Thiên La
Chương 36: Đột Phá
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lão đầu liếc Lâm Phong với ánh mắt khinh bỉ, vẻ ngoài của tên này hoàn toàn không thể sánh bằng mấy chục đời chủ nhân trước đây của lão.
Nghe lão nói vậy, Lâm Phong liền lên tiếng phản đối.
- Trong phòng chỉ có hai người, hơn nữa lão đơn độc đã lâu, ai biết có hạ thấp tiêu chuẩn hay không.
- Hừ, lão phu nói cho tiểu tử ngươi biết, cách đây hai căn phòng có một tiểu nha đầu xinh đẹp hơn ngươi nhiều.
- Cái gì?
Lâm Phong giật nảy mình như mèo bị dẫm đuôi.
- Lão đầu, có chuyện tốt như vậy mà không rủ ta, lão có xem ta là chủ nhân không?
- Tâm địa đen tối như ngươi mà cũng muốn làm chủ nhân của lão phu ư? Ngủ sớm đi.
- Lão đầu à không đúng, tiền bối khi hành sự có thể dẫn tiểu bối theo được không? Tiền bối cũng biết tiểu bối là người ham học hỏi mà.
Lão đầu thở dài, tâm hồn của tên này đã đen đến mức hết cách cứu chữa rồi.
- Lúc tiểu tử ngươi luyện dược, lão phu sợ có người làm phiền nên canh giúp, chỉ là vô tình nhìn thấy nha đầu kia thôi.
- Thì ra là vậy, ta cũng muốn được vô tình một lần nhưng trời sinh ta nhân nghĩa, không cách nào vô tình với thế gian.
- Hài…
Liên tục mấy ngày tiếp theo, Lâm Phong đóng cửa luyện đan. Để tránh lão đầu vô tình đi lạc, hắn để một tấm bảng miễn tiếp khách bên ngoài, thế là lão không còn lý do để canh chừng.
Vào một ngày đẹp trời, trong phòng Lâm Phong truyền ra tiếng cười khoái trá, vang vọng cả trời đất, khiến đàn chim chóc bên ngoài bay tán loạn.
- Muh ha ha ha ha ha… lão tử thành công rồi.
Lâm Phong nhìn bốn viên đan dược trong lò mà cười như điên, cuối cùng hắn cũng luyện ra được một thứ trông giống đan dược.
- Lão đầu, nói gì đi chứ?
- Tuy hình dáng xấu một chút, kích thước nhỏ một chút, màu sắc tệ một chút, chất lượng kém một chút nhưng đã nhìn giống đan dược hơn một chút.
- Thơ hay đấy, nhưng giữ mỗi câu cuối là được rồi.
Lâm Phong cẩn thận bỏ bốn viên đan dược vào bình sau đó cất vào nhẫn trữ vật. Bất chấp sự phản đối của lão đầu, đây là lần đầu tiên hắn luyện ra một lô đan dược hoàn chỉnh, nhất định phải giữ lại làm kỷ niệm.
Lần đầu tiên bao giờ cũng là khó khăn nhất, nhưng một khi đã vượt qua thì những lần sau sẽ thuận lợi hơn nhiều. Từng viên đan dược từ trong lò bay ra, số lượng và chất lượng không ngừng tăng lên.
Một viên huyền cấp đan dược có giá thấp nhất là 1.000 khối linh thạch hạ phẩm. Nếu mang hết số đan dược đi bán, Lâm Phong có thể thu được gần cả vạn khối linh thạch mỗi lò. Lâm Phong càng nghĩ càng phấn khích.
- Cảm giác này là…
Đột nhiên linh lực trong cơ thể Lâm Phong có dấu hiệu bùng nổ, hắn lập tức ngồi xuống vận công. Ánh lửa ẩn hiện, nhiệt độ bên trong căn phòng không ngừng tăng lên.
- Ầm…
Linh lực bên trong cơ thể Lâm Phong bùng nổ, khí tức của hắn liên tục dâng trào như nước vỡ bờ, cho đến nửa giờ sau mới hoàn toàn ổn định.
- Oah ha ha ha ha ha… nhân phẩm của lão tử sống lại rồi, trời cao quả nhiên có mắt.
