202. Chương 202: Ảnh Điêu Đột Phá

Thiên La

Chương 202: Ảnh Điêu Đột Phá

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 202 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe đến đây, Lâm Phong chợt nhận ra vấn đề, sắc mặt lập tức thay đổi.
- Đệ nhận quà của bọn họ không phải là đang nhận hối lộ sao?
- Sai.
Phong Viêm từ tốn giải thích.
- Đệ chỉ nhận lời giúp các vị tiền bối luyện chế đan dược. Số linh dược này tạm thời do đệ bảo quản, đến khi các vị tiền bối tìm đủ linh dược cần thiết, đệ sẽ tiến hành luyện đan.
- Đa tạ sư huynh chỉ điểm.
- Nhập gia tùy tục. Chỉ cần đệ không làm gì sai trái, không ai có thể trách cứ đệ được.
Hầu hết các chấp sự của Thánh Cung tham gia tuyển chọn đệ tử đều nhận quà. Nếu Lâm Phong từ chối, chẳng khác nào tự cho mình thanh cao, còn những người khác lại là kẻ thô tục.
Hơn nữa, nhận quà mà làm sai thì mới gọi là hối lộ. Nếu Lâm Phong làm đúng theo thánh quy, chẳng có ai dám nói gì về hắn.
Sau khi suy nghĩ thông suốt, Lâm Phong thu lại mười mấy cái túi trữ vật. Trong lòng hắn thầm tính toán, Cửu Huyền Thánh Cung có tổng cộng tám đại thành trì, nếu mỗi thành đều có thu hoạch thì đúng là phải chuẩn bị thêm vài cái túi trữ vật nữa.
Lâm Phong ở lại dự tiệc thêm một lúc rồi rời đi. Nơi hắn ở nằm ngay bên trong Phủ Thành Chủ, đó là một căn phòng rộng lớn, sang trọng và đầy đủ tiện nghi.
Vừa về đến phòng, Lâm Phong bắt đầu kiểm tra thu hoạch hôm nay. Hắn lấy ra mười mấy cái hộp ngọc đặt trước mặt, trong số này có hơn một nửa là linh dược vẫn chưa trưởng thành.
- Sao bọn họ biết ta đang tìm mấy thứ này nhỉ?
- Chẳng phải tiểu tử ngươi từng nói chuyện tìm linh dược với tên gian thương kia sao?
- Ra là thế.
Lâm Phong đúng là từng nói chuyện muốn tìm linh dược chưa trưởng thành cho Phong Viêm biết. Nếu biết trước sẽ có ngày này, lúc đó hắn nên nói thẳng là tìm thiên dược luôn cho đỡ mất công.
Lần này Lâm Phong thu được 12 gốc địa cấp linh dược vẫn chưa trưởng thành. Tính luôn số linh dược bên trong giới chỉ thì hắn đã có đến vài chục gốc.
Thần thức của Lâm Phong lướt qua Thông Thiên Giới Chỉ vài lần, cuối cùng dừng lại trên thân Vô Cực Thánh Thụ. Cây linh thụ này tọa lạc ở vị trí trung tâm của vườn dược liệu, bên cạnh là vài gốc thiên cấp linh dược đào được từ U Minh dược viên cùng với Hỏa Vân Chi, Địa Hỏa Tham Vương. Xa hơn một chút là hàng chục gốc linh dược mang về từ Thánh Đan Các.
Phần lớn linh dược trong giới chỉ vẫn chưa trưởng thành, riêng Vô Cực Thánh Thụ cũng đủ khiến hắn đau đầu. Xem ra, hắn vẫn phải tìm cách kiếm thêm linh thạch.
- Rắc… rắc…
Trong lúc Lâm Phong đang suy nghĩ thì âm thanh như có thứ gì đó vỡ vụn vang lên. Hắn vô thức đưa tay xuống thân dưới kiểm tra, may mà mọi thứ vẫn bình thường.
- Không lẽ là của lão đầu?
- Tiểu tử thối, mau đến kiểm tra yêu sủng của ngươi.
- Đúng rồi, suýt chút nữa thì quên mất chuyện này.
Lâm Phong lấy ra thú châu của Thiên Ảnh Ma Điêu quan sát. Lúc này, trên bề mặt thú châu đã xuất hiện một vài vết nứt. Hắn chuẩn bị kích hoạt thú châu thả Ảnh Điêu ra ngoài thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Hình như tiểu tử này sắp thăng cấp huyết mạch, nơi này không thích hợp.
Lão đầu đoán Thiên Ảnh Ma Điêu sắp thăng cấp huyết mạch. Khi đó, nó sẽ tạo ra biến động không nhỏ, tốt nhất là nên tìm một nơi vắng vẻ để tránh bị chú ý.
Lâm Phong lập tức rời Phủ Thành Chủ, hắn chạy thẳng đến trận pháp truyền tống rồi tiến vào Hoang Nguyên. Nửa giờ trôi qua, Lâm Phong dừng lại bên trong một cái hẻm núi cách Tinh Vân Thành khoảng 30 dặm.
Thông thường, tu sĩ sẽ không rời khỏi thành trì vào ban đêm. Nơi này cách Tinh Vân Thành không xa, yêu thú ít khi lui tới, là một nơi thích hợp để làm những chuyện bí mật.
- Lão đầu, có phát hiện thứ gì bất thường không?
- Không.
Vừa rời khỏi trận pháp truyền tống, Lâm Phong liền sử dụng Phi Vân và Dạ Ảnh. Ngay cả dưới cấp Vương giả, gần như không ai có thể phát hiện hành tung của hắn.
