Thiên La
Chương 248: Thượng Cổ Chiến Trường 20
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 248 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vài ngày sau, giữa đại dương tím bao la bất tận, hai con cự thú lướt đi vun vút như gió.
- Hú hú…
- Ngươi có im đi không.
Lâm Phong hai tay nắm chặt hai càng của cự giải, vẻ mặt vô cùng hưng phấn, cảm giác lướt trên mặt nước còn phấn khích hơn cả khi bay lượn trên trời.
Phong Thanh Thanh thì ngược lại, thỉnh thoảng tên dâm tặc bên cạnh lại hú hét làm cho nàng không thể tập trung tu luyện.
- Ngươi không thích thì có thể đi chung với lão xà.
- Cẩn thận lão nương cắt ngươi.
- Éc… người xưa nói không sai, độc nhất chính là lòng dạ đàn bà, ngươi rõ ràng chưa phải đàn bà mà sao lòng dạ lại độc ác đến thế.
Lâm Phong lập tức che hạ bộ, vẻ mặt cảnh giác nhìn bạo nữ, có một số chuyện tuyệt đối không thể đùa được.
Phong Thanh Thanh nhìn bộ dạng của tên dâm tặc, vẻ mặt vừa tức giận vừa ngượng ngùng.
- Ngươi… ngươi nghĩ cái gì vậy?
- Không phải ngươi muốn cắt của ta sao?
- Cái ta muốn cắt chính là cái lưỡi của ngươi.
- Hù, làm hết hồn.
Từ sau khi biết được nơi xuất hiện Băng Nguyên Thạch, dù là ngày hay đêm, Lâm Phong đều bám riết lấy cự giải. Sau mấy ngày bị hắn liên tục quấy rầy, lão ta cuối cùng cũng đồng ý dẫn hắn đi.
Bên cạnh đó, Lâm Phong còn biết được lãnh địa của đám hải sa chỉ cách băng đảo mất nửa tháng di chuyển. Nếu mọi chuyện thuận lợi, sau khi khai thác được vài tấn Băng Nguyên Thạch, hắn vẫn sẽ có đủ thời gian đi tìm mảnh Hộ Thần Giáp.
Hai con cự thú vừa nghe Lâm Phong nói muốn đến tìm đám hải sa liền vội vàng ngăn cản.
- Tốt nhất tiểu tử ngươi đừng đến chỗ đó.
- Lão yên tâm, ta chỉ tìm vài thứ ở đó rồi rời đi, tuyệt đối sẽ không đụng chạm đến đám hải sa.
- Không chừng lão kiếm ngư đã chạy tới chỗ của đám hải sa.
Trong trận chiến ở lãnh địa của Thất Thải Cự Hà, lão kiếm ngư không chỉ bị trọng thương mà còn phải đốt cháy huyết mạch để chiến đấu. Trong thời gian tới, thực lực của lão sẽ tạm thời suy yếu nên phải tìm một nơi an toàn để khôi phục.
Mối quan hệ giữa lão kiếm ngư và hải sa khá tốt. Lần trước khi Thượng Cổ Chiến Trường mở ra, lão chính là một trong những đồng minh mạnh mẽ của đám hải sa.
- Nói vậy là đám hải sa vẫn còn đồng minh khác?
- Có vài tên còn mạnh hơn cả lão kiếm ngư.
- Ghê gớm vậy sao.
Lâm Phong nghe đến đây thì có chút e ngại. Một lão kiếm ngư đã đuổi hắn chạy bán sống bán chết, nếu thêm vài tên nữa thì đúng là khó mà đối phó nổi.
Trong lúc Lâm Phong đang suy nghĩ có nên đi đến Vạn Cốt Sơn hay không thì một luồng hàn khí từ đâu đó thổi tới khiến hắn lạnh toát cả người.
- Ketttttttttttt…
Cự giải phanh một đường dài trên mặt biển rồi dừng lại.
- Tới rồi.
Lâm Phong mở to mắt nhìn xung quanh, cuối cùng thấy một khối băng lớn như một hòn đảo nhỏ cách đó vài dặm.
- Lão giải, sao ta không thấy tên hải cẩu nào hết vậy?
- Còn chưa tới lãnh địa của đám hải cẩu.
- Không phải lão nói bọn chúng ở trên băng đảo sao?
- Đúng vậy.
Lâm Phong chỉ vào khối băng lớn phía trước.
- Đó không phải lãnh địa của bọn hải cẩu sao?
- Không phải.
- Có phải lão muốn chơi ta không?
Cự giải nhìn vẻ mặt khó hiểu của tên tiểu tử bên cạnh, lão giải thích.
- Thứ đó chỉ là một khối băng trôi, không phải băng đảo.
- Có loại băng trôi lớn như vậy?
- Có chứ, lần trước ta đã đào được một khối băng thạch trên đó.
Cự giải vừa dứt lời, Lâm Phong liền vác theo đại đao lao tới khối băng lớn cách đó vài dặm. Càng đến gần, hàn khí càng mạnh, ngay cả lớp linh lực hộ thể cũng bị xuyên thấu.
