235. Chương 235: Chiến Trường Cổ Xưa (7)

Thiên La

Chương 235: Chiến Trường Cổ Xưa (7)

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 235 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cách hang động của cự giải vài ngàn dặm là một hòn đảo nhỏ, nhìn kỹ thì đây là một ngọn núi khổng lồ hùng vĩ, chỉ có phần đỉnh nhô lên khỏi mặt biển lớn.
Dưới chân ngọn núi có một hang động khổng lồ, cửa hang còn cao hơn cả hang của Tam Hải Cự Xà. Chủ nhân nơi này là một con bạch tuộc có tiếng tăm trong Thượng Cổ Chiến Trường.
Nhưng tên này vẫn chưa phải là kẻ mạnh nhất vùng này. Cách đó mấy ngàn dặm còn có một con kiếm ngư. Theo lời của cự xà, con kiếm ngư kia có sức mạnh cực kỳ đáng sợ, một nhát kiếm có thể xẻ đôi biển cả.
- Lợi hại như vậy sao?
Lâm Phong nghe mà cảm thấy e ngại. Nếu hai lão yêu không nói quá thì tốt nhất không nên động vào lão kiếm ngư kia.
Cự xà nhìn vẻ mặt e sợ của tên nhóc bên cạnh, ánh mắt khinh bỉ.
- Ngươi yên tâm, lão ta rất lười biếng, ngươi không chọc lão thì không sao.
- Thế thì có chuyện rồi.
- Hử?
- Ta lại đang muốn trêu chọc lão đây.
Hôm sau, một con cự xà đang bơi đi bên dưới biển máu đột nhiên dừng lại. Trên lưng cự xà có một thanh niên, bên cạnh còn có một con cự giải.
- Tới rồi.
- Bao nhiêu?
- Hử?
- Ta nhầm.
Nơi này chính là khu vực bên ngoài lãnh địa của lão kiếm ngư. Với tốc độ của Lâm Phong, từ đây đến hang động của kiếm ngư phải mất thêm vài giờ.
Theo lời cự xà, lão kiếm ngư có bản năng bảo vệ lãnh thổ rất mạnh. Một khi có yêu thú tiến vào lãnh thổ của lão sẽ bị truy đuổi đến cùng, cho nên bình thường sẽ không có thủy quái nào dám bén mảng lại gần.
Cự xà và cự giải sẽ có nhiệm vụ thu hút lão kiếm ngư, Lâm Phong sẽ đột nhập vào hang động sau đó tạo hiện trường giả như thể bị bạch tuộc đột nhập.
Lâm Phong lấy ra một cái La Bàn Vĩnh Cửu đưa cho cự xà.
- Thứ này dùng để xác định phương hướng, lão đừng làm mất đấy.
Cự xà há miệng nuốt la bàn.
- Được chưa.
- Ta có thể hỏi lão một câu không?
- Nói.
- Bao lâu thì lão mới 'xả cống' một lần?
Lâm Phong nhìn ánh mắt mơ hồ của lão xà, khóe miệng nhếch lên nụ cười bí hiểm. Hắn lấy ra một chiếc áo choàng đen khoác lên người, sau lưng mọc ra một đôi cánh bạc rồi lướt về phía hang động của kiếm ngư. Chỉ thấy ánh sáng trắng lóe lên như một tia chớp xé ngang mặt biển.
Hai lão yêu nhìn nhau, cự giải khẽ lắc đôi càng to lớn.
- Tên nhóc này đúng là không biết trời đất là gì, cứ tiếp tục thế này e rằng lão sẽ không sống thọ được.
- Ta sống mấy trăm năm cũng đã thấy chán rồi.
Cự xà vừa dứt lời liền bơi vào lãnh địa của kiếm ngư, khí tức của thiên thú bùng nổ. Cự giải đi theo phía sau, đôi càng lớn cắm sâu vào lòng đất làm cho vài chục dặm hải vực xung quanh rung chuyển.
Lâm Phong bơi được một lúc thì cảm nhận được một luồng uy áp đáng sợ truyền tới. Hắn vội vàng lấy Trấn Yêu Thạch đeo lên cổ sau đó tìm một khe đá để ẩn nấp.
Lâm Phong vừa thò đầu ra đã thấy một bóng đen khổng lồ lướt ngang qua. Vì khoảng cách quá xa và tốc độ của đối phương quá nhanh nên hắn còn chưa kịp nhìn rõ hình dáng đã biến mất.
- Lão đầu, tên đó có phải là kiếm ngư không?
- Nó đó.
Lâm Phong nghe lão đầu khẳng định liền đổi hướng bơi. Chỉ cần bơi ngược hướng với cái bóng đen vừa rồi thì sớm muộn gì cũng tìm được hang động.
Vài giờ trôi qua, phía trước Lâm Phong xuất hiện một ngọn núi khổng lồ. Hắn bơi tới gần thì phát hiện nơi này có rất nhiều linh dược, đa phần là linh dược Địa cấp, Linh dược Thiên cấp cũng có vài gốc nhưng vẫn chưa trưởng thành.
- Hú hú, phát tài rồi!
Thông thường, những nơi có nhiều linh dược cũng sẽ có nhiều yêu thú, nhưng nơi này lại vô cùng yên tĩnh. Chỉ có một khả năng là đám yêu thú đã bị thứ gì đó dọa sợ mà bỏ chạy hết.
