Thiên La
Chương 61: Pháp Cung Tranh Tài
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lưu Vũ Đồng gật đầu.
- Nếu gặp vấn đề, con có thể trao đổi với đồng môn, nếu không được thì đến tìm ta.
- Vâng.
- Chỉ cần tiểu tử ngươi an phận tu luyện, trong Thánh Cung sẽ không có đệ tử nào dám gây chuyện với ngươi đâu.
- Thật sao?
Lâm Phong nghe đến đây, hai mắt sáng rực nhìn sư phụ.
- Vậy yêu nữ à không, Thánh Nữ có dám gây chuyện với đệ tử không?
- Ừm… nha đầu đó không phải đệ tử nên không tính.
Lưu Vũ Đồng nhìn ánh mắt thất vọng của Lâm Phong, trong lòng chợt muốn cho hắn một trận đòn nhưng nghĩ đến thân phận trưởng lão uy nghiêm của mình, nàng đành thôi. Dù nàng là trưởng lão Đan Cung nhưng tu vi chỉ cao hơn Linh Mộng một chút, chọc tới nha đầu kia nếu không cẩn thận bị nó đánh một trận thì còn mặt mũi nào mà đi lại trong Thánh Cung nữa.
Lưu Vũ Đồng lấy ra mấy món đồ đặt trước mặt Lâm Phong.
- Đây là quà nhập môn ta tặng cho ngươi, xem có cái nào ưng ý thì chọn một cái.
Trước mặt Lâm Phong gồm có một bình đan dược, hai gốc linh dược, hai cái đan đỉnh, một tờ pháp chỉ, tất cả đều thuộc địa cấp.
Sau khi thương lượng với lão đầu, Lâm Phong quyết định chọn một cái đan đỉnh địa cấp. Tu vi của Lâm Phong đã là linh giả tứ cấp, chẳng mấy chốc sẽ đột phá lên ngũ cấp, có một cái đan đỉnh địa cấp lúc này là hợp lý.
Lâm Phong ngồi nghe sư phụ nói thêm một lúc thì rời đi. Nhìn bên ngoài vẫn còn sớm, hắn chuyển hướng đến khu vực dành cho đệ tử chân truyền, từ hôm nay nơi này sẽ là chỗ tu luyện mới của mình.
Phòng tu luyện của đệ tử chân truyền lớn hơn đệ tử nội môn gấp nhiều lần, gần như một tòa biệt viện. Bên ngoài có trận pháp phòng vệ, bên trong có đầy đủ tiện nghi, linh khí nồng đậm.
- Đúng là một nơi tốt để tu luyện, thảo nào các đệ tử chân truyền đều có tu vi cao như vậy.
- So với mấy chục vạn năm trước, linh khí nơi này chẳng kém là bao.
Lâm Phong đang đi xung quanh tìm hiểu địa thế, tiện thể nhờ lão đầu giúp bố trí vài trận pháp. Đi được một lúc thì gặp được người quen.
- Tiểu Phong tử, sao đệ lại ở đây?
Lãnh Phi Dao dùng đôi mắt to tròn kinh ngạc nhìn Lâm Phong. Nơi này là khu vực dành cho đệ tử chân truyền, sao tên sư đệ ngốc này lại vào được đây?
Tuệ Vân ở bên cạnh giải thích.
- Nơi đó là chỗ tu luyện sư phụ đã ban cho Lâm sư đệ.
- À, muội quên mất.
Sau khi ăn uống no nê ở Thực Vi Hiên, Lãnh Phi Dao đã quên béng chuyện bái sư ngày hôm qua. Nàng cảm thấy bái sư hay không cũng chẳng quan trọng, tên ngốc này vẫn là sư đệ của nàng.
- Tiểu Phong tử, có muốn cùng ta đi xem các đệ tử Trận Cung tranh tài không?
- Đệ cũng đang có ý này.
Lâm Phong nhìn Phong Viêm đi bên cạnh Tuệ Vân sư tỷ, hai người thỉnh thoảng còn nói vài câu với nhau, chủ yếu là bàn luận về đan đạo. Xem ra kế hoạch đang tiến triển rất tốt.
Hắn tiến lại gần Phong Viêm, nhỏ giọng nói.