Từ lúc rời Thương Vân Thành, chưa có ngày nào Lâm Phong cảm thấy vui như hôm nay. Vừa luyện chế thành công đan dược vừa đột phá tu vi, đúng là song hỷ lâm môn.
Lão đầu nhìn vẻ mặt hưng phấn của Lâm Phong, chợt lên tiếng nhắc nhở.
- Tiểu tử ngươi đừng quên dùng Thăng Linh Đan.
- Lão không nói ta cũng quên mất.
Thăng Linh Đan mỗi cấp chỉ dùng được một lần, mỗi lần chỉ giúp tăng một kỳ. Đến khi Lâm Phong đột phá đỉnh phong tam cấp thì không còn dùng được nữa, vì loại đan dược này không thể giúp đột phá đại cảnh giới.
Nghĩ là làm, Lâm Phong rời phòng chạy đến Bảng Nhiệm Vụ để tìm vài loại đan dược cần luyện chế. Với khả năng của hắn, hoàn toàn có thể nhận nhiệm vụ cấp thấp ở bảng Huyền.
Ánh mắt Lâm Phong chợt dừng lại trên một nhiệm vụ.
- Huyền cấp sơ giai yêu thú Hắc Mộc Thử, 1 đầu 5.000 điểm cống hiến.
Trong đầu Lâm Phong thoáng hiện lên những kỷ niệm ở Thương Vân Thành, nhớ Huân Vũ, nhớ Hổ ca cùng đám huynh đệ trong trọ…
- Lão đầu, ta muốn đi Thương Vân Thành một chuyến.
- Làm gì?
- Nếu như bọn họ còn sống nhất định sẽ trở lại Thương Vân Thành. Lúc trước ta đi vội nên chưa kịp để lại lời nhắn, nhỡ Huân Vũ về đó tìm ta thì sao?
- Tùy ngươi.
Lão đầu không phản đối chính là đồng ý. Lâm Phong sống chung với lão lâu như vậy, vài điều cơ bản tất nhiên hắn hiểu rõ.
Lâm Phong chọn vài cái nhiệm vụ luyện đan. Bảng Nhiệm Vụ không giống Đan Cung, không cần phải thế chấp điểm cống hiến.
Mỗi nhiệm vụ cấp Huyền chỉ cần nộp cho Thánh Cung 10 điểm cống hiến là được. Cho dù có hoàn thành nhiệm vụ hay không thì số điểm cống hiến này cũng sẽ không được hoàn trả lại.
Sau khi chọn xong nhiệm vụ, Lâm Phong trở về Đan Cung. Trước tiên hắn đi đến Dược Phòng lấy linh dược. Khi hắn rời Dược Phòng thì số điểm cống hiến còn lại chưa đến một nửa.
Thời gian tiếp theo, Lâm Phong tiếp tục luyện chế đan dược. Lần này quá trình diễn ra vô cùng thuận lợi. Chưa tới một tháng, hắn đã gần luyện xong số đan dược trên Bảng Nhiệm Vụ.
Lúc Lâm Phong luyện chế lò cuối cùng thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
- Lão đầu canh cửa kiểu gì không biết, có người đến lại không phát hiện được, chẳng lẽ lão lại vô tình đi lạc nữa rồi?
- Tiểu tử ngươi có thôi đi không.
- Nãy giờ lão đi đâu vậy?
Lão đầu lơ lửng trước mặt Lâm Phong. Nếu lão mà dùng được linh lực thì tên này đã xong đời từ lâu rồi.
- Lão phu đi đâu không liên quan gì đến tiểu tử ngươi. Hơn nữa bên ngoài là người quen, không có địch ý.
- Chẳng phải lão nói sẽ giúp ta canh chừng sao? Với tác phong của lão như vậy, làm sao ta có thể yên tâm được.
Lâm Phong vừa nói vừa bước ra mở cửa phòng. Nhìn thấy người bên ngoài khiến hắn có chút bất ngờ.
- Lãnh sư tỷ, có chuyện gì tìm ta sao?
- Theo ta.
Lãnh Hàn Băng nói xong thì quay người rời đi. Lâm Phong do dự một lúc rồi đi theo sau nàng.
Hai người, một trước một sau, cứ thế bước đi. Trên đường không ai nói câu nào. Đến khi Lãnh Hàn Băng dừng bước, bọn họ đã tiến vào Chủ Cung.
