Thiên La
Chương 20: Đột phá và những hiểu lầm
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý Thành Hổ rút thanh đại đao dưới đất, vung thẳng về phía Tần Vĩ mà chém xuống.
- Tha mạng!
- Dừng tay!
Hai tiếng hét cùng vang lên, một là của Tần Vĩ, còn lại là của Lưu Khôi.
- Thành Hổ, tạm thời tha cho tên này, ta còn có chuyện muốn hỏi hắn.
Hổ ca thu đao, hai mắt vẫn còn trợn trừng.
- Tên phản bội này thì biết gì mà hỏi?
- Có thể hắn biết một ít thông tin của bọn người lúc nãy.
Lâm Phong tiến lại vỗ vai Hổ ca.
- Dù sao tên này cũng không thoát được, bây giờ tìm một chỗ chữa thương quan trọng hơn.
- Đúng vậy.
Mọi người nhanh chóng rời đi, nơi này vừa xảy ra chiến đấu, có thể sẽ thu hút một đám người tạp nham, lỡ đâu gặp phải Ma Giáo thì toi mạng.
Trên đường đi, Lâm Phong nhìn Tần Vĩ bị khiêng đi như một con lợn rừng, hai chân vẫn còn đông đá, nhịn không được mà thở dài.
- Làm người đừng nên keo kiệt quá, thứ cần dùng thì phải dùng, nếu không sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.
Lý Thành Hổ đi bên cạnh nghe mà ngơ ngác, mờ mịt hỏi.
- Huynh đệ có cao kiến gì sao?
- Chẳng phải Lưu đoàn trưởng có phát cho mỗi người một tấm Hành Không Pháp Chỉ sao? Nếu hắn sớm kích hoạt thì có lẽ đã có thể trốn thoát rồi. Lúc nguy hiểm phải đặt sinh mệnh lên trên hết.
- Có chuyện này sao?
Mọi người nghe Lâm Phong nói, lập tức quay sang nhìn Lưu Khôi.
- Đoàn trưởng, chuyện này là thế nào?
- Sao bọn ta không có pháp chỉ?
- Dù Lâm huynh đệ có cứu chúng ta mấy lần đi nữa cũng không thể thiên vị đến mức này chứ.
Lưu Khôi ngớ người ra, hắn biết gì đâu mà nói.
- Chuyện này… Lâm huynh đệ có phải đã hiểu lầm gì không?
- Hiểu lầm? Không phải Liễu đạo hữu…
Lâm Phong nhìn qua Liễu Huân Vũ, thấy nàng khẽ quay mặt đi, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, hắn vỗ mạnh vào đầu một cái.
- Đúng rồi, là ta nhớ lầm, tờ pháp chỉ đó là Lưu đoàn trưởng dùng để trả ơn chuyện Tam Vĩ Thanh Ngưu lần trước.
- À, thì ra là vậy.
Lưu Khôi liếc nhìn Liễu Huân Vũ sau đó lại nhìn qua Lâm Phong, hai người đàn ông cùng gật đầu hiểu ý, đúng là chỉ có đàn ông mới mang lại hạnh phúc cho nhau.
- Hắc hắc…
Liễu Huân Vũ nhìn thấy nụ cười mờ ám của hai người bên cạnh, đôi gò má ửng hồng, nàng trừng mắt nhìn hai người họ, sau đó quay sang nói chuyện với bạch y nữ tử.
Chỉ là đối tượng nàng chọn lại lạnh như băng, suốt đường đi chỉ mở miệng ba lần, mỗi lần một chữ. Lâm Phong thầm nghĩ không biết bạch y nữ tử có họ hàng gì với lão đầu không?
Vài ngày trôi qua, Lâm Phong cùng với Ảnh Nguyệt Đoàn thuận lợi rời khỏi Quỷ Lâm. Hắn đã kể lại chuyện vô tình nghe được âm mưu của Thánh Cung cho mọi người nghe, nên không còn ai có ý định ở lại tranh giành nữa.
Lâm Phong nhìn Hoang Nguyên rộng lớn phía trước, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắc ý. Chuyến đi lần này vô cùng thuận lợi, không những bình an vô sự mà còn thu được một đống lợi lộc.
