Thiên La
Chương 55: ĐẠI HỘI THÁNH CUNG
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lãnh Hàn Băng đứng bên ngoài phòng chờ một lúc thì không còn nghe thấy tiếng động từ bên trong, nàng vừa bước tới gần xem thử chợt nhìn thấy tiểu muội và tên lưu manh lần lượt bước ra.
Vẻ mặt của Lãnh Phi Dao lúc này đã hoàn toàn khác so với lúc vừa bước vào phòng, nàng chạy tới bên cạnh tỷ tỷ, nét mặt tươi cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
- Tiểu Phong tử đã giải thích rõ mọi chuyện, tất cả chỉ là hiểu lầm.
- Đi thôi.
Lâm Phong lặng lẽ đi phía sau, hắn có nói gì đâu, chỉ bỏ ra bảy vạn linh thạch trung phẩm là mọi chuyện đã được giải quyết.
- Linh thạch thắng linh đan, giờ nghe mà thấy thấm.
Vừa đi được một lúc thì gặp được Phong Viêm, vậy là đoàn người có thêm một thành viên, hai nam hai nữ trông thật đẹp đôi.
Phong Viêm đi phía sau cùng Lâm Phong, cả hai nhỏ giọng tâm sự.
- Tuệ Vân sư tỷ sao không đi cùng mọi người?
- Sư tỷ đã đến chỗ dành cho chân truyền đệ tử.
Trong đại lễ khai mạc, các đệ tử có thân phận khác nhau sẽ có những vị trí khác nhau, thân phận càng cao thì sở hữu vị trí càng tốt.
Đệ tử các cung khác nhau cũng có vị trí khác nhau, tỷ muội Lãnh gia chỉ ghé qua chỗ Lâm Phong, khi đại hội bắt đầu thì mỗi người một nơi.
Đến khi bước vào Chủ Cung, Lãnh Phi Dao nhỏ giọng nói với Lâm Phong.
- Nhất định phải đợi ta đó.
- Đệ biết rồi.
- Nếu đệ dám đi một mình, ta sẽ không tha cho đệ.
Phi Dao vừa dứt lời liền cùng tỷ tỷ rời đi, Lâm Phong và tên gian thương cũng đi theo hướng khác, nơi hai người đến là chỗ dành riêng cho nội môn đệ tử Đan Cung.
Khi hai người đến nơi thì đại hội đã sắp bắt đầu, phần lớn mọi người đã vào vị trí. Trên cao tiên hạc bay thành đàn, bên dưới muôn hoa đua nở, thời khắc đã đến, đại hội bắt đầu.
Một dải cầu vồng rơi xuống vị trí cao nhất của Chủ Cung, một đám người xuất hiện giữa không trung, dẫn đầu là Cửu Huyền Thánh Chủ, Mã Vạn Long.
- CỬU HUYỀN XUẤT THẾ.
- VẠN KIẾP TRƯỜNG TỒN.
Hàng vạn tu sĩ cùng lúc hô vang, âm thanh rung chuyển trời xanh như sấm dậy, tiên hạc cất tiếng, muôn hoa cùng nở, tựa như cảnh đẹp chốn nhân gian, trăm năm khó gặp.
Cửu Huyền Thánh Chủ đứng trên đỉnh Chủ Cung cao giọng đọc một tràng diễn văn, sau đó mời mọi người có mặt cùng thưởng thức đại hội.
Từ chỗ của Lâm Phong chỉ có thể nhìn thấy được một nửa khung cảnh, khắp nơi đều là tu sĩ, khí thế ngút trời. Ánh mắt hắn dừng lại trên hàng ghế khách mời, nơi đó có hơn ngàn người, đều là những nhân vật có địa vị.
Một trong mấy lão già ngồi hàng đầu tiên chính là trưởng lão cai quản toàn bộ Vạn Bảo Các trong địa bàn Cửu Huyền Thánh Cung. Đại hội đấu giá lần trước Lâm Phong đã từng gặp lão một lần, mười mấy lão già còn lại có thể ngồi chung mâm với lão thì chắc cũng thuộc loại có uy quyền lớn.
Khán đài đối diện là nơi cao tầng của Thánh Cung ngự tọa, ngồi ở vị trí trung tâm là Cửu Huyền Thánh Chủ, bên cạnh là các vị trưởng lão của Thánh Cung, trong đó có một mỹ phụ vô cùng xinh đẹp, khiến Lâm Phong nhìn đến ngẩn người.
