Thiên La
Chương 63: Vòng Chung Kết
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba ngày nghỉ ngơi nhanh chóng trôi qua, vòng thi đấu cuối cùng của Đại hội Thánh Cung lại bắt đầu, trận đấu mở màn vẫn do đệ tử Chiến Cung đảm nhiệm.
Mười sáu đệ tử lọt vào vòng cuối cùng sẽ được chia thành tám cặp đấu theo thể thức loại trực tiếp. Đệ tử chiến thắng sẽ chắc chắn giành được suất tham gia Ngũ Cung Tranh Bá, còn đệ tử thua trận sẽ phải tham gia vòng Bát Tinh Đoạt Châu để tranh giành hai suất còn lại.
Toàn bộ đệ tử tham gia đã vào vị trí, tám chiến đài đã sẵn sàng. Lão chấp sự ngẩng mặt nhìn trời, đã đến giờ.
- Bắt đầu, keng…
Trên chiến đài số 1, đối thủ của Ngạo Minh là đệ tử chân truyền Lục Hoang, người đứng thứ 16 ở vòng trước. Cả hai đều tu luyện Thiên Ảnh Kiếm Thức, tu vi ngang nhau, chỉ có thể so sánh bằng thiên phú.
- Mau nhìn, chiến đài số 2 đã động thủ rồi.
- Tốc độ nhanh thật, không nhìn thấy gì hết.
- Như nhau.
Lãnh Phi Dao nhìn một lúc rồi lại ngáp. Bên dưới trận đấu đang diễn ra vô cùng kịch tính, nhưng vì tu vi của nàng không đủ nên không thể nhìn rõ chiêu thức của đối phương.
- Tiểu Phong tử, hay là chúng ta đi thôi. Dù sao sư phụ chỉ bảo chúng ta đến đây cổ vũ, chứ không nói phải ở lại đến hết trận.
Phi Dao vừa dứt lời thì giọng nói lạnh lùng của Hàn Băng ở bên cạnh truyền đến.
- Nếu muội cảm thấy nhàm chán, ta sẽ đưa muội trở về tu luyện.
- Không cần đâu, muội thấy trận đấu này rất hấp dẫn mà.
Ở bên cạnh một khối băng như tỷ tỷ, làm sao có thể nhiệt huyết nổi? Nàng lại phải ngồi nhìn mấy chiến đài bên dưới, cảm thấy cuộc đời thật nhàm chán.
Lâm Phong chăm chú quan sát, vừa xem vừa nghe lão đầu phân tích trận đấu, từ đó tăng thêm kinh nghiệm thực chiến.
Trên chiến đài số 1, trận chiến giữa Ngạo Minh và Lục Hoang đã đến hồi cao trào. Từ lúc bắt đầu giao chiến, Ngạo Minh luôn chiếm thế thượng phong nhưng không cách nào đánh bại được đối thủ.
- Thiên Ảnh Lục Thức.
Ngạo Minh dồn đối thủ vào một góc chiến đài, sau đó tung tuyệt chiêu, sáu đạo kiếm ảnh từ trên trời giáng xuống.
- Thiên Ảnh Lục Thức.
Lục Hoang cũng tung tuyệt chiêu. Kiếm khí va chạm liên tục, linh lực chấn động, uy lực lan tỏa khiến trận pháp phòng ngự rung chuyển. Chấp sự phụ trách đài lập tức xuất hiện để gia cố đại trận.
Hào quang tan biến, kiếm ảnh biến mất. Ngạo Minh vẫn đứng sừng sững trên chiến đài, còn Lục Hoang một chân quỳ trên đất, dùng kiếm chống đỡ cơ thể, khóe miệng xuất hiện vệt máu. Thắng thua đã rõ.
Chiến đài số 1 vừa kết thúc thì chiến đài số 2 cũng đã có kết quả, Bạch Tinh là người giành được chiến thắng.
Càng về sau, thực lực hai bên càng ít chênh lệch nên thời gian chiến đấu càng dài. Một canh giờ trôi qua, tám trận đấu kết thúc. Các đệ tử thua trận có hai canh giờ để nghỉ ngơi trước khi tham gia Bát Tinh Đoạt Châu.