- Phong Viêm sư huynh, chúc mừng.
Phong Viêm lén nhìn hai nữ tử đi phía trước, khóe miệng nhếch lên.
- Chuyện này còn phải đa tạ diệu kế của sư đệ.
- Tiểu đệ chỉ mượn nước đẩy thuyền, quan trọng vẫn là tấm chân tình của sư huynh.
Lâm Phong chỉ hiến kế, thành bại không liên quan đến hắn, quan trọng vẫn là lợi ích.
- Sư huynh, hôm nay có phi vụ nào béo bở không?
- Có nhưng đệ không nên tham gia.
- Tại sao?
- Lần trước đệ thắng được một khoản linh thạch lớn đã làm cho mấy lão già kia để mắt rồi.
Phong Viêm nói xong thì đuổi kịp Tuệ Vân, tiếp tục học hỏi thuật luyện đan, mong rằng sư đệ phía sau hiểu được ý của mình.
Khi đám người tiến vào Chủ Cung thì đệ tử Trận Cung đã bước lên chiến đài, vị chấp sự già đang thông báo quy tắc thi đấu.
500 đệ tử Trận Cung sẽ bước vào một đại trận do 12 vị chấp sự và một vị trưởng lão bố trí. 10 đệ tử đầu tiên thành công phá trận sẽ bước vào vòng cuối cùng.
Trong vòng ba canh giờ, nếu số lượng đệ tử phá trận không đủ yêu cầu thì đệ tử phá được nhiều trận nhãn nhất sẽ được chọn.
- Bắt đầu, keng…
500 đệ tử bắt đầu phá trận. Bên trong đại trận ẩn chứa vô số nguy cơ, chỉ cần đi sai vài bước sẽ bị trận pháp đẩy ra ngoài.
Lãnh Phi Dao chỉ xem có một chút đã ngáp mấy cái liền.
- Nhàm chán thật, không biết tên ngốc nào bảo Trận Cung tranh tài hấp dẫn nhất Thánh Cung đại hội.
Lâm Phong ở bên cạnh gật đầu. Biết trước thế này, hắn đã từ chối đi cùng. Bây giờ mà hò hét như đám huynh đệ bên cạnh thì hình tượng quân tử của hắn sẽ mất hết.
Phong Viêm có vận khí tốt hơn, trong mắt hắn chỉ có Tuệ Vân, hoàn toàn không để mắt đến những nữ tử xung quanh.
Hai canh giờ trôi qua, Trình Đông là đệ tử đầu tiên hoàn thành phần thi của mình. Nửa giờ sau, có thêm 9 đệ tử hoàn thành vòng thi.
Sau khi Trận Cung thi đấu kết thúc sẽ đến lượt Pháp Cung tranh tài. Vì có sự tham gia của Lãnh Hàn Băng nên trời còn chưa sáng, Lâm Phong đã bị Lãnh Phi Dao lôi đi.
- Sư tỷ, bây giờ vẫn chưa thi đấu, đến đó làm gì?
- Đi sớm sẽ có được chỗ đẹp, nghe nói hôm nay có rất nhiều người đến xem, không nhanh chân sẽ mất chỗ.
Lúc hai người đến nơi thì chỉ có vài đệ tử Thánh Cung rủ nhau tới chỗ đặt cược, ngoài ra còn có vài người đang quét dọn.
Lãnh Phi Dao nhìn xung quanh, khi thấy chỉ có vài đệ tử ngồi trên khán đài thì nàng chuyển hướng chạy đến chỗ đặt cược. Hôm qua nàng không cược là vì nhất thời quên béng, nên hôm nay phải tới sớm một chút.
- Cược năm ăn một sao? Quả nhiên tỷ tỷ vẫn là lợi hại nhất!
Đây đã là mức cược cao nhất trong vòng này, chứng tỏ Lãnh Hàn Băng là đệ tử có khả năng tiến vào vòng trong cao nhất theo đánh giá của hội đồng cá cược.
Lâm Phong đứng bên cạnh nhìn Phi Dao đặt cược. Hắn vẫn nhớ lời của tên gian thương kia nên quyết định từ bỏ cờ bạc, từ nay không còn dính dáng đến cá cược nữa.
