200. Chương 200: Lên Đường

Thiên La

Chương 200: Lên Đường

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 200 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Phong đứng đợi gần nửa ngày, cuối cùng những nghi thức tẻ nhạt cũng kết thúc. Thánh Chủ và các trưởng lão chỉ tiễn ra đến ngoài cửa Thánh Môn rồi quay về, các chấp sự Thánh Cung sẽ dẫn đầu đoàn người tiếp tục hành trình.
Mục tiêu đầu tiên là Tinh Vân Thành, một trong những thành trì lớn của Cửu Huyền Thánh Cung, nơi đây sẽ là địa điểm bắt đầu vòng sơ loại tuyển chọn đệ tử của Thánh Cung.
Trong Thánh Thành, truyền tống trận đã được chuẩn bị sẵn sàng, toàn bộ tu sĩ trong thành đứng chật hai bên đường, đại lộ rộng mở.
Lâm Phong vừa đi vừa nhìn xung quanh, đến khi bước vào truyền tống trận mới cảm thấy yên lòng.
- Hy vọng không có chuyện gì xảy ra.
Mấy hôm trước, tiểu sư tỷ lại chạy tới phòng hắn đe dọa rằng nếu hắn không cho nàng đi cùng thì nàng sẽ không cho hắn bước chân vào cửa Lãnh gia.
Lâm Phong vì hạnh phúc tương lai của mình chỉ có thể gật đầu, nhưng số lượng chấp sự và đệ tử tham gia tuyển chọn đã được ấn định, dù hắn có đồng ý cũng không thể mang thêm người theo.
- Chuyện này đệ không cần lo, ta sẽ giúp đệ giải quyết.
Lãnh Phi Dao nói xong liền rời đi. Từ hôm đó trở đi, Lâm Phong không còn nhìn thấy tiểu sư tỷ, có lẽ Lãnh gia sợ nàng gây chuyện lớn nên đã nhốt lại rồi cũng nên.
Linh quang từ truyền tống trận lóe sáng, đoàn người xuất hiện bên trong Tinh Vân Thành. Bên ngoài truyền tống trận, một đám người đã chờ sẵn, dẫn đầu là lão Thành Chủ, phía sau là đại diện của các thế lực lớn nhỏ trong thành.
Các vị chấp sự Thánh Cung vừa thấy lão Thành Chủ liền bước tới chào hỏi:
- Lý Thành Chủ, đã lâu không gặp.
- Mọi thứ đã chuẩn bị xong, mời các vị đạo hữu đi theo lão phu.
Địa điểm diễn ra vòng sơ loại là một khu đất rộng lớn cách Tinh Vân Thành ba mươi dặm về phía bắc. Khi mọi người đến nơi thì nhìn thấy mười mấy chiến đài hoành tráng đã được hoàn thành, mỗi cái đều có trận pháp và cấm chế bảo vệ bao quanh.
Lão Thành Chủ nhìn các chấp sự bên cạnh:
- Các vị thấy nơi này thế nào?
- Rất tốt.
Sau khi kiểm tra vài lượt mà không phát hiện ra vấn đề gì, tất cả quay trở về thành. Hôm nay chủ yếu là kiểm tra địa điểm, ngày mai sẽ bắt đầu tuyển chọn.
Đêm xuống, bên ngoài Phủ Thành Chủ đèn hoa rực rỡ, bên trong phủ tổ chức tiệc tùng tưng bừng, người ra kẻ vào nói cười không ngớt.
Lâm Phong ngồi nhìn các lão trước mặt nói chuyện trời đất, vẻ mặt nhàm chán. Ánh mắt hắn đảo vài vòng rồi cuối cùng dừng lại trên vài nữ tử mặc lễ phục lộng lẫy.
- May mà còn có thứ để nhìn.
Phong Viêm còn thảm hơn Lâm Phong, có Tuệ Vân ngồi bên cạnh khiến thanh niên này không dám nhìn ngó lung tung, chỉ có thể nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lâm Phong đang thưởng trà ngắm cảnh thì cảm thấy có ai đó kéo y phục mình. Hắn vừa nhìn sang đã tìm được thủ phạm, chính là vị sư huynh ngồi bên cạnh.
Phong Viêm vẫn nhắm mắt nghỉ ngơi, gần một canh giờ trôi qua, hắn đã sắp nhập định, cuối cùng vẫn phải cầu cứu sư đệ bên cạnh.
Lâm Phong nhìn về phía Tuệ Vân sư tỷ, nhỏ giọng hỏi:
- Tuệ Vân sư tỷ, chúng ta còn phải ngồi đây đến khi nào?
- Vẫn còn một số gia tộc chưa đến, có lẽ phải đợi thêm một lúc nữa.
- Vậy thì đợi thêm một lúc.
Lâm Phong lại tiếp tục thưởng trà ngắm cảnh. Ánh mắt hắn đảo qua một vòng rồi dừng lại trên một nữ tử, tuy chỉ nhìn thấy phía sau nhưng hắn chắc chắn nữ tử này là một tiểu mỹ nhân.
- Sao ta lại có cảm giác đã gặp nữ tử này ở đâu rồi nhỉ?
