197. Chương 197: Món Quà Bất Ngờ

Thiên La

Chương 197: Món Quà Bất Ngờ

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 197 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Phong đang bị treo lơ lửng giữa không trung, Phong Thanh Thanh hưng phấn rút thêm một cây trường tiên ra, ánh mắt sắc lạnh nhìn hắn.
- Ngươi có phục không?
- Ngươi… ngươi muốn làm gì?
- Ngươi đoán xem.
- Á… á…
Dứt lời, trường tiên trong tay Phong Thanh Thanh vụt tới táng vào người Lâm Phong. Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang vọng khắp Bách Luyện Phong, khiến không ít đệ tử gần đó rùng mình.
- Không biết là ai mà ra tay tàn nhẫn đến thế.
- Dù sao yêu thú cũng là một sinh mạng mà.
- Tội lỗi, tội lỗi!
Nửa giờ sau, Lâm Phong nằm thoi thóp trên mặt đất. Tuy bạo nữ không ra tay quá nặng, nhưng cũng đủ khiến hắn đau thấu xương.
- Lão đầu, sao vừa rồi linh lực của ta không sử dụng được?
- Trường tiên của nha đầu đó không đơn giản.
Theo lời lão đầu, cây trường tiên trong tay Phong Thanh Thanh là một loại pháp binh đặc biệt, trên đó khắc pháp văn phong ấn linh lực. Một khi bị nàng trói được, hắn chẳng khác nào cá nằm trên thớt, chỉ còn biết chịu trận.
- Lão có cách gì không?
- Chỉ cần tiểu tử ngươi không để nha đầu đó bắt được là được.
- Xem như ta chưa nói gì.
Sau khi linh lực hồi phục, Lâm Phong lại tiếp tục "đại chiến" với Phong Thanh Thanh. Thế nhưng, phần lớn thời gian hắn đều bị bạo nữ đánh cho không ngóc đầu lên nổi, ngay cả cơ hội chạm vào người nàng cũng không có.
Lâm Phong nhìn trường tiên lần nữa vụt tới, lập tức thi triển thuật pháp né tránh.
- Thiên Lý…
Lâm Phong chưa kịp bỏ chạy đã bị trói chặt. Hắn không biết đây là lần thứ bao nhiêu mình bị bạo nữ tóm gọn rồi.
- Ta thật sự yếu như vậy sao?
Phong Thanh Thanh thu lại trường tiên. Hành hạ tên "dâm tặc" này mấy tiếng đồng hồ, nàng cũng bắt đầu cảm thấy chán.
- Hôm nay đến đây thôi.
- Đa tạ ngươi thủ hạ lưu tình.
Tuy Lâm Phong bị đánh rất thê thảm, nhưng tất cả vết thương trên người hắn đều chỉ là ngoài da. Đối với một tu sĩ, những vết thương này chỉ cần vận công vài canh giờ là có thể hồi phục hoàn toàn.
Hai người nán lại Bách Luyện Phong thêm một lát để Lâm Phong hồi phục chút linh lực rồi mới rời đi. Trên đường xuống núi, không ít ánh mắt kỳ lạ đổ dồn về phía Lâm Phong, khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.
- Lão tử chỉ đến đây luyện tập một chút thôi, có cần phải nhìn chằm chằm như vậy không?
- Ai bảo tiểu tử ngươi rên rỉ lớn tiếng như vậy.
Nghe lão đầu nói, Lâm Phong chợt bừng tỉnh. Hắn dẫn theo một mỹ nhân như Phong Thanh Thanh đến chỗ vắng người, lại còn phát ra những âm thanh thảm thiết như thế, nếu chỉ nghe mà không nhìn tận mắt thì đúng là rất dễ gây hiểu lầm.
Những ngày sau đó, tất cả các thế lực lớn nhỏ tại Nam Hoang đều nhận được thông báo chiêu đồ của ngũ đại Thánh Cung. Đối với những gia tộc nhận được thư mời, tộc nhân của họ sẽ không cần tham gia vòng sơ loại.
Trong một căn phòng sang trọng tại Trường Hà Thánh Cung, Nam Cung Như Mộng lặng lẽ đọc quyển đan thư trên tay, ánh mắt nàng ẩn hiện vẻ mệt mỏi.
Trước mặt nàng là gần trăm tờ thư mời vừa được xử lý xong. Ngày hôm sau, số thư mời này sẽ được gửi đến các gia tộc nằm trong địa bàn của Trường Hà Thánh Cung.
Tất cả thư mời đều do Nam Cung Như Mộng tự tay viết, trên mỗi tờ đều lưu lại ấn ký của nàng. Thông thường, các gia tộc sau khi nhận được thư mời đều sẽ cử tộc nhân đến tham gia đại hội chiêu đồ, đây chính là sức hấp dẫn của Nam Hoang Nhị Mộng.
Nam Cung Như Mộng đặt quyển thư tịch trong tay xuống bàn, ánh mắt suy tư.
- Không biết bây giờ đan đạo của hắn đã tiến triển đến đâu rồi?