Sau khi đặt cược xong thì hai người lại trở về vị trí dành cho đệ tử chân truyền. Lúc này bên trên khán đài đã có khá nhiều đệ tử đến quan chiến.
Lúc sau, Lý Tuệ Vân từ xa đi tới. Phía sau nàng vẫn là Phong Viêm, tên này bám dai như đỉa, mỗi lần Lâm Phong gặp Tuệ Vân sư tỷ là sẽ nhìn thấy tên gian thương đó bên cạnh.
Lãnh Phi Dao vội chạy tới bên cạnh sư tỷ, hớn hở chào hỏi.
- Sư tỷ, Như Nguyệt muội muội đã đến chưa?
- Như Nguyệt vừa bước lên chiến đài.
Bên dưới chiến đài, đa số đệ tử đã có mặt. Lãnh Hàn Băng cũng xuất hiện, nàng đứng ở vị trí đầu tiên. Ánh mắt nàng nhìn về khán đài dành cho đệ tử chân truyền, nơi đó có tiểu muội cùng tên lưu manh đang hò hét cổ vũ.
Gương mặt lạnh lùng kiêu ngạo thoáng hiện nụ cười, trong lòng dâng trào niềm vui khó tả.
- Tỷ tỷ vừa mới cười sao?
Lãnh Phi Dao lẩm bẩm. Nàng đã bắt gặp khoảnh khắc đôi môi tỷ tỷ khẽ nhếch lên, cũng có thể là vì khoảng cách quá xa nên đã nhìn lầm.
Nửa giờ trôi qua, tất cả trưởng lão và chấp sự Pháp Cung đều đã có mặt. 500 đệ tử tiến vào đại trận nghe chấp sự công bố quy tắc.
Lần trước đã thi yêu chỉ nên lần này sẽ tranh tài bằng linh chỉ. Mỗi đệ tử sẽ có hai canh giờ luyện chế 2 tờ pháp chỉ, một tờ tấn công và một tờ phòng ngự. Sau đó sẽ tiến hành chọn phe để thi đấu.
500 đệ tử tham gia thi đấu sẽ chia thành hai bên, một bên công, một bên thủ. Đệ tử thua cuộc sẽ trực tiếp bị loại, đến khi còn lại 16 đệ tử thì vòng đấu kết thúc.
- Bắt đầu, keng…
Bên trong đại trận, đệ tử Pháp Cung đã bắt đầu chế tạo pháp chỉ. Trong vòng 2 canh giờ phải luyện chế thành công 2 tờ huyền cấp pháp chỉ không phải là chuyện đơn giản. Chỉ cần khắc sai vài đường pháp văn sẽ phải luyện lại từ đầu, lúc đó chất lượng pháp chỉ chắc chắn sẽ suy giảm.
Lâm Phong đang ngồi quan sát thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Lão phu chợt nhớ ra một thứ tốt, tiểu tử ngươi có muốn học không?
- Thứ gì tốt?
- Một thứ có thể giúp ngươi giữ mạng.
Lâm Phong lập tức gật đầu.
- Xin tiền bối chỉ dạy.
- Tiểu tử ngươi đã nghe nói qua Huyết Ảnh Phân Thân bao giờ chưa?
- Chưa từng, đó là thuật pháp gì vậy ạ?
- Ngu ngốc, đó là một loại pháp chỉ…
Huyết Ảnh Phân Thân là pháp chỉ dùng máu huyết của tu sĩ để luyện chế. Một khi kích hoạt sẽ tạo ra phân thân giống hệt bản thể, khí tức cũng tương đồng, gần như không thể phân biệt thật giả.
Lâm Phong càng nghe càng thấy hứng thú. Nếu thật sự như lão đầu nói, thứ này dùng để chạy trốn thì còn gì bằng.
- Có loại pháp chỉ lợi hại như vậy sao?
- Tiểu tử ngươi chế tạo vài tờ pháp chỉ chẳng phải sẽ biết sao?
- Tiền bối, loại pháp chỉ này có khó luyện không?
Khả năng chế tạo pháp chỉ của Lâm Phong hoàn toàn trái ngược với khả năng luyện đan. Bây giờ bắt hắn tham gia đại trận thì dù có cho hắn cả ngày cũng không luyện chế được 2 tờ huyền cấp pháp chỉ.