Lâm Phong kích hoạt thú châu thả Thiên Ảnh Ma Điêu ra bên ngoài. Ảnh Điêu vẫn nằm im bất động, cơ thể nó bắt đầu tỏa ra từng luồng sương máu.
Sau khi từ U Minh Thánh Địa trở về, Lâm Phong đã cho Thiên Ảnh Ma Điêu dùng tinh huyết của U Minh Cổ Xà tìm được bên trong bảo khố. Ảnh Điêu vừa dùng xong liền lăn ra ngủ như chết, từ đó đến nay vẫn không hề có phản ứng.
Sương máu dần bao phủ lấy cơ thể Thiên Ảnh Ma Điêu, mật độ càng lúc càng dày đặc, nhìn từ xa như một quả kén máu phát ra huyết quang kỳ dị.
Lâm Phong đứng một bên quan sát, vẻ mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Từ lúc Thiên Ảnh Ma Điêu bị khí huyết bao phủ đã trôi qua gần một giờ mà vẫn không có bất kỳ biến động nào.
- Có khi nào tên đó ngủ quên rồi không?
- Tiểu tử ngươi không cần lo, quá trình thăng cấp huyết mạch càng kéo dài thì yêu thú càng có lợi.
- Vậy phải kéo dài bao lâu?
- Nhiều nhất chỉ vài giờ.
Nghe lão đầu nói vậy, Lâm Phong liền thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi hắn bỏ đi không lời từ biệt, nếu biến mất quá lâu sẽ khiến mọi người nghi ngờ, chưa kể ngày hôm sau còn phải tham gia đại hội tuyển chọn đệ tử.
Một giờ trôi qua, Lâm Phong đang nhàm chán chờ đợi chợt biến sắc. Sương máu bao phủ Thiên Ảnh Ma Điêu dần trở nên bất ổn, tựa như có thứ gì đó muốn phá kén chui ra.
Kén máu rung lắc càng lúc càng dữ dội, từng vết nứt liên tục xuất hiện. Một cái móng vuốt từ bên trong thò ra, sau đó là đến cái thứ hai.
- HỐNG…
Tiếng thét rung chuyển trời đất vang lên. Cặp vuốt của Thiên Ảnh Ma Điêu xé nát sương máu, Ảnh Điêu rống lớn một tiếng rồi vỗ cánh bay lên.
Lâm Phong đứng cách đó hơn trăm trượng, sắc mặt hơi tái nhợt. Khi Thiên Ảnh Ma Điêu vừa thức tỉnh, trong lòng hắn bất chợt dâng lên một cảm giác hoảng sợ vô thức, dù có Trấn Yêu Thạch cũng không thể ngăn được áp lực tỏa ra từ Ảnh Điêu.
Thiên Ảnh Ma Điêu bay lượn vài vòng rồi há miệng nuốt lấy tất cả sương máu còn sót lại. Thân thể Ảnh Điêu dần thu nhỏ lại rồi bay tới đậu trên vai Lâm Phong.
- Éc… éc…
- Ngươi… ngươi thật sự là tiểu Ảnh sao?
- Éc…
- Ngươi đột phá kiểu gì mà đen thui thế?
Lâm Phong tóm lấy Thiên Ảnh Ma Điêu, sau khi kiểm tra một lúc, vẻ mặt hắn cũng đen không kém Ảnh Điêu. Bộ dạng của nó ngày thường đã không được lanh lợi, bây giờ từ trên xuống dưới chỉ có một màu đen tuyền, nhìn chẳng khác gì một cục than di động.
- Chẳng lẽ lúc đột phá xảy ra vấn đề?
- Bớt nói nhảm đi, không đen sao có thể gọi là Ma Điêu.
- Lão nói cũng có lý.
Cổ nhân có câu, không thể trông mặt mà bắt hình dong. Quan trọng vẫn là thực lực. Lâm Phong chuẩn bị cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu lượn vài vòng thì phát hiện nó lại bất tỉnh.
- Lão đầu, lần này có liên quan gì đến cái tên Thiên Ảnh Ma Điêu không?
- Chuyện này cũng không có gì lạ.
Yêu thú đột phá huyết mạch cũng giống như trải qua một quá trình lột xác, tạm thời sẽ rơi vào trạng thái kiệt quệ. Chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian là có thể khôi phục.
Lâm Phong thu Thiên Ảnh Ma Điêu vào thú châu rồi quay trở lại Tinh Vân Thành. Phi Vân rực sáng, thân ảnh hắn dần biến mất giữa màn đêm.
Sáng hôm sau, hàng vạn tu sĩ tập trung bên ngoài Tinh Vân Thành. Ai nấy đều mang theo một thẻ bài, vẻ mặt vừa khẩn trương vừa chờ mong.
Một tên đứng đợi gần nửa giờ nhịn không được hỏi tên bên cạnh.
- Sao đến giờ vẫn chưa có ai đến?
- Mắt ngươi có vấn đề à? Không thấy nhiều người đến thế sao?
- Đầu ngươi mới có vấn đề! Ý ta là người của Thánh Cung ấy.
- Im lặng.
Một tên vệ binh tiến đến nhắc nhở. Lần này, số lượng tu sĩ tham gia tuyển chọn đệ tử của Thánh Cung nhiều hơn những lần trước nên phải nhờ cả vệ binh đến giữ trật tự.
=======
- Độc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)
- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!