Chương 34: VẠN BẢO CÁC

Thiên La

Chương 34: VẠN BẢO CÁC

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bên trong một căn phòng cách đó không xa, Lâm Phong vẫn chăm chỉ luyện chế dược tề. Nhờ sự chỉ dẫn của lão đầu, đan thuật của hắn tiến bộ không ngừng, thậm chí có lúc luyện ra được 14 bình dược tề trong một lò.
- Lão đầu, một lò dược tề thật sự có thể luyện ra 24 bình sao?
- Tất nhiên.
- Lão nhìn xem có phải loại bình này không? Có khi nào thời của lão dùng bình nhỏ hơn không?
Lâm Phong đã luyện theo lời lão đầu nhưng cũng không cách nào tạo ra được 15 bình, chứ đừng nói đến 24 bình.
- Bình dược thì không có gì khác biệt. Thực ra, đan thuật của tiểu tử ngươi không hề tồi, ở thời đại này, có thể coi là thiên tài.
- Sao hôm nay lão dễ tính vậy? Có niềm vui hả?
- Đan đạo không chỉ phụ thuộc vào thủ pháp mà còn cần nguyên liệu, đan đỉnh. Quan trọng nhất vẫn là hỏa linh thể.
Lâm Phong có thể luyện chế dược tề là nhờ tu luyện Liệt Hỏa Phần Thiên. Lão đầu từng nói sức mạnh nhân tạo không thể sánh bằng thiên bẩm, ngụy linh thể vẫn còn thua xa chân linh thể.
- Thì ra là vậy.
Nhìn mười mấy bình dược tề trước mặt, Lâm Phong thở dài khe khẽ. Tuy không thể đạt tới đỉnh cao đan đạo nhưng ít ra cũng đủ sống dư dả qua ngày. Làm người phải biết điểm dừng.
Lão đầu nhìn vẻ mặt suy tư của Lâm Phong, giọng nói của lão có thêm vài phần ân cần.
- Tiểu tử ngươi cũng không cần nghĩ ngợi nhiều. Liệt Hỏa Phần Thiên càng tu luyện, hỏa linh lực sẽ càng tinh thuần. Mặc dù không thể hoàn toàn sánh bằng chân linh thể, nhưng vẫn có thể đạt tới bảy phần.
- Như vậy là ta mãn nguyện rồi.
- Thực ra, vẫn còn một cách giúp ngươi có được chân linh thể. Ngươi đã từng nghe nói về Thiên Địa Linh Nguyên chưa?
Lâm Phong lắc đầu. Quả thực, kiến thức tu luyện của hắn ít ỏi đến đáng thương. Ngoại trừ cấp độ tu luyện và linh thạch, những thứ còn lại hắn gần như mù tịt.
- Tương truyền, vào thời Thiên Địa sơ khai, sau khi ngũ hành diễn hóa tạo nên vạn vật, vẫn còn sót lại một phần ngũ hành nguyên khí. Trải qua hàng vạn năm, phần nguyên khí này dần sản sinh linh tính, hóa thành Thiên Địa Linh Nguyên.
- Thiên Địa Linh Nguyên này tìm ở đâu?
- Đây là thứ chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.
- Thực ra lão không cần phải nói cho ta biết những điều này.
Hy vọng vừa lóe lên đã vụt tắt. Lâm Phong thu lại toàn bộ số dược tề của mình. Ngày mai hắn sẽ đến Dược Phòng để bàn giao, sau đó vào thành mua một ít linh dược về luyện chế.
Trên đỉnh cự sơn, một đôi nam nữ cùng ngắm nhìn thất sắc phong linh. Phía chân trời là những cánh chim đang bay về tổ, từng cơn gió nhẹ khẽ thổi làm lay mái tóc dài của nữ tử. Thất sắc linh quang từ trên cao rọi xuống, càng tô điểm thêm vẻ đẹp động lòng người của nàng.
Nam tử nhẹ nhàng ôm mỹ nhân vào lòng, nữ tử e thẹn khép mi. Khóe môi nam tử khẽ nhếch lên, khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp, đôi môi sắp chạm vào nhau.
- Rầm… Lâm Phong, mau ra đây.
- Trời sập hả?
Lâm Phong giật mình tỉnh dậy. Hắn còn chưa kịp làm gì Liễu Huân Vũ đã bị vỡ mộng. Bên ngoài vẫn vọng đến tiếng la hét.
- Lâm Phong, nhanh ra đây, ta có chuyện muốn nói.