Lâm Phong càng nhìn càng thấy quen thuộc, đột nhiên trong đầu hắn xuất hiện một thân ảnh, gương mặt dần hiện rõ vẻ bất an.
Đúng lúc này, nữ tử chợt xoay người nhìn về phía hắn, gương mặt xinh đẹp mỉm cười, nàng từng bước đi về phía Lâm Phong.
- Tiểu Phong tử, không nhận ra ta sao?
Lãnh Phi Dao đứng trước mặt Lâm Phong xoay một vòng. Hôm nay nàng mặc y phục dạ hội lộng lẫy, mái tóc dài thả xõa, hoàn toàn khác biệt so với trường bào kín đáo của Đan Cung, làm cho tên nào đó suýt chút nữa không nhận ra.
- Sư tỷ… sao tỷ lại ở đây?
- Sao ta không thể ở đây?
- Không phải, ý của đệ là tỷ đến đây khi nào?
- Hai ngày trước ta đã đến đây rồi.
Mấy hôm nay Lâm Phong không gặp được Phi Dao không phải vì nàng bị Lãnh gia cấm cửa, mà là vì nàng đã sớm chạy đến Tinh Vân Thành chờ sẵn.
Lãnh Phi Dao chạy tới kéo tay Lâm Phong.
- Chúng ta mau đi thôi.
- Đi đâu?
- Ta biết vài chỗ rất thú vị, nhất định đệ sẽ thích.
Phong Viêm nhìn sư đệ bị kéo đi chỉ đành thở dài, hy vọng cuối cùng của hắn đã bị dập tắt. Phía sau một nam nhân thảm hại chính là một nữ nhân phá hoại.
Lãnh Phi Dao kéo Lâm Phong chạy đến trước một căn phòng thì dừng lại.
- Ta nói cho đệ biết, nơi này có rất nhiều thứ thú vị.
Căn phòng trước mặt rộng lớn như một đại sảnh, bên trong là nơi trưng bày những món bảo vật mà lão Thành Chủ Tinh Vân Thành đã sưu tầm được trong suốt thời gian tu luyện của mình.
Lúc này, bên trong căn phòng đã có vài chục người ra vào, ánh mắt chăm chú quan sát các bảo vật. Cơ hội như thế này không phải lúc nào cũng có được, chỉ khi Phủ Thành Chủ mở đại tiệc thì người bên ngoài mới có thể tiến vào nơi này.
Lâm Phong nhìn quanh căn phòng một lượt, nơi này trưng bày toàn là bảo vật thượng hạng, tùy tiện chọn một món cũng có giá vài chục vạn trung phẩm linh thạch.
- Trưng bày nhiều bảo vật như vậy chẳng lẽ không sợ bị người khác để ý?
- Tiểu tử ngươi thử lấy một món chẳng phải sẽ biết sao?
- Lấy đồ của người khác không phải là đạo quân tử, những chuyện như vậy ta tuyệt đối không làm.
Người có thể tu luyện lên đến chức Thành Chủ thì không ai là đơn giản. Lão đã dám mang bảo vật ra trưng bày nhất định đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng.
Lâm Phong đi được vài bước thì dừng lại. Trước mặt hắn là một bộ hài cốt nằm im lìm trong cấm chế, nhìn qua thì có đến tám phần giống với nhân tộc, chỉ khác ở chỗ sau lưng có thêm một đôi cánh, trên đầu mọc thêm một cái sừng.
- Dị tộc, Thượng Cổ Chiến Trường.
- Cái gì mà dị tộc, đây chính là hài cốt của Thần Tộc.
Theo cổ thư ghi lại, Thần Tộc và Ma Tộc đều có hình dáng giống nhau, chỉ khác nhau về màu sắc: màu trắng là Thần, màu đen là Ma. Hình dáng bọn họ gần giống với nhân tộc nhưng sau lưng có cánh, trên đầu có sừng.
Lâm Phong nhìn bộ hài cốt trước mặt, trong đầu hắn xuất hiện một ý nghĩ đen tối.
- Lão đầu, chẳng lẽ nam nhân Thần Tộc đều mọc sừng trên đầu hết hả?
- Tiểu tử ngươi hỏi chuyện này làm gì?
- Không có gì, ta chỉ cảm thấy bọn họ rất đáng thương thôi.
Lâm Phong vừa dứt lời thì lại phát hiện ra chỗ không đúng. Lần trước gian thương mang đến cho hắn cái sừng là trong suốt, cái sừng trên đầu bộ hài cốt trước mặt lại có màu hoàng kim.
- Không lẽ là sừng đột biến?
- Đó là kim linh chi thể.
- Vừa có huyết mạch lại có linh thể, vậy chẳng khác nào Nhân Yêu hợp nhất, chơi vậy thì ai chơi lại?
Huyết mạch của yêu thú cũng giống như linh thể của tu sĩ, cả hai thứ này đều có thể cường hóa thực lực. Vậy mà Thần Ma hai tộc lại sở hữu cùng lúc cả hai thứ, đúng là quá bá đạo.