253. Chương 253: Thượng Cổ Chiến Trường (25)

Thiên La

Chương 253: Thượng Cổ Chiến Trường (25)

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 253 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thiên Ảnh Ma Điêu lập tức đổi hướng bay đi. Khi la bàn bắt được tín hiệu, điều đó chứng tỏ khoảng cách giữa Lâm Phong và Hàn Băng chưa đến vạn dặm. Với tốc độ của Ảnh Điêu, chỉ mất vài canh giờ là hắn có thể gặp được nàng.
Phong Thanh Thanh liếc nhìn tên dâm tặc bên cạnh. Ngay cả khi đào được nguyên thạch, Lâm Phong cũng không vui vẻ bằng bây giờ, xem ra Lãnh Hàn Băng có một vị trí rất quan trọng trong lòng hắn.
Nghĩ đến đây, trong lòng Phong Thanh Thanh dâng lên một cảm xúc phức tạp, vừa ngưỡng mộ vừa đồng cảm với Hàn Băng. Là một nữ nhân, ai mà chẳng muốn tìm được chân tình, nhưng bị một tên dâm tặc để ý thì lại chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Cách đó không xa, một nhóm người vừa tiến vào băng đảo. Trong số đó, một bạch y nữ tử đang bay bỗng dưng dừng lại, nàng nhìn la bàn trong tay, khóe môi khẽ cong lên.
Sở Linh đứng cạnh Hàn Băng, ánh mắt tò mò hỏi:
- Hàn Băng tỷ có chuyện gì sao?
- Đồng môn của ta đang ở phía trước.
Lãnh Hàn Băng vừa dứt lời liền đổi hướng bay đi. Sở Linh chưa kịp mở miệng thì đối phương đã biến mất, nàng quay sang nhìn vị sư tỷ bên cạnh:
- Mẫn Quân sư tỷ, bây giờ chúng ta làm sao đây?
- Đuổi theo.
- Nhưng chúng ta còn phải đi đào Băng Nguyên Thạch.
- Có đồng môn của Hàn Băng giúp đỡ thì cơ hội đào được nguyên thạch sẽ cao hơn.
Với thực lực của nhóm Mẫn Quân, nếu gặp phải bầy hải cẩu thì chỉ có thể bỏ chạy. Nhưng nếu có thêm sự trợ giúp từ Cửu Huyền Thánh Cung, không chừng bọn họ có thể đẩy lui được bầy hải cẩu.
Đệ tử Huyền Băng Thánh Cung bay được vài giờ thì nhìn thấy một chấm đen xuất hiện phía trước, cả nhóm vội vàng dừng lại.
- Là một con yêu cầm, trên đó có hai người, trong đó có một vương giả.
Tu vi của Mẫn Quân cao hơn hai người bên cạnh, nên nàng có thể cảm nhận được khí tức mơ hồ của đối phương cách đó hàng chục dặm.
Phía đối diện, Lâm Phong cũng nhìn thấy vài bóng người đang bay tới, dẫn đầu chính là nữ tử mà hắn vẫn luôn tìm kiếm từ lúc tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường.
- Hàn Băng sư tỷ.
Hai bên vừa gặp mặt, Lâm Phong lập tức lao tới ôm lấy nữ tử đối diện. Đáng tiếc, ý định không thành, Lãnh Hàn Băng nhẹ nhàng tránh sang một bên, thoát khỏi bàn tay hư hỏng của tên nào đó.
Nhưng Lâm Phong không phải là người dễ dàng bỏ cuộc, vài lần thất bại không thể khiến hắn nản lòng.
- Hàn Băng sư tỷ, hình như sắc mặt tỷ không được tốt, có phải đã bị thương không?
- Ta không sao.
- Có phải tỷ sợ đệ lo lắng nên muốn lừa đệ không? Không được, đệ phải kiểm tra.
Lãnh Hàn Băng nhìn tên lưu manh đang tiến lại gần, trong lòng có chút hoảng loạn, hàn khí theo bản năng tự động hộ thể.
Lâm Phong vừa tiếp cận Hàn Băng thì một luồng hàn khí ập tới, khiến cơ thể hắn tê cóng, linh lực đông cứng lại. Hành Không Pháp Chỉ không có linh lực duy trì liền mất đi tác dụng, cả người hắn từ trên không rơi xuống.
- Đậu xanh.
Đây là tình huống bất ngờ mà Lâm Phong không lường trước được. Linh lực của hắn đã bị hàn khí phong bế, một khi tiếp đất từ độ cao vài trăm trượng thì dù không chết cũng sẽ bị trọng thương.
Đúng lúc này, một bóng người lướt đến bên cạnh, ôm lấy Lâm Phong, hàn khí trên người hắn lập tức được giải trừ.
- Cứu mạng...
Lâm Phong hét lớn một tiếng rồi ôm chặt lấy đối phương. Một mùi hương như hoa u lan truyền đến, tiếp đó là cảm giác mềm mại và dễ chịu khó tả.
Lãnh Hàn Băng bị hắn ôm chặt, hai gò má ửng hồng nhẹ.
- Thả ta ra!
- Sư tỷ, đệ sợ độ cao mà.
- Hừ!
Đối phó với một tên lưu manh không thể chỉ dùng lời nói mà phải dùng đến hành động. Ngọc thủ của Hàn Băng đặt lên người Lâm Phong, hàn khí lần nữa truyền vào cơ thể hắn.