- Không ngờ trên đời lại có mỹ nhân bậc này.
- Lâm sư đệ, đừng nói lung tung.
Phong Viêm đứng bên cạnh nghe nói có mỹ nhân liền nhìn theo, khi thấy được đối tượng Lâm Phong để ý thì tái mặt.
- Người đó chính là Cửu Huyền Thánh Mẫu.
- Chính là sư phụ của yêu nữ sao?
- Có những chuyện biết là được, không cần phải nói ra.
Lâm Phong biết bản thân lỡ lời liền im lặng quan sát. Bên dưới khu vực trưởng lão là nơi dành cho chân truyền đệ tử, dẫn đầu là Trịnh Luân và Linh Mộng.
Ngay phía sau là năm vị đệ nhất thiên tài của mỗi cung, cô gái băng giá cũng ngồi cùng hàng với những người này, tiếp đến là chân truyền đệ tử. Nhìn sơ qua thì số lượng lên đến vài ngàn, gần một nửa trong đó là đệ tử của Chiến Cung.
Một giờ trôi qua, đại lễ khai mạc chính thức khép lại, tiếp theo là phần tranh tài đầu tiên và cũng là duy nhất trong ngày hôm nay. Hàng vạn đệ tử Chiến Cung cùng lúc bước lên.
Phần thi thứ nhất có tên là Đoạt Bài, có tổng cộng 499 thẻ bài bạc và 1 thẻ bài vàng được đánh số từ 1 đến 500 được đặt bên trong một đại trận.
Khi bước vào đại trận, tu vi của tất cả đệ tử đều bị phong ấn trở về tứ cấp đỉnh phong, cảm giác như vừa bước vào cảnh giới phong linh cấp thấp.
500 tấm thẻ bài được đặt lơ lửng trên không, đệ tử tham gia thi đấu chỉ có một giờ để giành thẻ bài. Trong thời gian thi đấu, đệ tử không được phép rời khỏi đại trận nếu không sẽ bị xử thua.
Đệ tử giành được thẻ bài sẽ tiến vào vòng tiếp theo. Trong lúc tranh tài không được ra tay sát chiêu, đệ tử vi phạm sẽ trực tiếp bị trục xuất khỏi Thánh Cung.
Lão chấp sự nhìn tất cả đệ tử Chiến Cung đã vào vị trí liền ra lệnh cho trận đấu bắt đầu.
- KENG…
Hàng vạn đệ tử cùng xông về phía thẻ bài, hỗn chiến diễn ra ngay từ lúc bắt đầu. Hành Không Pháp Chỉ kích hoạt, vài trăm tu sĩ bay vút lên không.
- Mau nhìn, đã có người tiến tới chỗ thẻ bài bạc.
- Là ai mà nhanh vậy?
- Là Ngạo Minh sư huynh.
Ngạo Minh bỏ qua thẻ bài bạc, tiếp tục lao thẳng lên phía trên, mục tiêu của hắn chính là tấm thẻ bài vàng duy nhất kia. Theo sau Ngạo Minh là gần trăm tên chân truyền đệ tử.
- Không tự lượng sức.
Ngạo Minh vừa chạm tới thẻ bài vàng thì một luồng kình phong không biết từ đâu bay tới đánh hắn bay về phía sau. Đám chân truyền đệ tử thừa thế xông lên, kết quả cũng bị kình phong đánh bay.
Bên dưới mặt đất đột nhiên xuất hiện mấy chục gốc cây cổ thụ, mỗi gốc đều đạt đến huyền cấp. Hàng ngàn cành cây vươn ra bốn phía, không ngừng bắt lấy tu sĩ ném ra bên ngoài đại trận.
Trên không xuất hiện vài chục đầu chim yêu huyền cấp ngậm lấy thẻ bài bạc bay đi, thẻ bài vàng được một đầu chim huyền cấp đỉnh phong cướp mất.
Biến cố bất ngờ xảy ra làm cho đám đệ tử quan sát trận chiến hoang mang.
- Đám chim yêu đó từ đâu ra vậy?
- Không biết, hình như bọn chúng đã ở bên trong đại trận từ trước.
- Không phải đâu, các ngươi nhìn kỹ xem, đám chim yêu kia rõ ràng là do linh khí hóa hình.