- Kẻ nào không biết sống chết dám la hét ầm ĩ bên trong Thánh Cung.
Lâm Phong vừa mở cửa đã thấy Lãnh Phi Dao đang giơ tay lên, có ý định tiếp tục đập cửa.
Nàng vừa nhìn thấy hắn liền bĩu môi nhắc nhở hắn.
- Ngươi đừng tưởng làm Nội môn đệ tử rồi là có thể sống sung sướng. Làm gì mà giờ này mới chịu dậy?
- Hôm qua đệ thức đêm luyện công nên ngủ trễ.
- Có thật không đó.
Lâm Phong không thể để vị sư tỷ này biết hắn có xuân mộng, vội vàng tìm cách đánh trống lảng.
- Lãnh sư tỷ tìm đệ có chuyện gì không?
- Ta muốn vào thành, ngươi có muốn đi không?
- Muốn, nhưng đệ phải đến Dược Phòng trước.
Lãnh Phi Dao mở to mắt nhìn hắn.
- Ngươi đến Dược Phòng làm gì?
- Đệ vừa luyện chế xong vài bình dược tề, giờ đến đó bàn giao.
- Ngươi luyện dược cho Đan Cung sao?
- Đúng vậy.
Lâm Phong thành thật gật đầu. Lãnh Phi Dao liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai, liền nhỏ giọng nhắc nhở.
- Sao ngươi không đến Nhiệm Vụ Bảng làm nhiệm vụ? Luyện cho Đan Cung không có điểm cống hiến đâu.
- Đệ cũng biết, nhưng điểm cống hiến của đệ không đủ để đổi linh dược.
- Ta quên mất ngươi vừa mới nhập cung.
Để tiết kiệm thời gian, hai người vừa đi vừa trò chuyện. Phần lớn là Lãnh Phi Dao hỏi, còn Lâm Phong thì trả lời. Một lúc sau, cả hai cùng đến Dược Phòng. Lâm Phong lấy số dược tề ra đưa cho Chu lão.
- Mời tiền bối kiểm tra.
Chu Cát nhìn qua mấy bình dược tề, toàn bộ đều là hàng thượng phẩm, vẻ mặt vô cùng hài lòng.
- Tiểu tử ngươi có muốn tiếp tục luyện chế dược tề không?
Lâm Phong suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Hắn tiếp tục nhận thêm 5 loại dược tề. Như vậy, điểm cống hiến mà hắn thế chấp vẫn sẽ ở lại Dược Phòng.
Sau khi giao dịch xong, Lâm Phong vừa rời khỏi Dược Phòng đã nghe thấy giọng nói bất mãn của Lãnh Phi Dao vọng đến.
- Ngươi ở trong đó làm gì mà lâu vậy?
- Đệ vừa nhận thêm mấy đơn hàng.
- Đi thôi.
Hai người đi thẳng đến Cửu Huyền Thành. Trên đường đi, Lãnh Phi Dao liên tục ca hát, nhảy múa. Chỉ cần nhìn là biết tâm tình hôm nay của nàng rất tốt.
Lâm Phong thì ngược lại. Lâu lâu mới có xuân mộng, chưa kịp làm gì đã bị phá ngang. Bây giờ nhìn thấy “thủ phạm” đang vui vẻ ca hát ngay trước mặt, thì làm sao tâm tình của hắn có thể tốt được.
Cả hai đi gần nửa canh giờ thì mới đến Cửu Huyền Thành. Lâm Phong không nhịn được mà hỏi.
- Sao nơi này không bố trí một cái truyền tống trận cho tiện?
- Sao ta biết được.
Lãnh Phi Dao bĩu môi. Chuyện này là do lão Thánh Chủ quyết định chứ đâu, liên quan gì đến nàng đâu.
Phi Dao dẫn Lâm Phong đi dạo vài vòng bên trong Thánh Thành. Nơi này thực sự quá rộng lớn, đi suốt mấy giờ liền vẫn chưa hết một góc. Lâm Phong bị tiểu nha đầu này dẫn đi đến hoa mắt chóng mặt.
- Sư tỷ, còn bao lâu nữa mới đến Vạn Bảo Các?
- Ngươi muốn đi thẳng đến Vạn Bảo Các luôn sao?
- Tất nhiên.
Lâm Phong lập tức gật đầu. Trên đường lớn tuy có rất nhiều tài nguyên nhưng trong người hắn lại không có bao nhiêu linh thạch. Chỉ nhìn mà không mua được gì thì đó đúng là tra tấn chứ đâu phải thưởng thức.