Như Mộng một lòng truy cầu đan đạo vô thượng, không như tên nào đó chỉ biết luyện đan vì linh thạch. Từ sau khi bị Lâm Phong đánh bại, nàng không ngừng tìm hiểu đan thuật. Mấy ngày nay lại thêm chuyện Thánh Cung chiêu đồ, khiến một nữ tử như nàng có chút không chịu nổi áp lực.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng động.
- Nam Cung chấp sự, tộc nhân Liễu gia Liễu Huân Vũ có chuyện muốn cầu kiến.
- Cho vào.
Huân Vũ đứng bên ngoài đợi một lát thì được một nữ tử dẫn vào. Vừa nhìn thấy Nam Cung Như Mộng, nàng liền hành lễ.
- Huân Vũ tham kiến Nam Cung chấp sự.
- Huân Vũ ngồi đi.
Sau khi trở về từ Vô Cực Thánh Cung, Nam Cung Như Mộng đã thành công đột phá cảnh giới vương giả, được thăng lên làm chấp sự của Đan Cung.
- Muội tìm ta có chuyện gì không?
- Có người nhờ muội tặng cho sư tỷ một món quà.
Liễu Huân Vũ lấy ra hai cái túi trữ vật đưa cho đối phương, ánh mắt nàng khẽ lướt qua mấy thứ trên bàn.
- Sư tỷ đừng nên quá sức, phải bảo trọng thân thể.
- Đa tạ sư muội quan tâm, ta biết phải làm sao.
- Vậy muội không làm phiền sư tỷ.
Huân Vũ dứt lời liền rời đi. Như Mộng tiễn sư muội một đoạn rồi trở lại phòng, ánh mắt nhìn hai cái túi trữ vật trên bàn. Người có thể nhờ Huân Vũ tặng quà cho nàng, trên đời này chỉ có một.
Như Mộng mở cái túi thứ nhất ra xem. Bên trong là mười mấy gốc linh dược, toàn bộ đều là địa cấp, trong đó có một gốc hồn dược và hai gốc nguyên dược, tổng giá trị tuyệt đối vượt quá trăm vạn trung phẩm linh thạch.
- Chẳng lẽ không phải hắn? Theo những gì Như Mộng tìm hiểu về Lâm Phong, nam nhân này thuộc loại tham tài, chuyện không có lợi thì hắn sẽ không làm. Một loại người như vậy sao có thể chủ động tặng quà cho người khác chứ?
Bên trong cái túi thứ hai là một quyển thư tịch, trên đó ghi bốn chữ "U Minh bí tịch". Ngoài ra còn có một cái ngọc giản và một khối thượng phẩm linh thạch mang ấn ký của Nam Cung Như Mộng.
Như Mộng lật đọc vài tờ thư tịch. Càng đọc, ánh mắt nàng càng trở nên ngưng trọng. Bên trong thư tịch là những điều liên quan đến đan đạo do các vị đan sư của U Minh Thánh Cung tìm hiểu và ghi lại.
Nửa giờ sau, Như Mộng đặt thư tịch lên bàn. Nàng cầm lấy ngọc giản lên quan sát, thần thức vừa tiến vào, vẻ mặt nàng trở nên phức tạp. Cuối cùng, nàng cũng hiểu vì sao tên nam nhân kia lại tặng cho nàng một món bảo vật lớn đến vậy.
- Huân Vũ đúng là có phúc.
Bên trong ngọc giản, Lâm Phong có ghi rõ lý do tặng đại lễ cho Như Mộng và đây là nguyên văn:
- Nam Cung đạo hữu, lâu ngày không gặp, đạo hữu vẫn khỏe chứ? Tại hạ nghe nói đạo hữu ở Trường Hà làm ăn rất phát đạt, kiếm được không ít linh thạch, bảo vật cũng có rất nhiều, nên tại hạ không biết phải tìm thứ gì để làm quà gặp mặt đây.
- Lần này tại hạ tiến vào tàn tích U Minh, sau khi trải qua vô số lần thập tử nhất sinh, đã thu được một vài kỳ ngộ. Đây là chút lòng thành của tại hạ, xin đạo hữu đừng chê.
- Trong thời gian tại hạ tiến vào di tích, vô tình gặp lại Huân Vũ. Từ khi nhìn thấy nàng, tại hạ như tìm thấy ánh sáng nơi cuối đường hầm, như thấy được chân lý của cuộc đời. Chẳng cầu thành đại đạo, chỉ cầu được thành đôi.
- Tại hạ nghe nói Nam Cung đạo hữu một lòng truy cầu đan đạo, không màng thế sự, thật là hiếm thấy. Nhưng sự tình lần này quan hệ trọng đại, hy vọng đạo hữu sẽ nhớ đến ân tình năm xưa mà ra tay tương trợ. Sau khi đại công cáo thành, tại hạ nhất định sẽ hậu tạ.
- Tại hạ xin chúc Nam Cung đạo hữu sớm vấn đỉnh đan đạo vô thượng.
Nam Cung Như Mộng nhìn quyển thư tịch trên bàn. Bên trong có ghi rõ U Minh bí tịch tổng cộng có hai quyển, quyển còn lại nhất định đang ở trong tay Lâm Phong.
- Xem ra ta vẫn chưa thể nghỉ ngơi được.
=======
- Độc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)
- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!