Đầu tiên là nâng cấp Thực Cốt Pháp Tiễn lên huyền cấp pháp binh, sau đó dùng mảnh Hộ Thần Giáp thôn phệ linh khí tương đương với mấy vạn linh thạch hạ phẩm, có cơ hội chứng kiến một đám cao thủ so tài, nhờ đó biết được bản thân mình nhỏ bé đến mức nào.
Ngoài ra Lâm Phong còn thu được không ít linh dược, trong đó có hai gốc huyền cấp. Lúc trở ra lại đụng phải một đám người tạp nham, nhờ đánh đấm với bọn chúng mà linh lực có dấu hiệu đột phá.
Nhưng quan trọng nhất vẫn là Liễu mỹ nhân, dựa vào kinh nghiệm sống mười mấy vạn năm của lão đầu mà suy đoán, có lẽ nàng đã động lòng với hắn rồi.
- Lão đầu, ta có thể hỏi một câu không?
- Nói.
- Lão đã trải qua mối tình nào chưa?
- Lão phu tâm tịnh như nước, chưa từng động lòng.
Lâm Phong khinh bỉ nhìn lão.
- Vậy lão đào kinh nghiệm bằng niềm tin à?
- Muốn biết nha đầu kia có cảm tình với ngươi hay không, chỉ cần thử là biết.
- Thử thế nào?
Lão đầu im lặng một lúc lại nói.
- Tiểu tử ngươi chỉ cần bế quan mấy ngày, nha đầu kia không thấy ngươi xuất hiện sẽ tự động chạy tới tìm thôi.
- Lỡ nàng không tới thì sao?
- Ngu ngốc, điều đó chứng tỏ nha đầu đó không có cảm tình với ngươi.
Lâm Phong khẽ gật đầu, tu vi của hắn đã có dấu hiệu đột phá, lúc này bế quan đúng là thích hợp nhất, nhưng không hiểu sao hắn lại có cảm giác bất an.
Mấy ngày tiếp theo, các tu sĩ trong Thương Vân Thành liên tục bàn tán về chuyện ở Quỷ Lâm, chủ yếu là nói về một số tu sĩ tìm được Quỷ Linh Chi, còn Thánh Cung cùng Ma Giáo thì hoàn toàn không có tin tức gì.
Bên trong một khách điếm, vài tên tu sĩ đang ngồi tán dốc thì một tên ở bàn bên cạnh xen vào.
- Sao các ngươi biết có người tìm được Quỷ Linh Chi, biết đâu đó chỉ là tin đồn thì sao?
- Đồn gì mà đồn, Vạn Bảo Các đã thông báo mấy ngày tới sẽ đấu giá Quỷ Linh Chi huyền cấp, ngươi không biết sao?
- Có sao?
Lâm Phong ngẩn người, hắn đúng là không biết chuyện này, vừa về tới thành, hắn liền đóng cửa bế quan, đến giờ mới ló mặt ra ngoài.
Giọng của lão đầu đột nhiên truyền đến.
- Tiểu tử ngươi hình như bị lừa rồi.
- Chắc là không đâu, có thể gốc Quỷ Linh Chi đó là của tu sĩ khác tìm thấy.
Bên trong Quỷ Lâm, Ảnh Nguyệt Đoàn đã tìm được hai gốc huyền cấp Quỷ Linh Chi nhưng bọn họ quyết định không mang đi đấu giá mà nhờ một vị đan sư ở Thánh Đan Các luyện chế thành Quỷ Linh Đan sau đó chia cho mỗi người, theo dự tính thì Lâm Phong cũng có một viên.
- Lòng người khó đoán, tiểu tử ngươi còn non nớt lắm.
- Ta tìm Hổ ca hỏi thăm một chút chẳng phải sẽ rõ ràng sao.
Lâm Phong thầm nghĩ, dù sao Quỷ Linh Chi cũng không phải do hắn tìm được, không có cũng không sao, chuyện quan trọng bây giờ chính là chuyện chung thân đại sự sau này.
Sau gần nửa tháng bế quan, Lâm Phong đã thành công đột phá chiến sư tam cấp sơ kỳ. Trong Thương Vân Thành cũng xem như là cao thủ, có thể tung hoành ngang dọc rồi.