Đại hội Thánh Cung tuy năm năm diễn ra một lần nhưng quy tắc của mỗi lần đều khác nhau, điều này khiến cho đám đệ tử khó lòng mà chuẩn bị.
Đám chân truyền đệ tử tản ra đuổi theo chim yêu. Trong trường hợp cùng cấp độ, chim yêu chính là chúa tể bầu trời, dù là chân truyền đệ tử Thánh Cung cũng phải thua kém.
Phía bên dưới, mấy vạn nội môn đệ tử hợp sức tiêu diệt cây yêu, chiến trường chia làm hai nửa, vô cùng hấp dẫn.
- Mau nhìn, lại có thêm yêu thú xuất hiện.
- Lần này là ai bày trận vậy? Thật tàn nhẫn.
- Thôi rồi, nữ thần của ta bị cây yêu ném ra rồi.
Một thanh niên nhìn gốc cây yêu ném một đám nữ tử ra bên ngoài, thầm nghĩ nếu bản thân có thể thay thế thì tốt biết mấy.
Lâm Phong đứng trên khán đài nhìn trận hỗn chiến bên dưới, trong người chiến ý bùng lên. Từ lúc vào Thánh Cung đến giờ, hắn luôn tu luyện đao pháp nhưng lại gặp phải đối thủ quá mạnh, mỗi lần đều bị yêu nữ đánh cho tơi bời cho nên đến tận bây giờ vẫn chưa có cơ hội thể hiện.
Thời gian không ngừng trôi qua, số đệ tử bị ném ra bên ngoài đại trận càng lúc càng nhiều, mấy vạn đệ tử ban đầu chỉ còn hơn một vạn.
Trên không, thẻ bài vàng vẫn chưa có chủ, một đám thanh niên đuổi sát phía sau chim yêu, dẫn đầu là Ngạo Minh.
- Đệ nhất thiên tài Chiến Cung đúng là lợi hại.
Lâm Phong nhìn đám người theo sát Ngạo Minh thì phát hiện Bạch Tinh cũng nằm trong số đó, hơn nữa còn là người có khoảng cách gần với Ngạo Minh nhất.
Ngạo Minh chợt quay đầu nhìn đám người phía sau.
- Trước hạ gục đám chim yêu, sau đó lấy thẻ bài vàng.
Vừa dứt lời, cơ thể Ngạo Minh tỏa sáng, kim quang rực rỡ như một vị chiến thần. Đây chính là kim linh thể hiếm có nhất bên trong thể chất ngũ hành.
- Trảm.
Đại đao chém về phía chim yêu, kim quang xé gió bay đi, đánh trúng vào một cánh của chim yêu.
Chim yêu huyền cấp vừa bị đánh bay liền bị một luồng lam quang bao lấy, tốc độ giảm xuống. Hai đạo hỏa cầu từ trên cao giáng thẳng xuống đầu chim yêu, lục quang từ bên dưới trỗi dậy quấn lấy chim yêu, mấy chục mũi băng tiễn cùng lúc bắn tới, xuyên qua thân thể chim yêu.
- Thốn.
- Còn gì là em nó.
Mấy vạn đệ tử trên khán đài quan chiến nhìn thấy mà lạnh người, nếu bị đám chân truyền đệ tử này truy sát thì kết quả không dám tưởng tượng.
Chim yêu tan biến, thẻ bài vàng lơ lửng giữa không trung. Mười mấy chân truyền đệ tử đứng thành vòng tròn vây lấy thẻ bài vàng, ánh mắt mỗi người nhìn nhau, không một ai xông vào.
- Các vị đã không muốn vậy thì để ta.
Ngạo Minh là người đầu tiên xông lên, đám đệ tử chân truyền lập tức động thủ. Thanh niên đầu tiên chạm tới thẻ bài vàng là một tên đệ tử mang thể chất phong linh.
Thẻ bài vàng vừa tới tay, thanh niên lập tức xoay người bỏ chạy, trước lúc bay đi còn chém ra ba luồng phong nhận.
- Để thẻ bài vàng lại.
Hai luồng lam quang quấn lấy thanh niên giữ thẻ bài vàng, sau đó là vô số linh quang cùng lúc đánh tới.
- Khốn kiếp, cho các ngươi.
Thanh niên mang phong linh thể cảm giác tình hình không ổn liền ném thẻ bài vàng đi. Nếu còn giữ thẻ bài vàng thì kết cục của hắn sẽ giống hệt như đầu chim yêu vừa rồi.