- Bảng Nhiệm Vụ.
Nơi này đối với Lâm Phong vô cùng quen thuộc, ngoài Đan Cung thì đây là nơi hắn thường xuyên lui tới nhất.
- Lãnh sư tỷ muốn giao nhiệm vụ cho đệ à?
- Đưa thánh bài của ngươi cho ta.
Lãnh Hàn Băng cầm lấy thánh bài của Lâm Phong sau đó bước vào trong Chấp Sự Đường. Lâm Phong đang định đuổi theo thì bị người khác ngăn lại. Nơi băng nữ tiến vào là khu vực dành riêng cho đệ tử chân truyền.
Một lúc sau, Lãnh Hàn Băng bước ra. Nàng ném thánh bài lại cho Lâm Phong, giọng nói vẫn lạnh nhạt như mọi khi.
- Kiểm tra.
Lâm Phong nhận lại thánh bài, vừa nhìn liền bị dọa cho giật mình.
- 504.324 điểm cống hiến, sao lại nhiều đến vậy?
- Lần trước phát hiện ra di tích của đan sư ngươi cũng có phần. Toàn bộ thư tịch ta đã giao cho Thánh Cung, tổng cộng nhận được 1.2 triệu điểm cống hiến, mỗi người một nửa.
- Vậy sao đệ chỉ có 500 ngàn điểm cống hiến, còn 100 ngàn nữa đâu?
- Thư tịch là do ta mang về, đương nhiên phần của ta phải nhiều hơn.
Lãnh Hàn Băng thản nhiên nói, cứ như mấy trăm ngàn điểm cống hiến đối với nàng có hay không cũng không quan trọng.
Nhưng mấy trăm ngàn điểm cống hiến đối với Lâm Phong lại là một con số khổng lồ. Có được số điểm cống hiến này thì năm nay hắn khỏi lo bị giáng cấp.
- Chẳng phải sư tỷ nói mỗi người một nửa sao?
- Đúng vậy, có gì sao?
- Rõ ràng…
- Hử?
Lâm Phong nhìn vẻ mặt của nàng, biết 100 ngàn điểm cống hiến kia đã không cánh mà bay rồi, có đuổi cũng không kịp.
- Đa tạ sư tỷ.
- Sau này có chuyện gì không giải quyết được thì cứ đến Lãnh gia.
- Đệ biết rồi.
Lãnh Hàn Băng rời đi, để lại Lâm Phong đứng một mình lẻ loi. Sao hắn cứ có cảm giác như bị bỏ rơi giữa chợ thế nhỉ.
- Đúng là một nữ nhân không chịu trách nhiệm.
Lâm Phong đi đến chỗ Bảng Nhiệm Vụ, hắn lấy ra mấy bình đan dược bàn giao cho chấp sự. Tuy còn một lô đan dược vẫn chưa hoàn thành nhưng thời thế đã thay đổi, có mấy trăm ngàn điểm cống hiến trong tay, hắn có thể thong thả luyện đan.
Lâm Phong nhận thêm vài cái nhiệm vụ rồi trở về phòng thu dọn một chút, sau đó lại đến Đan Phòng thông báo chuyện đi làm nhiệm vụ dài hạn. Mỗi lần đệ tử Thánh Cung ra ngoài làm nhiệm vụ đều phải thông báo với chấp sự, nếu không tới khi điểm danh mà không có mặt sẽ bị xem là vắng mặt không phép, mỗi lần vi phạm sẽ bị trừ 5.000 điểm cống hiến.
Sau khi hoàn tất tất cả các thủ tục thì đã đến giữa trưa. Lâm Phong rời khỏi Thánh Cung đi đến Cửu Huyền Thành.
- Đúng là phiền phức, xem ra làm tán tu vẫn tốt hơn.
Lâm Phong ghé qua Vạn Bảo Các mua một số thứ mà lão đầu yêu cầu, sau đó chạy thẳng đến truyền tống trận.
- Lão đầu, thế nào rồi?
- Vẫn còn bám theo, xem ra mục tiêu của bọn chúng đúng là tiểu tử ngươi rồi.
- Thấy chưa, đã nói với lão là nên hạn chế mua sắm, giờ thì hay rồi, thành dê béo luôn rồi.