Chỉ là trong thời gian Lâm Phong bế quan thì Liễu Huân Vũ không xuất hiện dù chỉ một lần. Đang lúc buồn tình thì hắn chợt nhớ tới một vấn đề.
- Lão đầu, ta chợt nhớ ra một chuyện quan trọng.
- Nói.
- Hình như nàng không biết chỗ của ta.
Lão đầu im lặng một lúc rồi thở dài.
- Đây là bước ngoặt mà lão phu không lường trước được.
- Hài.
Sau khi xác định được vấn đề, Lâm Phong lập tức chạy đến chỗ Ảnh Nguyệt Đoàn. Trên đường đi hắn cảm giác hơi đói nên ghé vào khách điếm làm vài món thì nghe được đám tu sĩ bàn luận.
Lâm Phong vừa đi vừa ngẫm nghĩ lại nhân sinh của mình. Nếu là trước kia hắn sẽ không khờ dại theo đuổi một mỹ nhân như Liễu Huân Vũ, nhưng thời thế thay đổi, với thân phận luyện dược sư nghiệp dư của hắn cũng đủ sức quyến rũ hàng vạn nữ tu.
Lâm Phong tới trước đại môn của Ảnh Nguyệt Đoàn thì nhìn thấy một thanh niên cao to từ bên trong đi ra.
- Không phải trùng hợp vậy chứ?
Thanh niên cao to nhìn thấy Lâm Phong liền hô lớn.
- Lâm huynh đệ!
- Hổ ca!
Hai người lao tới ôm nhau thắm thiết như huynh đệ lâu ngày chưa gặp. Lý Thành Hổ vui vẻ nhìn Lâm Phong, hai mắt sáng rực như muốn nuốt chửng đối phương.
- Tiểu huynh đệ lâu quá không gặp, ta tưởng đệ ngủm rồi chứ.
- Hổ ca chưa ngủm làm sao tiểu đệ có thể ngủm trước được.
- Ha ha… đi vào trong nói chuyện.
Lý Thành Hổ nhiệt tình kéo Lâm Phong vào trong. Mấy ngày nay hắn đã ngán thức ăn của Ảnh Nguyệt Đoàn, đang định đi săn vài con yêu thú để đổi vị, không ngờ vừa ra tới cửa thì Hắc Mộc Thử, à nhầm, phải gọi là Lâm huynh đệ, lại tự tìm đến, thượng thiên quả nhiên có mắt.
- Lâm huynh đệ, hôm nay đến đây có chuyện gì không?
- Đệ…
Lâm Phong đảo mắt nhìn quanh, chẳng lẽ nói hắn đến tìm Liễu Huân Vũ để hẹn hò? Nếu để mấy thanh niên ở đây biết được, chắc gì hắn còn mạng để gặp mỹ nhân.
- Đệ đến tìm Hổ ca bàn chút chuyện.
- Chuyện gì? Có phải là đi săn yêu thú không?
- Đúng… quá đúng, chính là đi săn yêu thú. Hổ ca đúng là anh minh thần dũng, vừa nhìn đã đoán ra ngay.
- Vậy đi thôi.
Lý Thành Hổ lập tức đổi hướng, kéo Lâm Phong chạy ra ngoài. Lâm Phong bị Hổ ca kéo đi đến chóng mặt.
- Đợi… đợi đã.
- Có chuyện gì sao?
- Đám yêu thú này không dễ đối phó, hay là gọi thêm vài người nữa đi cho chắc.
- Yên tâm, Hổ ca lo được.
Lý Thành Hổ vỗ ngực đảm bảo, từ Quỷ Lâm trở về hắn đã thành công đột phá chiến sư tam cấp hậu kỳ, niềm tin theo đó tăng lên mấy phần.
Lâm Phong nhìn thanh niên cao to trước mặt, đúng là có vẻ khá vững chắc nhưng hắn vẫn cảm thấy bất an.
- Không đúng, chút nữa quên mất chính sự.
Ánh mắt Lâm Phong đảo một vòng, nhỏ giọng nói với thanh niên bên cạnh.
- Hổ ca, chuyện đan dược thế nào rồi?
- Đan dược? Đan dược nào?
- Là Quỷ Linh Đan.
Lý Thành Hổ gãi đầu.
- Chuyện này do đoàn trưởng giải quyết, ta cũng không rõ.