- Rất khó nhưng tiểu tử ngươi yên tâm, lão phu đã có cách giải quyết.
- Xin tiền bối chỉ dạy.
- Tiểu tử ngươi nhìn xuống phía dưới sẽ rõ.
Lâm Phong nhìn xuống đại trận, 500 đệ tử vẫn đang tập trung luyện chế pháp chỉ. Ánh mắt hắn chợt dừng lại trên người Lãnh Hàn Băng, nhờ nàng chế tạo chẳng phải là xong sao?
Sau khi trò chuyện với lão đầu, Lâm Phong biết được Huyết Ảnh Phân Thân là do một thế lực tà đạo của mấy chục vạn năm trước phát minh.
Dùng huyết nhục tu sĩ luyện chế pháp chỉ là điều cấm kỵ, cho nên chuyện này không thể để người ngoài biết được, chỉ có thể giao cho người mà Lâm Phong tin tưởng luyện chế.
Đến lúc này, lão đầu vẫn giữ vững quan điểm Lãnh Hàn Băng đã có ý với Lâm Phong, chỉ cần hắn mở lời nhất định nàng sẽ đồng ý.
- Tiểu tử ngươi đừng nói với lão phu là không nhìn ra tâm ý của nha đầu kia.
- Có sao?
Lâm Phong cười ha hả cho qua. Nếu Lãnh Hàn Băng thật sự có ý với hắn thì thôi xong rồi, hắn sẽ phải đối mặt với hai tên tình địch cực kỳ đáng sợ, một tên là đệ nhất thiên tài Chiến Cung, tên còn lại là đệ nhất ma đầu Thánh Cung.
Lão đầu như đọc được tâm ý của Lâm Phong, giọng nói mang theo vài phần khinh thường.
- Chẳng lẽ tiểu tử ngươi sợ tên Ngạo Minh kia nên giả vờ không biết?
- Lão tử ta chưa từng ngán ai bao giờ.
- Thật không? Tiểu tử ngươi có dám tìm tên kia đánh một trận không?
- Đánh thì đánh…
Lâm Phong vừa nói xong liền biết đã rơi vào âm mưu của lão đầu. Hắn mà nuốt lời thì thanh danh quân tử của hắn coi như vứt bỏ cả đời.
- Lão đợi đấy.
Hai canh giờ trôi qua, phần thi chế tạo pháp chỉ kết thúc. Đệ tử tham gia thi đấu bước lên chọn phe. Lãnh Hàn Băng là người nắm giữ kim bài nên được quyền lựa chọn đầu tiên.
Trước mặt của Hàn Băng là 250 viên huyết châu và 250 viên lam châu. Huyết châu đại diện cho bên tấn công, lam châu đại diện cho bên phòng thủ. Bàn tay ngọc của nàng khẽ cầm lấy một viên huyết châu rồi rời đi.
Sau khi Lãnh Hàn Băng lựa chọn xong, đệ tử phía sau lần lượt tiến lên cho đến tên đệ tử thứ 250 thì dừng lại. 250 đệ tử còn lại không cần phải lựa chọn, bởi vì đối thủ của họ đã được định đoạt.
Mười chiến đài một lần nữa được mở ra. Cặp đấu đầu tiên sẽ là trận chiến giữa đệ nhất thiên tài Pháp Cung với tên đệ tử kém may mắn đứng thứ 500.
Lãnh Hàn Băng đã chọn huyết châu cho nên đệ tử đứng thứ 500 phải nhận lam châu. Hai bên còn chưa giao chiến thì đối thủ của Hàn Băng đã chủ động nhận thua. Vị chấp sự già gõ chuông tuyên bố trận đầu tiên kết thúc.
Chiến đài số 2 đã bắt đầu giao chiến. Đệ tử đứng thứ 2 giữ huyết châu giao đấu với đệ tử đứng thứ 499 giữ lam châu.
Hai bên cùng lúc triển khai pháp chỉ. Hỏa quang lóe lên, biến thành chín đạo hỏa cầu tấn công lam thuẫn. Đến quả cầu lửa thứ ba đánh tới thì lam thuẫn vỡ nát, trận đấu kết thúc.