- Keng…
Đại đao màu đen chém vào khối cự băng tạo thành một vết cắt dài mấy trượng. Lâm Phong liên tục chém ra mấy chục đao, tạo thành một cái hố lớn trên khối cự băng.
- Lão đầu, nhìn giúp ta xem có khối nguyên thạch nào rơi ra không?
- Tiểu tử ngươi đừng có uổng công vô ích, nơi này chắc chắn không có Băng Nguyên Thạch.
Băng Nguyên Thạch chỉ xuất hiện ở khu vực trung tâm của linh mạch băng. Khối cự băng này vừa nhìn đã biết là tách ra từ bên ngoài băng đảo.
Đúng lúc này, hai con cự yêu cũng bơi tới cạnh khối băng thạch.
- Tiểu tử ngươi có đào được khối nào không?
- Chỗ này làm gì có Băng Nguyên Thạch để đào, có phải lão muốn lừa ta không?
- Ngươi không đào được thì không có sao?
Cự giải dùng cái càng lớn đâm vào khối băng lớn. Lúc lão thu càng về thì lấy ra được một khối băng nhỏ.
- Đây không phải là băng thạch sao?
- Băng thạch lão nói chính là thứ này sao?
- Nó đó.
Cự giải bỏ khối băng thạch vào miệng nhai một lúc, rồi thở ra một hơi hàn khí, vẻ mặt sảng khoái.
- Mùi vị không tệ chỉ là chất lượng quá kém.
- Lão…
Lâm Phong bỗng có xúc động muốn mắng chửi người khác. Từ đầu đến cuối hắn luôn nghĩ băng thạch mà cự giải nói chính là Băng Nguyên Thạch, ai mà ngờ thứ lão nói lại là mấy cục nước đá này.
Sau một lúc bình tâm lại, Lâm Phong tiếp tục tiến về phía băng đảo. Càng đi về phía trước, hắn càng gặp được nhiều khối băng trôi, nhiệt độ càng lúc càng lạnh, bề mặt hải vực đã bắt đầu đóng băng.
Đúng lúc này, vài thân ảnh lướt qua chân trời. Bọn họ chỉ liếc nhìn đám người Lâm Phong rồi bỏ đi.
- Xem ra không chỉ có ta đến đào nguyên thạch.
- Trong đám người vừa rồi có hai tên vương giả.
Phong Thanh Thanh đang tu luyện chợt lên tiếng. Linh lực của nàng gần như đã khôi phục hoàn toàn, tuy đối phương chỉ lướt qua nhưng vẫn không thoát khỏi pháp nhãn của nàng.
Lâm Phong nhếch mép khinh thường.
- Đừng nói là vương giả, dù là tôn giả thì ta cũng không sợ.
Lúc này dưới trướng Lâm Phong có hai tên tiểu đệ vô cùng hung hãn, dù đánh không lại cũng có thể bỏ chạy.
Đám người Lâm Phong đi thêm một lúc nữa thì mặt biển đã hoàn toàn đóng băng. Vùng biển rộng lớn bị một lớp băng dày gần cả trượng phủ kín.
- Chậc chậc… đúng là quá hoành tráng.
Phía trước bọn họ chính là băng đảo. Vạn dặm băng nguyên phản chiếu ánh sáng linh lực màu tím, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo, cảm giác như là đi vào một không gian vô tận, không có điểm dừng.
Phong Thanh Thanh thoáng ngẩn người. Cảnh tượng kỳ lạ như thế này lần đầu nàng gặp phải, đúng là khiến lòng người rung động.
Lâm Phong nhìn một lúc thì cảm thấy có chút không ổn, một nơi như thế này không dễ tìm đường.
- Lão giải, bây giờ đi đường nào đây?
- Không biết.
- Lão muốn chơi xấu hả, mau trả linh dược cho ta.
Lâm Phong bay tới ôm lấy càng lớn của lão giải. Trước khi xuất phát, cả hai bên đã thỏa thuận, chỉ cần cự giải đưa Lâm Phong tới chỗ khai thác Băng Nguyên Thạch sẽ nhận được 20 chiếc xà diệp. Hắn đã đặt cọc trước một nửa, số còn lại sau khi tới nơi sẽ giao.
- Đợi ta một chút.
Cự giải dùng cái càng lớn đâm vào mặt băng dưới chân mình. Sau vài cú đâm trời giáng, bên dưới chân cự giải xuất hiện một cái lỗ lớn.
- Theo ta.
Lâm Phong nhìn hai lão cự thú nhảy xuống hố băng, trong lòng thầm nhủ.
- Chắc là không lạnh đâu… tủm…
Hắn vừa rơi xuống nước liền cảm giác như rơi vào hầm băng. Dù có linh lực hộ thể cũng bị hàn khí khiến cả người tê cứng.
- Vạn Hỏa Khai Thiên.
Hỏa khí trong người Lâm Phong cuồn cuộn tuôn ra, cơ thể hắn dần ấm lại. Phong Thanh Thanh ở bên cạnh tốt hơn hắn một chút, nàng lấy ra một tờ pháp chỉ để kích hoạt, hàn khí lập tức bị đẩy lùi.
=======
- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)
- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!