Lâm Phong lấy ra một cái xẻng lớn, bơi đến bên cạnh một gốc Thiên cấp linh dược. Nơi này là địa bàn của kiếm ngư, đám thủy quái bình thường chắc chắn không dám đến gần, hắn có thể thoải mái đào dược mà không sợ bị quấy rầy.
Lâm Phong chỉ mất một lúc để đào hết mấy gốc Thiên cấp linh dược xung quanh hang động. Ánh mắt hắn nhìn về phía những cây Địa cấp linh dược.
- Làm người không thể quá tham lam, việc chính quan trọng hơn.
Lâm Phong tìm một chỗ kín đáo để giấu ma trận sau đó bơi vào bên trong hang động. Cái hang này còn to hơn hang động của cự xà gấp mấy lần nhưng lại không sâu bằng, hắn chỉ bơi một lúc là đã đến cuối hang.
Ánh mắt Lâm Phong đảo một vòng xung quanh, cuối cùng dừng lại trên một gốc linh thụ, vẻ mặt lộ rõ vẻ hưng phấn.
- Ngọc Thủy Linh Thụ.
Giữa hang động có một gốc cây thần màu lam, thân cao chỉ vài trượng, tỏa ra ánh sáng lam mờ ảo. Trên cành còn có sáu quả, mỗi quả đều lấp lánh ánh sáng lam, tinh khiết như bảo thạch.
Đây chính là một gốc nguyên dược Thiên cấp, tuy giá trị không thể so với Cửu Sắc Băng Liên nhưng cũng không kém quá nhiều. Từ hình dáng và kích thước của linh quả cho thấy gốc linh thụ này vẫn chưa trưởng thành, nếu không đã sớm bị lão kiếm ngư nuốt chửng.
Giúp linh dược trưởng thành là sở trường của Lâm Phong. Chỉ cần vài hơi thở là hắn đã thành công di chuyển Ngọc Thủy Linh Thụ vào bên trong Thông Thiên Giới Chỉ.
Ánh mắt Lâm Phong đảo một vòng, cuối cùng dừng lại trên một đống linh thạch gần đó.
- Lại còn có cả Thượng phẩm linh thạch, quả nhiên là kẻ cầm đầu có khác.
Đa phần linh thạch là Trung phẩm, Thượng phẩm linh thạch có khoảng ngàn khối, tất cả đều bị Lâm Phong thu sạch vào giới chỉ.
Đã không làm thì thôi, đã làm thì phải làm cho đến nơi đến chốn. Lâm Phong quyết định dọn sạch hang ổ của lão kiếm ngư, ngay cả một cọng cỏ cũng không chừa lại.
Sau khi hoàn tất quá trình dọn dẹp, Lâm Phong lấy ra một bình huyết dịch bôi lên người rồi bơi ra khỏi hang động. Lúc cự giải giao chiến với bạch tuộc đã dính không ít huyết dịch của đối thủ, Lâm Phong có thể dùng thứ này để 'di họa dẫn đông'.
Vừa rời khỏi hang động, Lâm Phong liền lấy ra một tờ pháp chỉ, kích hoạt. Hư ảnh ngọn núi tím khổng lồ cao đến mấy trăm trượng hiện ra.
- Phá…
- ẦM…
Ngọn núi tím đập thẳng vào hang động của kiếm ngư, mặt đất rung chuyển, một mảng lớn ngọn núi sụp đổ. Hang động của lão kiếm ngư hoàn toàn bị lấp kín. Lâm Phong thu lại pháp chỉ, sau đó kích hoạt Phi Vân rời đi.
Cách đó hơn ngàn dặm, một con kiếm ngư đang điên cuồng đuổi theo hai con yêu thú.
- RỐNG…
Kiếm ngư rống lớn một tiếng, cái mũi dài như một thanh trường kiếm tích tụ yêu lực mạnh mẽ, bắn về phía hai con yêu thú phía trước.
- ẦM…
Cự xà và cự giải cùng lúc tách ra. Luồng yêu lực lướt qua hai con yêu thú, bắn vào mặt đất tạo thành một cái hố sâu không thấy đáy.
- Hai tên tiểu tử các ngươi dám chạy đến chỗ bản tọa làm loạn, chán sống rồi sao?
- Một mình lão độc chiếm vạn dặm hải vực không sợ bị nghẹn chết sao, chi bằng chia cho bọn ta một nửa.
- Chỉ với thực lực của hai tên tiểu yêu các ngươi mà cũng muốn tranh giành địa bàn với bản tọa?
- Vậy là lão không coi anh em bọn ta ra gì rồi.
Cự giải giơ cao đôi càng lớn, vẻ mặt khiêu khích.
- Nói cho lão biết, đại ca bọn ta không phải dạng vừa đâu, chỉ cần một chiêu cũng có thể bóp chết lão.
- Chẳng lẽ hai tên tiểu yêu các ngươi đã đi theo tên ma đầu kia rồi?
- Bọn ta đâu có ngốc đến mức đó.
=======
- Đa tạ các vị đạo hữu đã ủng hộ truyện trong suốt thời gian qua. Mọi sự ủng hộ của chư vị, dù lớn hay nhỏ, đều là động lực để tại hạ hoàn thành Thiên La. Chân thành cảm ơn!
- Độc giả có thể ủng hộ truyện qua số tài khoản: 6321205441928 (Agribank)
- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!