- Vậy à, hay là chúng ta trước vào trong tìm đoàn trưởng hỏi thử, sau đó lại đi săn yêu thú.
- Cũng được.
Lâm Phong từng đến Ảnh Nguyệt Đoàn một lần nên nhớ rõ địa hình nơi này, chỉ cần lượn vài vòng là tới phòng của Lưu Khôi. Trùng hợp là đối phương không có ở trong phòng.
- Trời độ lão tử rồi.
Lâm Phong liền đổi địa chỉ sang phòng của Liễu mỹ nhân. Lý Thành Hổ đi đến trước cửa phòng thì đột nhiên đổi giọng.
- Lâm huynh đệ, hay là đệ tự hỏi đi, ta ở ngoài đợi.
Lâm Phong nghe vậy liền lấy ra một đầu Hắc Mộc Thử đưa cho đối phương.
- Huynh ở ngoài đợi một chút, đệ nói xong sẽ ra ngay.
- Hắc hắc… bên ngoài cứ để Hổ ca lo, đệ ở trong đó luôn cũng được.
Lý Thành Hổ nói xong liền rời đi. Lâm Phong nhìn bóng lưng cao lớn dần biến mất, thầm nghĩ Hổ ca cũng không phải là hạng tứ chi phát triển.
- Hổ ca ẩn giấu thật sâu a, cũng đúng, người bình thường thì tu vi sao có thể cao hơn ta được chứ.
- Nói như tiểu tử ngươi thì đại lục này chẳng còn ai là ngốc nữa.
- Ta nhịn.
Lâm Phong không có thời gian khẩu chiến với lão đầu, trước tiên phải lo đại sự cái đã. Hắn chỉnh lại trang phục, bày ra diện mạo mà hắn cho là tiêu soái nhất, sau đó hít một hơi thật sâu để tịnh tâm điều khí rồi gõ cửa.
Lúc sau, bên trong phòng truyền đến tiếng bước chân, cửa phòng mở ra, Liễu Huân Vũ xuất hiện. Nàng vẫn mặc hồng y bó eo tôn lên dáng người đầy đặn, gương mặt xinh đẹp, đôi môi đỏ mọng, tóc buông xõa như thác, đôi chân dài miên man làm cho tên nào đó nhìn đến sướng mắt.
- Lâm đạo hữu, sao đạo hữu lại đến đây?
- Ta… ta đi nhầm à không, ta đến tìm Liễu đạo hữu có chút chuyện.
- Là chuyện gì?
- Chuyện…
Lâm Phong nhìn nữ tử đối diện, không biết tại sao hôm nay nàng lại mặc ít y phục hơn thường ngày, khiến hắn nhìn đến quên luôn lời thoại.
- Tiểu tử ngươi đừng có nói cho ai biết là ngươi quen lão phu.
Lão đầu nhìn vẻ mặt đần độn của Lâm Phong, chỉ muốn đá cho khuất mắt. Mấy đời đệ tử của lão đều là kiêu hùng một phương, thê thiếp thành đàn, không phải thánh nữ thì cũng là thiên kim đại tộc, giờ nhìn tiểu tử này mà thấy chán, càng nghĩ càng tức.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, cho dù da mặt hắn có dày đến đâu thì cũng thấy nhột, nhất định phải lấy lại phong độ.
- Ta có thể vào trong nói chuyện không?
Liễu Huân Vũ nhíu mày, nếu là bình thường thì nàng đã rút kiếm rồi, khuê phòng của nữ nhân sao có thể để nam nhân tùy tiện vào được chứ.
- Lâm đạo hữu đang nói đùa đấy ư?
- Hả?
Lâm Phong nhìn vẻ mặt của nàng mới biết bản thân lỡ lời, nét mặt liền thay đổi.
- Vừa rồi là ta lỡ lời, đạo hữu đừng để ý. Ta đến đây là để hỏi chuyện của Quỷ Linh Chi.
- Là chuyện này sao?
Liễu Huân Vũ nhỏ giọng, ánh mắt thoáng chút thất vọng.
- Chuyện này đạo hữu yên tâm, Lưu đoàn trưởng đang giải quyết, có lẽ vài ngày nữa sẽ có kết quả.