Lãnh Phi Dao bĩu môi.
- Sao ngươi không nói sớm.
Nàng là một người rất có trách nhiệm với công việc. Tỷ tỷ yêu cầu đưa hắn đi tham quan, nên nàng phải dẫn hắn đi hết cái thành này mới tính là hoàn thành nhiệm vụ.
- Đi theo ta.
- Chẳng phải ta luôn đi theo sư tỷ sao?
Lâm Phong chợt nhận ra một chuyện. Bên trong Thánh Cung hình như chẳng có ai bình thường cả. Đầu tiên là băng nữ, tiếp đến là yêu nữ, gian thương, và bây giờ là một nha đầu trời ơi đất hỡi.
- Thiên tài thì phải khác người thường. Đúng rồi, nhất định là như vậy.
Sau khi đi thêm vài vòng, Lâm Phong cuối cùng cũng nhìn thấy đích đến của mình. Dù ở đâu thì Vạn Bảo Các vẫn luôn là nơi to lớn nhất, hoành tráng nhất. Chỉ riêng bậc thềm dẫn vào đại môn thôi mà đã có đến 99 bậc, toàn bộ đều được lát bằng hoàng kim khoáng thạch.
Hai người một trước một sau bước vào bên trong. Lãnh Phi Dao vừa đi vừa giới thiệu cho Lâm Phong, bộ dáng hoàn toàn phù hợp với hình tượng một vị sư tỷ gương mẫu.
- Đây là khu giao dịch. Kia là Đan Phòng, đó là Khí Phòng. Phía trước rẽ trái là phòng đấu giá, rẽ phải là nơi trưng bày những vật phẩm hiếm có. Trên lầu là hàng cao cấp, muốn lên trên thì phải có lệnh bài.
Vừa dứt lời, Lãnh Phi Dao liền lấy ra một tấm ngân bài lấp lánh, quơ qua lại trước mặt Lâm Phong. Muốn có được ngân bài này phải tiêu tốn ít nhất 10 vạn trung phẩm linh thạch, hơn nữa còn có giới hạn thời gian trong một năm.
Lâm Phong nhìn tấm ngân bài trong tay Lãnh Phi Dao. Bên trên có khắc hai chữ Cửu Huyền. Tấm lệnh bài của hắn ở Thương Vân Thành thì không có chữ, chắc là loại vô danh tiểu tốt nên không có tên tuổi.
- Lệnh bài nhất định phải lấy ở đây sao?
- Không phải, ngươi có thể lấy ở những phân nhánh khác của Vạn Bảo Các nhưng phải có cấp bậc tương đương.
Lãnh Phi Dao vừa nói vừa chỉ vào hai chữ Cửu Huyền.
- Các phân nhánh ở những thành trì lớn thì lệnh bài sẽ được khắc tên như thế này, còn thành trì nhỏ thì không có.
- Thì ra là vậy.
- Ngươi cứ ở đây xem xét, ta đi lên lầu mua vài thứ rồi sẽ trở lại.
Lâm Phong nhìn tiểu sư tỷ rời đi. Hắn đi đến khu giao dịch, lấy ra số dược tề vừa luyện chế, tổng cộng hơn 50 bình.
Thanh niên nhìn thấy y phục Lâm Phong đang mặc, thái độ liền cung kính hơn vài phần.
- Của khách quan tổng cộng là 2500 linh thạch hạ phẩm. Khách quan muốn giao dịch bằng trung phẩm linh thạch hay hạ phẩm linh thạch?
- Trung phẩm linh thạch.
- Đây là linh thạch của khách quan.
Lâm Phong nhận lấy 25 khối trung phẩm linh thạch rồi rời đi. Hắn tiến vào khu mua bán linh dược, đi dạo vài vòng. Phải nói linh dược ở nơi này nhiều vô số kể, chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy mỏi mắt.
- Tiểu tử, linh dược cần tìm ở phía trước.
Theo kế hoạch đã định, Lâm Phong sẽ dùng số linh thạch có được từ việc luyện chế dược tề cho Đan Cung để thu mua linh dược. Sau đó hắn sẽ dùng số linh dược này luyện chế dược tề theo yêu cầu trên Nhiệm Vụ Bảng để đổi lấy điểm cống hiến.
- Lão đầu, hình như linh dược ở đây có giá hơi cao thì phải.
- Đúng vậy.