Chấp sự Thánh Cung sẽ bày ra một đại trận, sau đó đặt hai viên linh châu vào vị trí trung tâm trận pháp. Tám đệ tử thua trận phải tiến vào đại trận để tranh giành.
Hai người giành được linh châu, cùng với tám đệ tử vừa thắng trận, sẽ đại diện Cửu Huyền Chiến Cung tham gia Ngũ Cung Tranh Bá.
Hai canh giờ trôi qua, các đệ tử tham gia Bát Tinh Đoạt Châu lần lượt tiến vào bên trong đại trận. Tám người đứng thành một vòng tròn, hai linh châu nằm ở vị trí trung tâm.
- Bắt đầu, keng…
Toàn bộ đệ tử cùng lúc xuất thủ, chân đạp bộ pháp lướt tới chỗ hai linh châu. Hai đạo lam quang đột nhiên xuất hiện, bao trùm lấy hai kẻ dẫn đầu, khiến tốc độ của chúng giảm xuống.
Linh quang liên tục lóe lên, thế trận dần biến thành hỗn chiến. Cứ gặp là đánh, không cần biết là đồng môn hay nam nữ.
- Tình nghĩa anh em chắc có bền lâu.
Lâm Phong nhìn đám nam nữ kia hỗn chiến, thầm nghĩ không biết mấy thanh niên trong đó có kiếm được lợi lộc gì không. Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy làm chiến sư tốt hơn đan sư.
- Tới rồi.
- Có người sắp đoạt được linh châu.
Từ bên trong trận hỗn chiến, một tên đệ tử phóng thẳng đến chỗ linh châu. Khi hắn vừa chạm tay vào thì bị một luồng kình phong đánh bay. Hai con yêu cầm xuất hiện, ngậm lấy linh châu bay đi.
- Lại là chiêu này.
Một tên đệ tử lướt tới chắn phía trước con yêu cầm, trường kiếm trong tay chém ra sáu đạo kiếm khí. Yêu cầm chưa kịp quay đầu đã bị chém thành sáu mảnh, cả linh châu cũng bị chém nát.
Trong lúc đám thanh niên còn đang ngơ ngác thì linh châu tự khôi phục lại hình dáng ban đầu, sau đó bị một tên đệ tử nhanh chân chạy tới đoạt lấy.
Phong Viêm nhìn thấy liền mỉm cười khoái trá.
- Không biết là vị nào đã nghĩ ra chiêu này.
- Nếu là ta thì sẽ thay linh châu bằng bạo đan.
Lâm Phong thầm nói, nếu thật sự thay linh châu bằng bạo đan thì khi yêu cầm bị tấn công sẽ có khả năng làm cho bạo đan nổ tung, chẳng khác gì yêu thú tự bạo, như vậy sẽ sống động hơn nhiều.
Sau khi thanh niên đầu tiên đoạt được linh châu, viên linh châu còn lại cũng đã có chủ. Chỉ tiếc là cả hai đệ tử giành được linh châu đều là nam, như vậy trong số mười đệ tử xuất sắc nhất Chiến Cung chỉ có duy nhất một nữ tử.
Bát Tinh Đoạt Châu kết thúc, tiếp theo sẽ là phần tranh tài của tám đệ tử vừa thắng trận. Lần này chỉ có một chiến đài được mở ra, mỗi lần sẽ có hai đệ tử tiến vào.
Hai trận chiến đầu tiên, Ngạo Minh và Bạch Tinh vẫn giành chiến thắng với thế mạnh áp đảo. Hai trận chiến kế tiếp, chiến đấu diễn ra vô cùng ác liệt, gần như cả hai bên đều bị thương nặng, cho nên hai tên đệ tử giành được chiến thắng đã từ bỏ quyền tham gia vòng bán kết.
Lâm Phong nhìn một nam một nữ đánh nhau điên cuồng trên chiến đài, trong đầu hắn chợt xuất hiện hình dáng của yêu nữ.
- Nữ tử Thánh Cung đều hung hãn như vậy sao?
Hắn vừa dứt lời thì một cảm giác lạnh như băng truyền đến. Lãnh Phi Dao gõ đầu tên sư đệ một cái rõ to.
