216. Chương 216: Bàn Luận Đan Đạo

Thiên La

Chương 216: Bàn Luận Đan Đạo

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 216 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi xử lý xong xuôi mọi việc, cả nhóm cùng đến biệt viện của Lâm Phong. Vừa đến trước cửa phòng, Lâm Hi đột nhiên dừng bước, đôi mắt linh hoạt đảo nhìn xung quanh.
- Không ngờ nơi này lại có cao nhân ẩn mình.
Lâm Tử Tinh đang đi bên cạnh, nghe tiểu muội nói vậy, ánh mắt khẽ lóe lên.
- Có chuyện gì à?
- Nơi này được bố trí trận pháp.
- Theo huynh được biết thì tất cả nơi ở của chân truyền đệ tử đều có bố trí trận pháp.
- Nhưng trận pháp ở đây rất huyền diệu, suýt chút nữa muội đã không nhận ra.
Lâm Hi vừa dứt lời liền bước vào phòng, nàng rất muốn biết vị trận sư nào lại có tài nghệ cao thâm đến thế.
Lâm Phong lấy ra vài bình linh trà đã pha sẵn, đặt trước mặt mọi người.
- Mời Tử Tinh huynh dùng trà và chỉ giáo.
- Không dám, ta nghe một vị đạo hữu nói Lâm đạo hữu tinh thông đan đạo nên muốn cùng đạo hữu bàn luận đôi chút.
- Không biết Tử Tinh huynh đã nghe vị đạo hữu nào nói vậy?
- Là Nam Cung đạo hữu.
Lâm Tử Tinh từng tiếp xúc với Nam Cung Như Mộng một thời gian. Dù Như Mộng đã từng bàn luận với rất nhiều thiên tài của Tây Hoang, nhưng cho đến giờ, hắn chỉ nghe nàng ca ngợi đúng hai người: một là Nguyệt Thần, người còn lại chính là thanh niên đang ngồi trước mặt hắn.
- Là Nam Cung đạo hữu ư?
Lâm Phong nhớ lần trước ở Vô Cực Thánh Thành, hắn từng cùng Nam Cung Như Mộng bàn luận vài lần. Thật ra, người chỉ điểm nàng lúc đó là lão đầu chứ không phải hắn.
- Lão đầu, có mỹ nhân khen lão đấy.
- Ánh mắt của nha đầu đó tinh tường hơn tiểu tử ngươi nhiều.
Trang Bất Phàm nhìn vẻ đắc ý của Lâm Phong, ánh mắt khẽ lóe lên, hắn mỉm cười nhìn đối phương.
- Đúng lúc gần đây ta gặp phải vài vấn đề trong quá trình luyện đan, cũng muốn thỉnh giáo Lâm đạo hữu đôi chút.
- Mời Trang huynh cứ tự nhiên.
- Vậy ta không khách khí...
Lâm Tử Tinh vừa nhìn đã biết sư đệ muốn làm khó Lâm Phong, nhưng hắn không ngăn cản mà chỉ ngồi một bên im lặng quan sát.
Lúc đầu, Trang Bất Phàm chỉ đưa ra những vấn đề cơ bản để thăm dò đối phương. Khi thấy Lâm Phong nhẹ nhàng giải quyết, hắn liền chuyển sang những vấn đề có độ khó cao hơn, nhưng vẫn không làm khó được Lâm Phong.
Hai thanh niên càng nói càng hăng say. Một lúc sau, Trang Bất Phàm đã không còn gì để hỏi, hắn đành phải mang mấy vấn đề của sư phụ ra để áp chế đối thủ.
- Thiên cấp đan dược tại hạ vẫn chưa luyện chế, xin phép không đưa ra ý kiến.
Trang Bất Phàm vừa định mở miệng thì bị Lâm Tử Tinh ngăn lại.
- Lâm đạo hữu quả là kỳ tài đan thuật, thiên hạ hiếm thấy.
- Tử Tinh huynh quá lời rồi, đan đạo vô tận, ta chỉ mới đặt vài bước chân đầu tiên.
- Bây giờ đã không còn sớm, hôm khác Tử Tinh sẽ lại đến tìm Lâm đạo hữu bàn luận, xin cáo từ.
- Khoan đã.
Lâm Phong nhìn hai thanh niên định rời đi chợt ngăn lại. Hắn đã tốn công chỉ dạy nhiều như vậy, còn chưa lấy được gì, sao có thể để bọn họ đi dễ dàng thế.
- Không biết Tử Tinh huynh có mang theo địa đồ của Tây Hoang không?
- Ta có đây.
Lâm Phong vừa dứt lời thì Lâm Hi liền lên tiếng, nàng lấy ra một chiếc túi trữ vật cầm trên tay.
- Bên trong này chính là địa đồ của Tây Hoang.
- Đạo hữu có thể giao dịch địa đồ này với tại hạ không?
- Chỉ cần ngươi cho ta biết ai đã bố trí trận pháp xung quanh nơi này, ta sẽ giao địa đồ cho ngươi.
Lâm Phong nghe đối phương nói vậy liền mừng ra mặt, yêu cầu này quá đơn giản.
- Trận pháp nơi này là do chính tay tại hạ bố trí.
- Hừ.
Lâm Hi thu lại túi trữ vật rồi xoay người rời đi, ngay cả một câu cũng không thèm nói.
- Đạo hữu xin dừng bước.
Lâm Phong thoáng cái đã xuất hiện trước mặt đối phương.
