Thánh Thành hắn sẽ tìm mua một cái pháp chỉ thiên cấp khác, dù sao bây giờ hắn cũng không sợ thiếu linh thạch.
Vài ngày trôi qua, ngũ đại Thánh Cung hoàn toàn rút khỏi Ma Lĩnh Sơn Mạch. Đám tu sĩ cũng lần lượt rời đi, sự kiện U Minh Thánh Cung dần lắng xuống, Nam Hoang trở lại những ngày tháng yên bình nhưng chẳng được bao lâu thì lại bắt đầu dậy sóng.
Trước đó, Thánh Cung liên tục bị thú triều tập kích, lực lượng suy giảm nghiêm trọng nên ngũ đại Thánh Cung đã quyết định mở đại hội chiêu đồ sớm hơn nửa năm so với dự kiến, tức là chỉ còn đúng một tháng để các tu sĩ chuẩn bị.
Vào thời loạn thế, cách tốt nhất để giữ mạng là tìm một thế lực vững mạnh để dựa dẫm. Thánh Cung chính là lựa chọn tốt nhất, nơi này không chỉ có địa bàn rộng lớn, tài nguyên phong phú, cường giả vô số, mà còn là thế lực duy nhất có thể đối đầu với Ma Giáo.
Lần này, số lượng tu sĩ tham gia đại hội chiêu đồ chắc chắn sẽ nhiều hơn so với những lần trước, nhưng vì thời gian chỉ còn lại một tháng nên phần lớn đệ tử Thánh Cung đều được triệu tập để chuẩn bị cho đại hội.
Lâm Phong là đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang, là một “chiêu bài” tốt nhất để thu hút đan sư nên chắc chắn không thể thiếu mặt. Vừa mới trở về Thánh Cung, hắn liền bị sư phụ gọi đến trình diện.
- Đệ tử Lâm Phong, tham kiến sư phụ.
Lưu Vũ Đồng nhìn tên đệ tử trước mặt, so với lúc trước cũng không khác bao nhiêu, bà khẽ gật đầu.
- Lần này đến di tích có thuận lợi không?
- Nhờ có ân đức của sư phụ, mọi chuyện đều diễn ra thuận lợi.
Lâm Phong vừa dứt lời liền lấy ra một chiếc hộp ngọc dâng lên cho lão sư.
- Đây là vài gốc linh dược đệ tử tìm được bên trong U Minh Thánh Cung, mời sư phụ xem qua.
Lưu Vũ Đồng nhận lấy hộp ngọc, đệ tử đã có lòng thì dù là bảo vật hay phế vật, bà cũng sẽ không từ chối.
- Vi sư có một chuyện muốn giao cho con làm.
- Xin sư phụ cứ giao phó.
- Ta và các vị trưởng lão đã thương lượng, lần này Thánh Cung chiêu đồ sẽ để con tham gia tuyển chọn vòng sơ loại.
Lâm Phong vừa đánh bại Nam Cung Như Mộng, danh tiếng đang lên (dù không được tốt) nhưng vẫn có thể giúp Thánh Cung thu hút không ít đan sư.
Lâm Phong đảo mắt suy nghĩ, mấy chuyện nhàm chán và vô lợi này, hắn sẽ không dại gì mà đâm đầu vào làm.
- Chuyện này quan hệ trọng đại, đệ tử lại là lần đầu tham dự Thánh Cung chiêu đồ, chỉ sợ sẽ phụ lòng tin của sư phụ.
- Vi sư sẽ bảo Tuệ Vân theo giúp con.
- Sư phụ yên tâm, đệ tử sẽ dốc hết sức hoàn thành nhiệm vụ.
- Được rồi, đi đi.
Lâm Phong hành lễ với sư phụ rồi rời đi. Có Tuệ Vân sư tỷ bên cạnh thì hắn không cần phải lo lắng, chỉ cần giao phó hết mọi chuyện cho sư tỷ là được.
- Tiểu Phong tử.
Lâm Phong đi được vài bước thì nghe thấy giọng nói quen thuộc truyền đến. Lãnh Phi Dao không biết từ đâu xuất hiện, chạy tới bên cạnh, giọng nói mang theo vài phần kinh ngạc.
- Tiểu Phong tử, mấy ngày không gặp, hình như đệ lại có khí chất hơn rồi.
- Sư tỷ tìm đệ có chuyện gì sao?
- Ta nghe nói lần này đệ được tham gia tuyển chọn đệ tử cho Đan Cung đúng không?
Lâm Phong gật đầu.
- Đúng vậy.
- Cho ta đi cùng có được không?
Lâm Phong lắc đầu, hắn thừa biết mang vị sư tỷ này theo sẽ rước thêm bao nhiêu phiền phức.
- Chuyện này là do trưởng lão quyết định, đệ không thể giúp được.
- Đệ yên tâm, ta chỉ đi theo quan sát thôi, sẽ không xen vào nhiệm vụ của đệ đâu.
Lãnh Phi Dao nhìn tên sư đệ bước đi liền vội đuổi theo.
- Ta nghe nói Thực Vi Hiên vừa đưa về mấy con yêu ngư, đệ có muốn dùng thử không?
- Mấy ngày trước Vạn Bảo Các vừa nhập về vài món bảo vật, đệ có muốn đi xem không?
- Hình như Thánh Đan Các vừa trồng thêm mấy gốc linh dược, hay là chúng ta đến đó xem thử.
- …
Lâm Phong dừng lại, hắn lấy ra hai chiếc túi trữ vật đưa cho tiểu sư tỷ.
- Tặng cho tỷ.
- Gì đây?
Lãnh Phi Dao mở chiếc túi đầu tiên ra xem thì thấy có mười mấy gốc địa cấp linh dược. Nàng vừa nhìn thấy vật phẩm bên trong chiếc túi thứ hai liền hưng phấn hét lên.
- OA… tiểu Phong tử, ta yêu đệ chết đi được.
- Đệ là hoa đã có chủ, tỷ đừng ảo tưởng nữa.
Bên trong chiếc túi trữ vật thứ hai có mấy chục món nữ trang lấp lánh. Toàn bộ đều là pháp bảo phòng ngự mà Lâm Phong tìm được bên trong U Minh bảo khố, tuy không phải là tuyệt thế bảo vật nhưng lại rất hợp với vị sư tỷ này.