Đám người còn lại vẫn tiếp tục tranh giành nhưng không ai đoạt lấy thẻ bài vàng, trận chiến tạm thời bước vào giai đoạn giằng co.
Chiến trường bên dưới chỉ còn vài ngàn đệ tử đang hỗn chiến cùng đám cây yêu. Lúc này vẫn còn gần trăm thẻ bài bạc chưa có chủ, muốn đoạt lấy thẻ bài bạc từ trong tay đám cây yêu không phải là chuyện dễ.
Lâm Phong đang quan sát trận chiến chợt nghe thấy thanh niên bên cạnh hét lên.
- Sắp hết giờ rồi.
Khi thời gian kết thúc, đệ tử đoạt được thẻ bài sẽ vượt qua vòng đầu tiên, số đệ tử còn lại dù không bị ném ra bên ngoài đại trận vẫn sẽ bị loại.
Lúc này chỉ còn lại tám thanh niên tranh giành thẻ bài vàng. Khi nhìn thấy thời gian thi đấu chỉ còn vài khắc là kết thúc, tất cả cùng lúc động thủ, dùng tốc độ nhanh nhất phóng về phía thẻ bài vàng, linh quang bao trùm một góc trời.
- Keng…
Đúng lúc này, hiệu lệnh kết thúc trận đấu vang lên, tất cả đệ tử mang theo thẻ bài lập tức rời khỏi đại trận.
- Là ai giành được thẻ bài vàng?
- Nhất định là Ngạo Minh sư huynh.
- Ngươi nhìn thấy được sao?
Thanh niên được hỏi lắc đầu.
- Không thấy.
- Vậy sao ngươi biết được?
- Vì ta đã đặt rất nhiều niềm tin, linh thạch và điểm cống hiến dành cho sư huynh.
- Ta cũng vậy.
Hai thanh niên chắp tay nhìn lên trời, vẻ mặt vô cùng thành tâm. Lâm Phong đứng bên cạnh khẽ nhếch môi, hắn không bao giờ tin vào thần linh mà chỉ tin vào bản thân của mình, vì vậy hắn không đặt cược vòng này.
Đại trận biến mất, tất cả đệ tử mang theo thẻ bài đã tiến vào vị trí chỉ định. Chỉ còn lại mấy thanh niên tranh giành thẻ bài vàng vẫn chưa xuất hiện.
- Ra rồi.
- Là trai hay gái?
- Để xem.
Thanh niên cầm pháp bảo hình kính chăm chú quan sát, mấy thanh niên gần đó cũng tiến lại xem cùng.
- Là Ngạo Minh sư huynh, người giành được thẻ bài vàng là Ngạo Minh sư huynh.
- Hoan hô…
- Ngạo Minh sư huynh uy vũ, đệ yêu huynh...
Ngạo Minh cầm theo thẻ bài vàng tiến đến vị trí đứng đầu, mấy thanh niên còn lại xếp ngay phía sau. Như vậy là 500 đệ tử xuất sắc nhất của Chiến Cung đã được chọn ra.
Tranh tài kết thúc, mọi người lần lượt rời đi. Lâm Phong cùng Phong Viêm đi đến trước cổng lớn Chủ Cung thì dừng lại, theo như kế hoạch đã bàn trước thì mọi người sẽ đợi nhau ở đây.
Một lúc sau, tỷ muội Lãnh gia xuất hiện, bên cạnh còn có tỷ muội Lý gia.
- Tiểu Phong tử, mau đi thôi.
Đám người hướng bảng nhiệm vụ đi đến, chỗ đặt cược nằm bên cạnh nơi này. Cả đám vừa bước vào thì nhìn thấy không ít đệ tử Thánh Cung bước ra, buồn vui lẫn lộn.
Phong Viêm nhếch miệng.
- Xem ra số đệ tử thắng cược không ít.
- Kết quả hôm nay không có gì bất ngờ, bọn chúng thắng cược cũng là chuyện đương nhiên.
Lãnh Phi Dao hưng phấn tiến tới chỗ đặt cược. Ngày mai sẽ đến lượt Đan Cung thi đấu nên hôm nay sẽ bắt đầu mở cược.
- Tìm thấy rồi, tên của tiểu Phong tử ở chỗ kia.