Thông thường, một điểm cống hiến sẽ có giá trị tương đương một khối linh thạch hạ phẩm. Nếu đổi số linh dược thành điểm cống hiến, thì một gốc huyền cấp linh dược bên trong Vạn Bảo Các có giá cao hơn ở Thánh Cung gần 100 điểm cống hiến.
Có lẽ vì lý do này, phần lớn đệ tử Thánh Cung đều đến Nhiệm Vụ Bảng làm nhiệm vụ. Dù sao hàng hóa bên trong Thánh Cung vẫn được giá hơn.
Lâm Phong mua một lúc mấy chục gốc linh dược, tiêu tốn hơn một nửa số linh thạch dự trữ của mình. Vừa ra khỏi cửa phòng, hắn cảm thấy hai chân run rẩy, bước đi có chút không vững.
- Lão đầu, có thể thành thật trả lời ta một lần không?
- Lão phu nhất ngôn cửu đỉnh.
- Thật ra lão là nam hay nữ vậy?
Lão đầu trầm ngâm một lúc rồi trả lời.
- Theo ghi chép trong cổ thư thì khí linh do Thiên Địa hình thành, không phân biệt nam nữ.
Thông thường, khí linh sẽ diễn hóa theo hình dáng của vị chủ nhân đầu tiên. Như vậy có thể suy đoán rằng chủ nhân đầu tiên của cổ nhẫn là một vị nam tử.
- Thì ra là như vậy.
Có thể lão đầu mang hình hài nam nhân nhưng bên trong lại là tâm hồn nữ tử. Nếu không, tại sao lão lại mua sắm một cách điên cuồng như vậy?
Lâm Phong nhìn ra phía đại môn, không thấy Lãnh Phi Dao ở đó. Có lẽ nàng vẫn chưa mua sắm xong. Hắn càng thêm chắc chắn về suy đoán của mình.
- Xem ra lão đầu quả thật có tâm hồn thiếu nữ.
Lâm Phong tiếp tục đi thêm vài vòng. Ngoài linh dược ra, binh khí, pháp chỉ ở nơi này cũng nhiều không kém nhưng phẩm cấp cao nhất cũng chỉ đạt đến huyền cấp. Những thứ cao cấp hơn có lẽ đã được bày bán trên lầu.
Yêu đan cũng có, thú cốt cũng nhiều nhưng bây giờ Lâm Phong không còn bao nhiêu linh thạch, đành phải trơ mắt đứng nhìn.
- Đây chính là nơi mua bán kỳ vật mà sư tỷ nói sao?
Từ ngoài nhìn vào có thể thấy rõ bên trong trưng bày rất nhiều vật phẩm với hình dáng và chủng loại khác nhau như linh dược, binh khí, pháp văn, khoáng thạch...
Lâm Phong vừa nhìn thấy, hai mắt hắn liền tỏa sáng.
- Lão đầu, thời của lão tới rồi.
- Tiểu tử ngươi đừng thấy hoa nở mà ngỡ xuân về. Thời của lão phu đã cách đây mấy chục vạn năm rồi. Nếu những thứ bên trong chỉ vài vạn tuổi, thì lão phu không quen với chúng đâu.
- Không quen thì chúng ta đi làm quen.
Nơi này so với những nơi Lâm Phong vừa đi qua thì rộng lớn hơn rất nhiều. Có lẽ là vì vật phẩm nơi đây đa dạng hơn. Gần như tất cả những thứ liên quan đến tu sĩ đều có đủ, chỉ là không biết có dùng được hay không.
Lâm Phong vừa đi đến gần vật phẩm đầu tiên, hắn đã có cảm giác không ổn. Giá cả của những thứ ở đây cao đến mức đáng sợ.
Hắn đi xem thêm vài vật phẩm ở bên cạnh, phát hiện vật phẩm có giá thấp nhất cũng hơn một vạn khối linh thạch hạ phẩm.
- Có khi nào ghi lộn giá không?
Lâm Phong nhìn khối ngọc thạch màu lam. Bên dưới có ghi một vạn năm nghìn linh thạch hạ phẩm. Phía dưới nữa là thời gian và địa điểm: Thâm Hải, 5 năm.
Bên cạnh là một khối hắc thạch có giá ba vạn khối linh thạch hạ phẩm, được tìm thấy ở Cửu U Bí Địa.
Lâm Phong đi quanh một vòng để lão đầu nhìn rõ mọi thứ ở nơi này.
- Lão đầu, có thứ gì tốt không?
