Thiên La
Chương 209: Vòng Sơ Tuyển Khép Lại
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 209 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bảo Nguyên Bí Thuật một khi đã bị gián đoạn thì gần như không thể chữa trị, chỉ còn cách tu luyện lại từ đầu.
- Chỉ là chút tu vi cỏn con, Ảnh huynh không cần bận tâm.
- Tự Thiên huynh đã có kế hoạch gì chưa?
- Đợi ta khôi phục tu vi, sẽ đi tìm đám tiểu nhân kia đòi lại công bằng.
- Chuyện này không dễ.
Quỷ Ảnh nhíu mày. Ngũ đại Thánh Cung không phải dễ đối phó, nếu không hắn đã sớm thống nhất Nam Hoang rồi. Dù Văn Tự Thiên rất mạnh, nhưng tu vi vẫn chưa khôi phục, một khi giao chiến với ngũ cung chẳng khác nào tự tìm đường chết. Một quân cờ tốt như vậy sao có thể lãng phí?
- Tự Thiên huynh, không phải ta xem thường huynh, nhưng với thực lực của huynh bây giờ, huynh không phải là đối thủ của ngũ đại Thánh Cung.
- Dù không thể diệt sạch chúng, cũng phải khiến chúng sống không yên, ngủ không lành.
- Nếu Tự Thiên huynh đã có lòng như vậy, sao chúng ta không hợp tác để cùng tiêu diệt bọn chúng?
Văn Tự Thiên từng nghĩ đến chuyện này. Một khi hợp tác với Ma Giáo, hắn sẽ phải làm theo kế hoạch của đối phương, chẳng khác nào làm tay sai cho chúng.
Quỷ Ảnh vừa nhìn đã nhận ra tâm tư của Văn Tự Thiên. Đối với một kiêu hùng như U Minh Thánh Chủ, không thể dùng bạo lực để trấn áp, mà chỉ có thể dùng ân tình để lôi kéo.
- Không giấu gì Tự Thiên huynh, sắp tới bản giáo sẽ có kế hoạch tấn công ngũ đại Thánh Cung. Nếu có được sự giúp sức của huynh và các đạo hữu U Minh Thánh Cung, chúng ta nhất định sẽ quét sạch ngũ cung, thâu tóm toàn bộ Nam Hoang.
- Ảnh huynh đã có lòng, ta cũng không thể từ chối.
- Như vậy thì quá tốt, xem ra đến thượng thiên cũng muốn diệt ngũ đại Thánh Cung.
Vài ngày sau, toàn bộ thành viên tham gia tuyển chọn đệ tử đều đã trở về Thánh Địa. Chuyến đi lần này vô cùng thuận lợi, ngoại trừ việc gặp phải một vài thanh niên chưa trải sự đời thích thể hiện, thì mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường.
Lâm Phong vừa về cung đã lập tức đến chỗ sư phụ trình báo về việc thu nhận Mạc Cương. Sau khi nghe xong, Lưu Vũ Đồng chỉ căn dặn hắn đừng vì chuyện cá nhân mà lơ là tu luyện, rồi phất tay cho hắn đi.
Lâm Phong vừa rời khỏi phòng thì nhìn thấy hai tên huyết y nhân đứng cách đó không xa. Hắn đang định bước tới thì bị Phong Thanh Thanh ngăn lại.
- Có cần ta giải quyết bọn chúng không?
- Không cần.
Lâm Phong lắc đầu, đột nhiên hắn cảm thấy có gì đó không đúng, ánh mắt cảnh giác nhìn bạo nữ bên cạnh.
- Ngươi là ai?
Phong Thanh Thanh nhíu mày, không biết tên dâm tặc này lại muốn giở trò gì.
- Ngươi có ý gì?
- Đừng tưởng ta không biết ngươi đã dịch dung thành Phong chấp sự. Tiểu thuật này của ngươi làm sao qua mắt được ta?
- Nếu ngươi còn nói bậy, đừng trách ta không khách khí!
- Phong chấp sự bình thường sẽ không chủ động xen vào chuyện của ta, hơn nữa dịch dung thuật của ngươi cũng quá tệ rồi.
Lâm Phong vừa dứt lời, ánh mắt sắc bén của hắn lập tức dừng lại trên bộ ngực đầy đặn của nữ tử đối diện. Nơi đó hình như so với lúc trước lớn hơn không ít.
Phong Thanh Thanh nhìn vẻ mặt đắc ý của tên dâm tặc, đặc biệt là ánh mắt dâm đãng của hắn, lửa giận trong lòng không ngừng bốc lên. Trên đời có một số người không thể đối xử quá tốt, và tên trước mặt nàng chính là một cực phẩm trong số đó.
- Muốn chết.
- Thì ra là hàng thật!
Lâm Phong lập tức thi triển Thiên Lý Tùy Hành, trong chớp mắt đã xuất hiện ngay bên cạnh hai tên huyết y nhân.
- Các vị đại ca, mau chạy thôi!
Hai tên huyết y nhân vội nắm lấy Lâm Phong kéo đi. Ít lâu sau, cả ba cùng xuất hiện bên trong Thánh Nữ Phủ. Phong Thanh Thanh có ân oán với Linh Mộng nên không tiến vào mà chỉ đứng bên ngoài chờ.