- Chuyện xui rủi này chắc lão phu muốn lắm.
Từ lúc Lâm Phong tiến vào Cửu Huyền Thành thì lão đầu đã phát hiện có hai tên luôn đi theo phía sau. Lão không cảm nhận được sát khí của bọn chúng nên không quá để ý, nhưng theo đến tận bây giờ thì nhất định có vấn đề.
Lâm Phong nhíu mày.
- Ý của lão là bọn chúng không muốn giết ta? Chẳng lẽ hai tên đó nhìn trúng nhan sắc của lão tử?
- Vậy thì đỡ lo.
- Nè lão đầu, ta nói cho lão biết, quân tử sĩ khả sát bất khả nhục. Tấm thân này chỉ thuộc về Huân Vũ.
Lão đầu lên giọng khen ngợi.
- Vậy thì chơi luôn.
- Lão tử ngán ai, mà hai tên kia tu vi thế nào?
- Đều là ngũ cấp tu sĩ.
Lâm Phong nhếch mép khinh thường.
- Đời còn dài, chúng ta sẽ còn gặp lại.
Vừa dứt lời, Lâm Phong liền nhảy vào truyền tống trận. Hào quang lóe lên, lần nữa mở mắt ra thì hắn đã xuất hiện bên trong một tiểu thành trì.
Tiểu thành trì nằm bên trong tiểu thiên linh mạch. Ngũ cấp tu sĩ một khi tiến vào thì tu vi sẽ lập tức bị phong ấn trở về tứ cấp.
Lâm Phong đi một vòng trong thành, đến khi xác định hai tên kia không còn đi theo thì tìm một khách điếm để dừng chân.
Bên trong mỗi thành trì, dù là lớn hay nhỏ đều có căn cứ của Thánh Cung. Hai tên kia không chừng đã chạy đến đó chờ đợi.
Khách điếm mà Lâm Phong lựa chọn thuộc hàng cao cấp. Mỗi phòng không chỉ có đầy đủ tiện nghi mà còn bố trí cấm chế, cho dù hắn có đập phá căn phòng thì bên ngoài cũng không hay biết.
- Ta muốn nghỉ ngơi, cần gì ta sẽ gọi.
- Vâng.
Lâm Phong dặn dò thanh niên phục vụ rồi đóng kín cửa phòng. Chuyện bị theo dõi không phải lần đầu hắn gặp phải nên không khó để giải quyết.
Đầu tiên là luyện chế Thăng Linh Đan giúp Lâm Phong đột phá thẳng lên đỉnh phong tam cấp. Kế tiếp là Dịch Dung Đan giúp hắn thay đổi cả dung mạo lẫn khí tức. Với bộ dạng của hắn bây giờ, ngay cả cha mẹ còn không nhận ra, chứ đừng nói đến mấy tên đầu đường xó chợ kia.
Sau khi làm xong mọi thứ thì đã đến nửa đêm. Lâm Phong lên giường vận công điều tức. Từ nơi này đến Thương Vân Thành còn phải đi qua mười mấy cái thành trì, thời gian dự tính khoảng một tháng, muốn đi xa thì phải dưỡng sức.
Trong lúc Lâm Phong rời thành thì có hai người cũng rời Thánh Cung. Một người là Linh Mộng Thánh Nữ, nàng dẫn theo một đám huyết y vệ vội vã rời đi. Người còn lại là Lãnh Hàn Băng.
Hàn Băng vừa nhận được tin tức Lâm Phong rời đi sau đó Linh Mộng cũng đi theo. Trong lòng nàng dâng lên một dự cảm không lành, liền đuổi theo ngay trong đêm.
Nửa tháng trôi qua, bên trong một thành trì của Vô Cực Thánh Cung, Lâm Phong nhàn nhã đi trên đường. Ánh mắt hắn thỉnh thoảng dừng lại ở những khách điếm đông người.
- Hi vọng lần này nghe được tin tốt.
Suốt thời gian đi đường, Lâm Phong vừa tu luyện vừa nghe ngóng tin tức của Ảnh Nguyệt Đoàn. Với bản tính háo ăn của Hổ ca thì nhất định sẽ đi tìm những nơi có món ngon.