- Có.
- Thứ gì?
- Khá nhiều nhưng không hữu dụng.
Theo lời lão đầu, có khá nhiều thứ có giá trị nhưng không phù hợp với Lâm Phong, dù có mua cũng không có chỗ để dùng.
Lâm Phong vẫn chưa hết hy vọng.
- Không có tuyệt thế bảo vật gì sao? Kiểu như Hộ Thần Giáp chẳng hạn.
- Những thứ ở nơi này chỉ có niên đại vài ngàn năm gần đây, không có khả năng xuất hiện thần khí.
Giọng nói của lão đầu như đinh đóng cột, cắt đứt hoàn toàn hy vọng của Lâm Phong. Sau khi đi thêm vài vòng, Lâm Phong quyết định rời đi. Đến khi hắn ra tới đại môn, thì nhìn thấy Lãnh Phi Dao đã ở đó.
Nàng vừa nhìn thấy hắn liền chạy tới hỏi.
- Tiểu sư đệ, có mua được thứ gì không?
- Đệ vừa mua được vài gốc linh dược.
- Đi, để ta giúp đệ thanh toán.
Lâm Phong lắc đầu.
- Không cần, đệ đã trả linh thạch rồi.
- Trả rồi sao?
Lãnh Phi Dao đảo mắt. Nếu để tỷ tỷ biết một mình nàng tiêu hết mấy nghìn trung phẩm linh thạch mà không chia cho cái tên này, nhất định sẽ bị đóng băng cho mà xem.
- Lâm sư đệ, hay là chúng ta đi mua thêm vài gốc linh dược, coi như là quà nhập môn sư tỷ tặng ngươi, được không?
- Không cần đâu, linh dược đệ đã mua đủ rồi.
- Vậy thì mua thứ khác. Chỉ cần không quá một nghìn khối trung phẩm linh thạch, Lãnh sư tỷ sẽ giúp ngươi trả.
Lâm Phong nhìn nữ tử trước mặt, bộ dáng không giống như đang lừa hắn.
- Tỷ nói thật sao?
- Tất nhiên.
Lãnh Phi Dao gật đầu, ánh mắt lóe lên một tia xảo quyệt. Cho dù là tỷ tỷ hay nàng đều họ Lãnh, cho nên không tính là nàng lừa hắn.
- Có mua không, đợi một chút nữa là ta đổi ý đó.
- Bây giờ đệ cũng không biết mua thứ gì. Hay là tỷ cứ đưa linh thạch cho đệ giữ, đến khi cần sẽ lấy ra mua.
- Cũng được.
Nàng cầm lấy túi trữ vật của Lâm Phong rồi bỏ đúng một nghìn khối linh thạch vào, toàn bộ đều là trung phẩm. Sau đó hai người cùng nhau vui vẻ ra về.
Lâm Phong tự nhiên nhận được một nghìn khối trung phẩm linh thạch, đương nhiên tâm tình Lâm Phong trở nên rất tốt. Nhưng nếu hắn biết vị tiểu sư tỷ đi phía trước đã “cắn” mất hai nghìn khối linh thạch, thì không biết sẽ có cảm giác như thế nào.
Trên đường trở về, Lâm Phong vừa đi vừa hỏi về những chuyện bên trong Thánh Cung, đặc biệt là Đan Cung, xem có vị đại nhân vật hung ác nào mà hắn không nên đắc tội không.
- Nội quy Thánh Cung rất nghiêm. Đồng môn đệ tử tương tàn sẽ lập tức bị trục xuất. Ngươi yên tâm, chỉ cần an phận, sẽ không có ai dám ức hiếp ngươi đâu.
- Thánh Cung đúng là một nơi tốt để tu luyện.
- Đúng rồi, có một người đặc biệt phải chú ý, đó chính là Linh Mộng Thánh Nữ. Yêu nữ đó làm việc rất tùy hứng, có rất nhiều đệ tử từng bị nàng đánh đến mấy tháng không xuống nổi giường. Ngươi phải cẩn thận đấy.
- Xem ra nơi này cũng không tốt lắm.
Lâm Phong thầm nghĩ, yêu nữ kia chẳng lẽ bá đạo đến mức đó sao? Ngay cả nội quy của Thánh Cung cũng không quản nổi nàng.
******************
Vì web truyện gặp một chút vấn đề nên truyện Thiên La đã bị mất vài chương. Hôm nay tôi đăng lại, mong các độc giả thứ lỗi.
Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.