- Đệ nhìn ta và Tuệ Vân sư tỷ xem, có phải rất hung hãn không?
- Hình như không phải.
- Coi như đệ thức thời.
Phong Viêm dùng ánh mắt an ủi nhìn Lâm Phong. Có Tuệ Vân ở đây, hắn chỉ có thể ủng hộ huynh đệ bằng niềm tin.
Một giờ trôi qua, trận đấu được mong chờ nhất của Chiến Cung cuối cùng cũng bắt đầu. Bạch Tinh và Ngạo Minh cùng lúc bước lên chiến đài. Người chiến thắng hôm nay sẽ trở thành thiên tài số một của Chiến Cung trong năm năm tới.
- Trận đấu bắt đầu, keng…
Cả hai cùng lúc lao vào đối thủ, âm thanh binh khí va chạm liên tục vang lên. Từ bên ngoài nhìn vào, chỉ có thể thấy hai bóng người mờ nhạt đang chiến đấu cùng với âm thanh va chạm của binh khí.
Lãnh Phi Dao mở to mắt nhìn một lúc cũng không thấy gì, chỉ có thể cầu cứu tỷ tỷ.
- Tỷ tỷ, tình hình thế nào rồi.
- Bất phân thắng bại.
Lâm Phong vừa nhích qua hóng hớt liền buồn bực trở về, thầm nghĩ băng nữ chắc chắn có họ hàng với lão đầu, nói nhiều thêm vài chữ có mất thêm linh thạch nào đâu.
Bên trên chiến đài, Ngạo Minh và Bạch Tinh liên tục kịch chiến, đánh hơn hai trăm hiệp vẫn giữ thế cân bằng. Linh lực không ngừng va chạm, đại trận rung lên từng hồi.
Bốn lão chấp sự bay lên không trung giữ vững đại trận, tiện thể quan sát hai tên thiên tài giao đấu. Ngồi trên khán đài làm sao nhìn rõ được như chỗ này.
- Thiên Ảnh Lục Thức.
Sáu đạo kiếm ảnh từ trên cao giáng xuống, vừa nhìn là biết do Ngạo Minh tung ra. Tất cả kiếm ảnh đều ẩn hiện kim quang, đây là màu sắc đặc trưng của Kim Linh Chi Thể.
Lại thêm sáu đạo kiếm ảnh xuất hiện, lần này là kiếm ảnh màu lam. Kiếm ảnh liên tục va chạm, đại trận lần nữa rung lên, ngay cả chiến đài cũng xuất hiện vết nứt.
Linh quang tan biến, Ngạo Minh và Bạch Tinh vẫn đứng sừng sững trên chiến đài, không chút tổn thương.
Kim quang lóe lên, đột nhiên xuất hiện thêm năm Ngạo Minh. Lúc này Bạch Tinh đã bị sáu Ngạo Minh bao vây.
- Lại là chiêu này.
Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra. Mấy hôm trước, yêu nữ cũng dùng chiêu thức tương tự như Ngạo Minh đánh cho hắn không kịp phản kháng.
Lãnh Phi Dao kinh ngạc nhìn sư đệ.
- Đệ cũng biết Linh Ảnh Quyết?
- Không biết, chỉ là từng nhìn thấy qua.
Sáu đạo thân ảnh của Ngạo Minh cùng lúc tấn công, Bạch Tinh bị vây đánh tứ phía, tạm thời rơi vào thế bị động, liên tục bị Ngạo Minh dồn ép.
Đúng lúc này, sáu đạo thân ảnh cùng lúc đâm kiếm về phía Bạch Tinh, gần như không còn lối thoát. Tưởng như trận đấu sắp kết thúc thì thân ảnh Bạch Tinh đột nhiên biến mất.
Ngạo Minh còn chưa kịp phản ứng thì cảm giác nguy hiểm từ trên cao ập xuống. Sáu đạo kiếm khí phá không lao tới.
- Keng…
Sáu đạo thân ảnh của Ngạo Minh bị kiếm khí chém tan nát, bản thể cũng bị đánh bay vào đại trận.
Lần này đến lượt Phong Viêm kinh ngạc, vì hắn đã từng nhìn thấy qua chiêu này.