Sau một lúc nghe ngóng vẫn là mấy tin cũ rích, Lâm Phong buồn bực cầm một chung linh tửu nốc cạn.
Mấy tên bàn bên cạnh nhìn thấy liền cười lớn.
- Huynh đệ, có chuyện buồn à?
- Qua đây uống vài chung, chúng ta cùng nhau tâm sự.
- Đúng đó, nhất túy giải thiên sầu, càng uống lại càng sầu.
- Hay…
Lâm Phong uống một mình cũng thấy vô vị, hắn cầm theo bình linh tửu qua bàn bên cạnh tìm bạn nhậu.
- Các vị huynh đệ mời.
- Dô…
- 2… 3… Dô… 2… 3… Dô…
Hắn vừa uống xong liền quay qua hỏi mấy tên bên cạnh.
- Các vị huynh đệ, nhìn vẻ mặt hình như cũng có chuyện không vui.
- Đâu chỉ là không vui, phải nói là cực kỳ không vui.
Một tên bên cạnh thở dài chán nản.
- Mấy hôm trước bọn ta đang săn yêu thú, chuyện sắp thành thì bị một đám người phá hoại.
- Mấy tên đó ngang ngược bá đạo, không xem ai ra gì.
- Có mấy huynh đệ của bọn ta không phục liền bị bọn chúng đánh chết.
Lâm Phong nhíu mày.
- Tàn bạo vậy sao?
- Đúng vậy, một đám hắc y nhân đen thui từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, huynh đệ phải cẩn thận.
Nói đến hắc y nhân, Lâm Phong chợt nhớ đến Ma Giáo. Nếu hắn nhớ không lầm thì Lãnh Hàn Băng từng nói thú triều lần đó có liên quan đến đám người này.
- Dám chia rẽ ta với lão bà, các ngươi đợi đó.
Lâm Phong càng nghĩ càng thấy tức. Nếu không bị đám yêu thú kia phá đám, có lẽ bây giờ hắn đã kết thúc đời đồng tử công rồi.
- Các vị huynh đệ đừng buồn, ác giả ác báo, sớm muộn cũng sẽ có người tiêu diệt bọn chúng.
- Huynh đệ nói không sai, lúc đó đám hắc y nhân kia còn muốn giết hết bọn ta, đột nhiên có một đám huyết y nhân xuất hiện, đánh cho đám hắc y nhân bỏ chạy tán loạn.
- Huyết y nhân?
- Đúng vậy, có lẽ huyết y nhân có thù với hắc y nhân, mà hắc y nhân lại đánh không lại huyết y nhân, cuối cùng bị huyết y nhân đánh cho bỏ chạy.
Lâm Phong nghe một hồi cảm giác đầu óc quay mòng mòng. Cái gì mà huyết y nhân với hắc y nhân, xem ra thiên hạ càng lúc càng loạn.
- Thôi đừng nói nữa, uống đê.
- Dô…
Một tên cao hứng đứng lên ngâm.
- Rượu ngon không có bạn hiền, không mua không phải không tiền không mua, dô…
- Hay… hảo hảo…
- Tới ta, làm trai cho đáng nên trai, đi đâu cũng có vài chai trong người, dô…
- Hảo.
Lâm Phong đứng lên tiếp lời.
- Rượu ngon ta để bàn thờ, tên nào muốn uống lên chờ ta đưa, dô…
- Hảo hán…
Sau khi ăn nhậu no say thì đường ai nấy đi. Lâm Phong thuê luôn một phòng trong khách điếm, hắn nhờ lão đầu canh chừng còn bản thân thì vận công giải rượu.
Trong thời buổi loạn lạc thế này, chỉ cần một phút bất cẩn thì vạn kiếp bất phục. Sau khi giải hết số rượu trong người, Lâm Phong chuyển qua luyện trận. Đến lúc này hắn không thể không thừa nhận lão đầu bát học đa tài, luyện kim, luyện trận, luyện đan, vẽ pháp chỉ, thứ gì lão cũng biết.
Thứ Lâm Phong đang luyện chế là phiên bản nâng cấp của Âm Dương Ma Trận, có thể truyền tống xa đến vài chục dặm. Mỗi cặp vẫn chỉ dùng được một lần, mỗi lần truyền tống được 10 người.