- Xem ra hôm nay lại là một ngày thi đấu nhàm chán.
Lãnh Phi Dao ngáp một cái dài, đôi mắt nàng đã sắp díp lại. Lâm Phong nghiêm túc ngồi bên cạnh quan sát, vừa xem vừa nghe lão đầu phân tích. Tuệ Vân ngồi chờ tiểu muội thi đấu, Phong Viêm ngồi ngắm nhìn nữ thần trong lòng.
Đúng như Phi Dao dự đoán, vài chục cặp đấu đầu tiên diễn ra vô cùng nhàm chán nhưng càng về sau, chênh lệch thực lực giữa các đệ tử càng thu hẹp, trận đấu càng diễn ra hấp dẫn.
Chiến đài số 3, nữ tử áo vàng triển khai pháp chỉ. Bảy đạo kim quang xuyên phá không gian đánh thẳng vào hoàng thuẫn của đối thủ. Linh quang tan biến, hoàng thuẫn bị phá hủy hơn một nửa.
Chiến đài số 6, một thanh lam kiếm từ bên trong pháp chỉ bay ra, sau đó hóa thành vô số kiếm ảnh lao thẳng về phía kim chung của đối thủ.
- Keng…
Kim chung vỡ tan, nam tử bên trong bị đánh bay khỏi chiến đài.
- Như Nguyệt sư muội thật lợi hại.
- Đúng là rất lợi hại.
Phong Viêm nghe Phi Dao khen liền gật đầu đồng tình.
- Trong Pháp Cung, ngoại trừ mấy đệ tử chân truyền thì hiếm có đệ tử nào luyện chế được kiếm chỉ.
- Hình như rất lợi hại.
Lâm Phong nhìn kiếm chỉ trong tay Lý Như Nguyệt, trong lòng thầm nghĩ nếu có thể kết hợp đao chỉ với đao pháp của mình, chắc chắn chiến lực sẽ tăng lên đáng kể. Vấn đề là muốn luyện đao chỉ thì phải là chiến pháp song tu.
Nửa ngày trôi qua, Pháp Cung tranh tài kết thúc. Mười sáu đệ tử xuất sắc nhất đã lộ diện, tất cả đều là đệ tử chân truyền. Lãnh Hàn Băng vẫn dẫn đầu, còn Lý Như Nguyệt thì bị loại ở vòng thứ ba.
Ngày tiếp theo đến lượt Khí Cung tranh tài. 500 đệ tử tham gia thi đấu bước vào đại trận, mỗi đệ tử có ba canh giờ để chế tạo một món bảo vật phòng ngự.
Sau đó tất cả đệ tử Khí Cung lại tiến vào một trận pháp công kích. Bên trong đại trận có 108 đạo kiếm khí. Mười món bảo vật phòng ngự có thể chịu được nhiều đạo kiếm khí nhất sẽ tiến vào vòng cuối cùng.
Nửa ngày trôi qua, Khí Cung tranh tài kết thúc. Mười đệ tử xuất sắc nhất lộ diện, ai nấy đều tả tơi, nhìn qua giống đệ tử Cái Bang hơn là đệ tử Thánh Cung.
Sau khi Khí Cung tranh tài kết thúc, tất cả đệ tử lọt vào vòng cuối cùng sẽ có ba ngày nghỉ ngơi. Đến sáng ngày thứ hai, Thánh Tử Phủ bất ngờ phát thiệp mời, đối tượng là tất cả đệ tử đã lọt vào vòng cuối cùng.
- Tên Thánh Tử này đúng là thiên tài.
Lâm Phong vừa cầm thiệp mời vừa cảm thán. Từ khi Thánh Tử trở về đến nay chưa đầy một tháng, đã hai lần tổ chức tiệc đêm, vậy mà tu vi vẫn cao hơn các đệ tử chân truyền cùng lứa.
- Lão phu cảm giác nhân phẩm của tiểu tử ngươi dạo này hơi tệ, có phải ngươi lại làm chuyện mờ ám gì rồi không?
- Có sao? Ta lại cảm thấy nhân phẩm của ta khá tốt.
Lâm Phong vừa dứt lời, một huyết y nhân xuất hiện. Sau khi đưa cho hắn một phong thư mời liền rời đi ngay lập tức.