Lâm Phong nhìn theo hướng tiểu sư tỷ chỉ thì thấy tên của hắn nằm trong khu vực có tỷ lệ đặt 1 ăn 3. Đây là tỷ lệ đặt cược cao nhất vòng sơ loại ngày mai.
Tỷ lệ đặt cược của Phong Viêm là 5 ăn 1, thuộc vào nhóm có khả năng cao nhất tiến vào vòng trong. Sở dĩ có sự chênh lệch này là vì tên gian thương từng khiêu chiến với Vương Lăng.
Lý Tuệ Vân, Lãnh Phi Dao không có tên trên bàn cược. Trước giờ, đệ tử chân truyền của Đan Cung không tham gia vòng sơ loại, nguyên nhân rất đơn giản, số lượng đệ tử của Đan Cung quá ít.
- Tiểu Phong tử, có nắm chắc tiến vào vòng trong không?
Lãnh Phi Dao cầm bảy vạn linh thạch trung phẩm vừa lấy được ở chỗ Lâm Phong trong tay, đôi mắt to tròn nhìn hắn, số linh thạch này không phải dễ kiếm đâu.
- Yên tâm, nếu cược thua thì đệ sẽ trả lại toàn bộ linh thạch cho sư tỷ.
- Hi hi… ta tin đệ nhất định sẽ làm được.
- Ta cũng tin huynh đệ của ta sẽ làm được.
Phong Viêm nói xong thì ném một cái túi trữ vật vào chỗ đặt cược của Lâm Phong, không ai biết bên trong có bao nhiêu linh thạch.
Lãnh Hàn Băng cũng ném một cái túi trữ vật vào, tỷ muội Lý gia chỉ đi chung góp vui, không có ý định tham gia cá cược.
Sau khi đặt cược xong, mỗi người sẽ nhận được một cái thẻ bài xác nhận. Người đến nhận thưởng chỉ cần mang theo thứ này là được, tuyệt đối không được làm mất thẻ bài.
Lãnh Phi Dao nhìn mọi người đã nhận đủ thẻ bài chợt cất giọng.
- Mọi người có muốn đến Thực Vi Hiên không? Hôm nay Phi Dao bao hết.
Lý Tuệ Vân mỉm cười nhìn sư muội.
- Chưa thi đấu mà muội đã tự tin thắng cược rồi sao?
- Không phải, tiểu Phong tử vừa giúp muội bán được vài bình đan dược nên tâm trạng muội rất vui, muốn mời mọi người thưởng thức mỹ vị.
- Ta chỉ sợ mấy bình huyền dược của muội không đủ để tiến vào Thực Vi Hiên, lúc đó lại phải mượn linh thạch của Hàn Băng.
Lãnh Phi Dao nghe sư tỷ trêu chọc liền bĩu môi.
- Tỷ có biết muội kiếm được bao nhiêu linh thạch không?
- Mấy bình huyền dược của muội thì có thể kiếm được bao nhiêu?
Phong Viêm đứng bên cạnh xen vào.
- Nếu là ta thì có thể bán được hai vạn linh thạch trung phẩm.
- Hi hi… Phong gian thương, ta nghĩ ngươi nên bái tiểu Phong tử làm sư phụ, nhờ sư đệ chỉ giáo cho vài chiêu.
- Chẳng lẽ còn cao hơn hai vạn sao?
Phi Dao ném cho tên gian thương cái nhìn khinh bỉ.
- Đâu chỉ cao hơn hai vạn, phải nói là cao hơn gấp năm lần.
- Nhiều dữ vậy sao?
Lãnh Hàn Băng đứng bên cạnh nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn tên lưu manh. Không ngờ tên này lại ra giá cắt cổ như vậy, phải biết người bị lừa chính là cha mẹ nàng.
Phong Viêm dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Lâm Phong.
- Lâm sư đệ, có chắc thứ đệ bán là đan dược huyền cấp không? Không phải là địa đan chứ?
- Là huyền đan do Phi Dao sư tỷ luyện chế.
- Đệ bán cho tên ngốc nào vậy? Có thể chỉ ta được không?
Lâm Phong còn chưa kịp trả lời thì một luồng lam quang lóe lên, thân ảnh Phong Viêm đột nhiên biến mất.
- ẦM…
Âm thanh chấn động từ vách đá gần đó truyền đến. Phong Viêm từ bên trong đám khói bụi bước ra, dáng vẻ chật vật, vẻ mặt tái mét.
- Đáng đời.