- Không ngờ Thánh Tử lại mang chiêu này truyền cho Bạch Tinh, đúng là chịu chơi.
- Phong sư huynh biết chiêu này sao?
- Không rõ. Nghe nói là một môn pháp thuật Thánh Tử tìm được bên trong di tích cổ.
Lâm Phong nhìn chiến đài bên dưới. Pháp thuật Bạch Tinh dùng chính là Thiên Lý Tùy Hành mà lão đầu đã dạy hắn. Nghe nói bộ pháp thuật này là của một vị cường giả tuyệt thế thời thượng cổ, Trịnh Luân có lẽ đã tìm ra được di tích của vị cường giả đó.
Ngạo Minh đứng lên, một đạo kiếm khí của Bạch Tinh vẫn chưa đủ để hạ gục hắn, cơ thể Ngạo Minh tỏa ra kim quang lấp lánh như một vị chiến thần.
- Chịu đánh rồi sao?
Bạch Tinh nhếch môi, lam quang trên cơ thể rực sáng, cả thanh trường kiếm không màu cũng biến thành lam sắc.
Hai bên lại bắt đầu lao vào nhau, kim quang và lam quang liên tục va chạm, đệ tử xung quanh chỉ nhìn thấy linh quang chớp động, kiếm ảnh bay khắp chiến đài.
Trưởng lão Thánh Cung thì nhìn rõ hơn. Ngạo Minh dựa vào ưu thế Kim Linh Thể liên tục dồn ép Bạch Tinh.
Trường kiếm trong tay Ngạo Minh vừa chém ra sáu đạo kiếm khí, tay còn lại lập tức hóa thành quyền đánh tới đối phương. Bạch Tinh lập tức tung quyền đón lấy.
- ẦM…
Một bóng người đập thẳng vào đại trận, lam quang trên cơ thể Bạch Tinh lúc sáng lúc tối, nhìn qua như sắp tắt.
Ngạo Minh như chiến thần đứng giữa chiến đài, kim quang vẫn không chút tổn hại.
- Đa tạ Ngạo sư huynh nương tay, Bạch Tinh nhận thua.
- Bạch sư đệ thiên phú hơn người, ngoài ta ra thì bên trong Chiến Cung không ai là đối thủ của đệ.
Sau khi trận đấu cuối cùng kết thúc, vị trí thiên tài số một Chiến Cung vẫn thuộc về Ngạo Minh nhưng không còn độc bá như lúc trước.
Trên đường trở về, Lâm Phong vừa đi vừa nghe lão đầu chỉ điểm. Ngoại trừ những lúc đấu khẩu, hắn tôn kính lão như một vị sư phụ, mỗi lời của lão nói ra hắn đều cẩn thận lắng nghe.
Bên trong Cửu Huyền Thánh Cung có mấy bộ thiên cấp công pháp. Nổi bật nhất là hai bộ Thiên Ảnh Kiếm và Trấn Sơn Quyền, đều là thiên cấp thượng phẩm công pháp.
Hôm nay Ngạo Minh đã cùng lúc dùng hai bộ công pháp trấn phái, nhất là Trấn Sơn Quyền kết hợp với Kim Linh Thể, đúng là bá đạo vô song, đánh cho Bạch Tinh phải nhận thua.
- Tiểu tử ngươi phải cẩn thận, tên tình địch này không dễ đối phó đâu.
- Cái gì mà không dễ, sao lão không nói thẳng là ta đánh không lại hắn.
- Tiểu tử ngươi thua tên đó mấy năm tu luyện, đánh không lại cũng là chuyện bình thường.
Năm nay Lâm Phong chưa tới hai mươi nhưng Ngạo Minh đã gần hai mươi lăm rồi. Đối với một tu sĩ mà nói, ba mươi tuổi cũng chỉ vừa bắt đầu, giai đoạn hoàng kim nhất để tu luyện là từ hai mươi đến một trăm. Bước qua giai đoạn này thì tốc độ tu luyện sẽ ngày càng giảm xuống.
Lâm Phong nhìn băng nữ đi phía trước, ánh mắt phức tạp. Tu chân vô tận, muôn vàn khó khăn, muốn tìm một người thật lòng đi cùng không phải là chuyện dễ.