Bên trong một căn phòng của Thánh Nữ Phủ, Linh Mộng ngồi trên giường vận công tu luyện. Hai mắt nàng nhắm nghiền, mái tóc dài buông xõa, bộ ngực khẽ phập phồng theo từng nhịp thở. Cơ thể ngọc ngà ẩn hiện trong ánh lửa, tạo nên một cảnh tượng xuân sắc mờ ảo, mê hoặc lòng người.
Đôi mắt xinh đẹp khẽ mở, nàng cầm lấy chiếc hồng y khoác lên thân hình kiều diễm. Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến một giọng nói.
- Thánh Nữ, thuộc hạ đã đưa người đến.
- Cho hắn vào.
Linh Mộng vừa dứt lời, Lâm Phong liền đẩy cửa bước vào, vẻ mặt bất cần nhìn yêu nữ.
- Tìm ta có chuyện gì?
- Bản Thánh Nữ muốn gặp ngươi thì không được sao?
- Không có chuyện gì thì ta đi đây.
Lâm Phong vừa xoay người đã cảm thấy sau lưng lạnh toát. Chỉ cần hắn bước thêm một bước, kết quả nhất định sẽ rất thê thảm.
Linh Mộng mỉm cười, bàn tay ngọc ngà lấy ra một cái túi trữ vật cầm trên tay.
- Lần này ngươi biểu hiện không tệ, bản Thánh Nữ sẽ thay mặt Thánh Cung ban thưởng cho ngươi.
- Có chuyện tốt như vậy thật sao?
Lâm Phong vừa xoay người đã thấy một cái túi trữ vật bay tới trước mặt. Hắn lập tức tránh sang một bên, đợi khi túi trữ vật rơi xuống đất mới nhặt lên, rồi cẩn thận dùng thần thức kiểm tra những thứ bên trong.
- Lão đầu, mấy gốc linh dược này không có vấn đề gì chứ?
- Không có.
Bên trong túi trữ vật có mười mấy gốc địa cấp linh dược, trong đó có một gốc hồn dược và hai gốc nguyên dược, tổng giá trị ước tính hơn một trăm vạn trung phẩm linh thạch.
- Đa tạ Thánh Nữ.
Dù sao yêu nữ cũng đã tặng quà cho hắn, theo lễ thì phải đa tạ một tiếng rồi sau đó cất quà vào giới chỉ, đề phòng đối phương đòi lại.
Lâm Phong lấy ra một cái ngọc giản ném cho yêu nữ.
- Thứ này cho ngươi.
Linh Mộng nhận lấy ngọc giản, thần thức lướt qua liền phát hiện bên trong có vài chục cái tên tu sĩ.
- Ngươi có ý gì?
- Thiên phú đan đạo của mấy tên đó không tệ. Muốn lấy hay không thì tùy ngươi.
Linh Mộng nhìn ngọc giản trong tay, ánh mắt do dự một lúc rồi cất đi. Trong lòng nàng chợt xuất hiện một cảm giác khác lạ, hình như đã rất lâu rồi mới có một nam nhân tặng quà cho nàng.
Lâm Phong đứng đợi một lúc vẫn không thấy yêu nữ nói lời đa tạ, hắn đành phải làm trái với lễ nghi.
- Không còn gì nữa thì ta đi đây.
Hắn nói xong liền xoay người rời đi. Lần này, phía sau không còn cảm giác nóng lạnh thất thường truyền đến, xem ra yêu nữ đã không còn chuyện gì muốn nói với hắn.
Đến khi rời khỏi Thánh Nữ Phủ, Lâm Phong vẫn có cảm giác không đúng. Hắn kiểm tra giới chỉ vài lần, phát hiện mấy gốc linh dược yêu nữ tặng vẫn nằm im bên trong.
- Không lẽ ta đa nghi?
- Trong thiên địa này, thứ khó đoán nhất chính là lòng dạ nữ nhân.
- Nhất trí.
Bên trong một căn phòng của Trường Hà Thánh Cung, Nam Cung Như Mộng đang bế quan tu luyện thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa. Nàng đặt quyển thư tịch trong tay xuống rồi đi đến bên cửa phòng.
Trước khi bế quan, Như Mộng đã căn dặn không có chuyện quan trọng thì không được làm phiền. Chắc chắn bên ngoài đã có đại sự xảy ra.
- Có chuyện gì?
- Bên ngoài có người muốn gặp chấp sự.
- Người đó có nói gì không?
- Người đó chỉ nói là cố nhân của Thiên Hỏa Sơn.
Nam Cung Như Mộng vừa nghe thị vệ nói liền chạy ra bên ngoài. Nữ thị vệ bị nàng làm cho kinh ngạc, trước giờ chưa từng thấy chấp sự vội vàng như vậy.
Bên ngoài biệt viện có một nữ tử đang đứng chờ. Dung mạo nàng bị hồng y che khuất, nhưng chỉ cần nhìn dáng người cũng đủ để xưng là mỹ nhân.