- Đạo hữu đã nói rồi sao lại không giữ lời?
- Ngươi tưởng ta là một kẻ ngốc sao? Ngươi rõ ràng là đan sư, sao có thể bày ra loại trận pháp huyền diệu như vậy chứ?
- Thật ra tại hạ là đan trận song tu.
- Ngươi...
Lâm Hi híp mắt nhìn thanh niên trước mặt, nàng lấy ra một bức trận đồ đặt lên bàn, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lâm Phong.
- Chỉ cần ngươi giải được bức trận đồ này, ta sẽ đưa địa đồ cho ngươi.
- Đạo hữu nhất định phải giữ lời đấy.
- Ta không giống như người nào đó, thua rồi mà còn không chịu nhận.
Trang Bất Phàm ngồi không cũng dính họa, ánh mắt căm tức nhìn sư muội nhưng lại không thể làm gì được.
Lâm Phong nhìn bức trận đồ trên bàn, nó phức tạp hơn cả pháp văn. Hắn bắt đầu hoài nghi, liệu bức trận đồ này thật sự có thể giải được không?
- Lão đầu, lần này trông cậy hết vào lão đấy.
- Cứ để đó cho lão phu.
Một canh giờ sau, Lâm Phong tiễn khách. Vừa trở lại phòng, hắn lập tức lấy ra mấy chục tờ địa đồ quan sát. Theo lời của nha đầu kia, đây chính là toàn bộ địa đồ của Tây Hoang.
- Nhiều đến vậy sao?
Mỗi tấm địa đồ ngang nửa trượng, dài một trượng, tổng cộng có 36 tấm. Muốn xem hết chỗ này phải mất ít nhất vài ngày.
- Mấy chuyện này cứ để lão phu lo, tiểu tử ngươi tranh thủ thời gian tu luyện đi.
- Đa tạ tiền bối.
Thêm vài ngày trôi qua, công tác chiêu đồ của Thánh Cung đã chuẩn bị hoàn tất. Nếu không có gì bất thường, ba ngày sau đại hội chiêu đồ sẽ bắt đầu.
Hôm nay lại có thêm một nhóm người từ Đông Hoang kéo đến. Không cần nghĩ cũng biết mục đích của họ nhất định là vì thượng cổ đan thuật. Trong số Tứ Hoang, đã có Nhị Hoang xuất hiện, có lẽ một thời gian nữa người của Bắc Hoang cũng sẽ kéo tới.
Nhân Dẫn Thuật trong Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật có thể giúp đan sư luyện đan liên tục mà không lo thiếu hụt hỏa lực, từ đó gia tăng một lượng lớn đan dược. Đối với một thế lực như Thánh Cung, đan dược có vai trò cực kỳ quan trọng.
- Biết thế lúc đó ta đã đòi thêm vài món bảo vật.
Lâm Phong dùng thượng cổ đan thuật đổi lấy một Thánh Chủ Lệnh. Giờ nghĩ lại mới nhớ, lúc hắn vừa mở lời thì đại trưởng lão đã lập tức gật đầu. Không phải lão quyết đoán, mà là lão sợ hắn đổi ý.
- Bây giờ chạy tới chỗ đại trưởng lão đòi thêm vài món bảo vật không biết có được không nhỉ.
- Tiểu tử ngươi có thể có chút liêm sỉ khi nói chuyện không?
- Bây giờ tâm hồn của tiểu bối đang bị tổn thương sâu sắc, tiền bối có thể cho tiểu bối một ít đan dược để chữa thương được không?
- Lão phu làm gì có đan dược chứ.
- Vậy thì đan phương cũng được, loại càng hiếm càng tốt.
Lâm Phong đợi một lúc vẫn không thấy lão đầu phản hồi, có lẽ yêu cầu đã bị từ chối. Hắn ném một viên địa cấp yêu đan cho Thiên Ảnh Ma Điêu. Từ khi tiểu tử này lột xác, cả ngày nó chỉ biết ăn rồi ngủ, chẳng làm được tích sự gì.
- Ăn từ từ thôi, coi chừng mắc nghẹn đấy.
- Éc...
Cứ vài ngày, Thiên Ảnh Ma Điêu lại nuốt của Lâm Phong một viên địa cấp yêu đan, khí tức trên người nó ngày càng trở nên mạnh mẽ. Theo lão đầu dự đoán, không quá ba năm Ảnh Điêu sẽ đột phá thiên cấp.
Đây chính là sức mạnh của tổ huyết. Chỉ cần có đủ tài nguyên, Thiên Ảnh Ma Điêu có thể dễ dàng đột phá, tốc độ nhanh hơn gấp mấy lần so với đám yêu thú bình thường.
- Đợi Thánh Cung chiêu đồ kết thúc, ta sẽ dẫn ngươi ra ngoài kiếm ăn, không thể để ngươi lười biếng như vậy mãi được.
- Rõ ràng là tiểu tử ngươi đang sinh lòng đố kỵ.
- Ta chỉ là muốn tốt cho tiểu tử này thôi.
Lâm Phong lập tức phủ nhận. Dù là tổ thú cũng có mạnh yếu, một con suốt ngày chỉ biết ăn rồi nằm thì đánh đấm kiểu gì? Đây là hắn đang lo cho tương lai của Ảnh Điêu chứ làm gì có chuyện đố kỵ ở đây.