Lâm Phong nói chuyện với Liễu Huân Vũ được một lúc, hắn bắt đầu lấy lại được phong độ, đã đến lúc thực hiện kế hoạch rồi.
- Liễu đạo hữu, hôm nay có thời gian không? Ta muốn mời đạo hữu đi dạo vài vòng trong thành.
Liễu Huân Vũ khẽ lắc đầu.
- Đa tạ ý tốt của đạo hữu, ta còn phải tu luyện.
- Vậy...
Liễu Huân Vũ không đợi Lâm Phong mở lời, nàng nói tiếp.
- Đạo hữu có phải vừa đột phá không?
- Đúng vậy, ta vừa đột phá chiến sư tam cấp sơ kỳ.
Lâm Phong như gà trống ngẩng đầu, chỉ tính riêng ở Thương Vân Thành thì hắn đã bước vào hàng cao thủ.
- Chúc mừng đạo hữu, tam cấp chỉ là bước khởi đầu trên con đường tu chân, hy vọng đạo hữu đừng vì thỏa mãn nhất thời mà bỏ lỡ tương lai.
- Nha đầu nói hay lắm.
Lão đầu nổi lên khen một câu, ánh mắt nhìn Liễu Huân Vũ có thêm vài phần thưởng thức.
Lâm Phong gật đầu.
- Đa tạ đạo hữu nhắc nhở, ta sẽ ghi nhớ.
- Còn nữa, đạo lữ của Huân Vũ nhất định không thể thua kém Huân Vũ.
Liễu Huân Vũ nói xong thì đóng cửa phòng. Lâm Phong nhìn cánh cửa gỗ trước mắt, chỉ biết cúi đầu.
- Vậy là chấm hết rồi phải không? Vậy là tất cả đổ xuống sông xuống bể rồi.
- Tiểu tử ngươi đừng thở dài nữa, về thôi.
- Ta không phục, tại sao nàng có thể từ chối một thanh niên phong lưu tiêu soái, tài hoa phong nhã như ta.
- Ngươi còn chưa hiểu sao?
Lâm Phong đần mặt.
- Hiểu gì? Lão đừng thừa nước đục thả câu có được không.
- Hài, bỏ là đúng.
- Tiền bối có gì muốn chỉ giáo tiểu bối sao?
- Về rồi nói.
Lý Thành Hổ đang ngồi nướng thịt bên ngoài thì nhìn thấy Lâm Phong chán nản bước ra, hắn liền tiến đến vỗ vai.
- Lâm huynh đệ chúc mừng, chúc mừng.
- Hổ ca đừng đùa nữa, tim ta sắp tan nát rồi đây này.
- Chẳng lẽ đệ không gặp được Liễu đạo hữu sao? Vậy mà đệ ở trong đó lâu như vậy làm gì?
- Gặp rồi, nhưng nàng không đồng ý đi cùng.
Lâm Phong nhìn xiên thịt nướng trước mặt, tiện tay lấy một xiên đút vào miệng, ăn cho đỡ buồn.
- Lâm huynh đệ ăn từ từ thôi, coi chừng nghẹn đấy.
Lý Thành Hổ nhìn mà đau lòng, thứ mỹ vị này hắn phải ăn từng chút một cho đỡ thèm đấy chứ.
- Hổ ca nói cho đệ biết một bí mật này, từ khi Liễu đạo hữu gia nhập Ảnh Nguyệt Đoàn đã có không ít người bày tỏ với nàng, nhưng ta thấy đệ là người ở lại lâu nhất, hơn nữa còn toàn thây đi ra.
- Là sao?
- Mấy tên trước đó còn chưa gặp được Liễu đạo hữu đã bị ném ra ngoài, một số tên cứng đầu xông vào thì bị đánh cho khỏi xuống giường. Ta nhìn đệ bình an đi ra còn tưởng là đệ thành công rồi chứ.
- Căng vậy sao?
Lâm Phong nhíu mày, theo lời Hổ ca thì Liễu mỹ nhân không giống với tán tu bình thường, xem ra cần phải thay đổi kế hoạch.
Lý Thành Hổ gật đầu.
- Lưu đoàn trưởng từng căn dặn ta đừng có ý đồ gì với Liễu đạo hữu, còn vì sao thì hắn không nói.
- Đệ biết rồi, đa tạ.