Lâm Phong không ngán Ngạo Minh nhưng Linh Mộng thật sự để lại nỗi ám ảnh vô cùng lớn trong lòng hắn, yêu nữ một khi nổi điên thì chuyện gì cũng dám làm.
Lâm Phong vẫn nhớ rõ lần trước có một tên Ma Giáo phong ấn tu vi của băng nữ. Kết quả là mấy ngàn tên tàn dư Ma Giáo chết không chỗ chôn. Hắn mà không cứu Linh Mộng một mạng thì có lẽ đã sớm đoàn tụ với ông bà rồi.
Lãnh Hàn Băng đang bước đi chợt cảm giác có ánh mắt nhìn nàng, hàn khí trên người nàng theo bản năng tràn về phía tên kia, nhưng khi nhìn thấy đối phương thì hàn khí tự nhiên tan biến.
Lãnh Phi Dao đi bên cạnh khẽ rung người.
- Tỷ tỷ, lại có tên chán sống nào nhìn lén tỷ sao?
- Đừng nói lung tung, đi thôi.
Sáng hôm sau, Đại hội Thánh Cung tiếp tục. Trước khi bước vào thi đấu, Lâm Phong biết được một tin tức vô cùng quan trọng. Nếu Lãnh Phi Dao không kịp thời thông báo, hắn sẽ hối hận cả đời.
Đệ tử tiến vào top 10 chắc chắn nhận được một phần thưởng địa cấp. Đệ tử đạt hạng nhất sẽ được tiến vào Thánh Khố tùy ý lựa chọn một vật phẩm, không giới hạn cấp độ.
- Sao đệ lại không nghe được thông báo về chuyện này?
- Lần nào tổ chức cũng sẽ phát thưởng, thông báo làm gì?
Mục tiêu của Lâm Phong là tiến vào top 10 để lấy được suất vào Đại Thiên Bí Cảnh và vị trí tham gia Ngũ Cung Tranh Bá. Trước đó hắn đã hoàn thành nên đêm qua ngủ một giấc đến sáng, hoàn toàn không có chuẩn bị.
Mười đệ tử Đan Cung bước vào đại trận. Vì có thêm một tên tu sĩ tứ cấp đột nhiên xuất hiện, để đảm bảo vấn đề công bằng thì trận chiến lần này sẽ dùng huyền cấp đan dược để thi đấu.
Trước mặt bọn họ đã được đặt sẵn năm mươi chiếc hộp ngọc. Bên trong có đầy đủ linh dược để luyện chế, ngay cả đan phương cũng có sẵn, chỉ cần lấy ra đan đỉnh là có thể luyện đan.
- Dễ vậy sao?
Lâm Phong vừa dứt lời thì lão chấp sự lại tiếp tục thông báo quy tắc. Năm mươi hộp ngọc được chia thành năm nhóm, mỗi nhóm có mười hộp.
Trên mỗi hộp đều có đánh số thứ tự từ một đến năm. Trong đó, số một là cấp độ dễ nhất, số năm là cấp độ khó nhất. Số cấp sẽ tương ứng với số điểm cho mỗi viên đan dược, tức là cấp một sẽ có một điểm/viên, cấp năm sẽ có năm điểm/viên.
Trong trường hợp hai bên ngang điểm thì dùng chất lượng và thời gian để phân thắng bại.
Lâm Phong đi đến bên cạnh mười chiếc hộp đầu tiên, trên mỗi hộp đều có đánh số một, tức là cấp độ dễ nhất.
- Quy Linh Đan, tên nào để quên loại đan dược này ở đây vậy?
Quy Linh Đan là một trong mười loại đan dược huyền cấp khó luyện nhất, giá thành lại rẻ mạt, nên phần lớn đan sư đều không luyện chế.
Lâm Phong tiến lại hộp ngọc thứ hai, vừa mở ra liền có cảm giác không ổn.
- Diễn Linh Đan.
Loại đan dược này còn khó luyện hơn Quy Linh Đan, vấn đề là mấy loại đan dược này Lâm Phong đều chưa từng luyện qua.
Lâm Phong nhìn ba mươi hộp ngọc còn lại, trong lòng dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt. Ngôi vị số một đang dần nói lời từ biệt với hắn.