- Sư tỷ tha mạng, sau này đệ sẽ không dám nữa!
Lâm Phong lập tức lùi lại giữ khoảng cách an toàn, vẻ mặt bình thản nhìn nữ tử đối diện:
- Xem ra thân thể của sư tỷ rất tốt, hoàn toàn không bị tổn hại.
Lãnh Hàn Băng dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Lâm Phong, trong lòng thoáng qua một chút yên tâm. Hắn vẫn có thể bay nhảy lung tung, xem ra thời gian này sống rất thoải mái.
Cách đó không xa, nhóm người Huyền Băng Thánh Cung đều mở to mắt kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mặt. Sở Linh nhỏ giọng hỏi:
- Đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung mỗi lần gặp nhau đều chào hỏi như vậy sao?
- Hình như mối quan hệ giữa Hàn Băng và tên nam nhân đó không tệ.
Đối với người từng trải như Mẫn Quân, vừa nhìn liền đoán ra được tình ý mờ ám của đôi nam nữ trước mặt.
Sắc mặt La Tử Cường trở nên khó coi. Nữ nhân hắn để ý không ngờ lại dám ôm ấp với một tên nam nhân khác ngay trước mặt hắn.
Sau khi trò chuyện một lát, Lâm Phong nhìn nhóm người cách đó không xa. Từ trang phục bên ngoài, hắn đoán chắc nhóm người này không liên quan gì đến Cửu Huyền Thánh Cung.
- Hàn Băng sư tỷ, nhóm người đó là ai vậy?
- Là đồng môn của ta.
- Chẳng lẽ Cửu Huyền Thánh Cung còn có y phục khác?
- Bọn họ là đệ tử của Huyền Băng Thánh Cung.
Lãnh Hàn Băng ít nói, nàng chỉ nói vài câu vắn tắt nhưng cũng đủ khiến tên đứng bên cạnh không ngừng cảm thán.
- Con nhà người ta có khác.
Huyền Băng Thánh Cung là nơi tốt nhất trên đại lục để đào tạo băng linh thể, hèn gì mỗi lần giao đấu với Hàn Băng, Lâm Phong đều chịu thảm bại.
Lâm Phong vẫy tay gọi Thiên Ảnh Ma Điêu, sau đó mang theo Hàn Băng bay đến chỗ nhóm người Huyền Băng Thánh Cung. Đã là người quen thì phải chào hỏi một chút.
- Tại hạ là Lâm Phong, đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung. Không biết các vị đạo hữu xưng hô thế nào?
Mẫn Quân mỉm cười đáp lại. Sở Linh bĩu môi, ánh mắt liên tục đánh giá Lâm Phong. Nàng nhìn một lúc cũng chẳng thấy tên nam nhân trước mặt có gì nổi bật.
La Tử Cường vốn không có thiện cảm với Lâm Phong, nhưng khi nhìn thấy nữ tử bên cạnh Lâm Phong cũng là một mỹ nhân hiếm có, hắn liền nở nụ cười phong độ.
- Tại hạ là La Tử Cường, chấp sự Huyền Băng Thánh Cung.
- Thì ra là La sư huynh.
Lâm Phong phát hiện ánh mắt của đối phương thỉnh thoảng liếc nhìn Hàn Băng và Thanh Thanh, khóe miệng khẽ nhếch lên.
- Tại hạ nghe nói đệ tử Huyền Băng Thánh Cung đều là thiên tài, có thể trở thành chấp sự Thánh Cung thì đúng là thiên tài trong số các thiên tài. Hôm nay được diện kiến thật là may mắn.
- Đó là đương nhiên.
Sở Linh mỉm cười đắc ý, trong lòng nàng luôn cho rằng Huyền Băng Thánh Cung chính là thế lực mạnh mẽ nhất đại lục. Ánh mắt nhìn tên thanh niên đối diện cũng có thêm chút thiện cảm.
Lâm Phong ngẩn người. Hắn chỉ nói xã giao vài câu, không ngờ lại có người tin là thật. Xem ra Trảm Phong Quyết của hắn sắp luyện đến cảnh giới đại thành rồi.
- Lần này các vị đạo hữu đến đây là để khai thác Băng Nguyên Thạch sao?
- Đúng vậy.
Mẫn Quân gật đầu. Chuyện này Hàn Băng đã biết nên không cần phải che giấu. Quan trọng là nàng muốn hợp tác với đối phương để khai thác nguyên thạch.
Lâm Phong nhíu mày:
- Chuyện này e rằng không thể.
- Không lẽ băng linh mạch có vấn đề?
- Linh mạch không có vấn đề, chỉ là bên trong băng đảo có một nữ ma đầu vô cùng tàn độc.
Chuyện là, trong lúc đi qua băng đảo, Lâm Phong đã vô tình tìm được một nơi lý tưởng để khai thác Băng Nguyên Thạch, nhưng lại bị một nữ tặc cướp mất.
Nữ nhân này vô cùng hung hãn, không chỉ cướp nguyên thạch của hắn mà còn muốn truy sát đến cùng.
- Nếu không nhờ Phong chấp sự kịp thời cứu giúp thì tại hạ đã rơi vào tay độc của ả nữ tặc kia rồi.
- Nữ nhân đó tu vi ra sao?
- Hình như là vương giả.